Ám Sát Không Thành, Ta Bị Bạo Quân Bắt Làm Hoàng Hậu

Chương 3



 

Bầu không khí phút chốc vô cùng ngượng ngùng. Ta vội vàng vơ lấy đồ dùng cá nhân chuồn đi rửa mặt.

 

Điều ta không ngờ là khi rửa mặt trở về, trên bàn đã bày sẵn chút thức ăn. Ta nhìn Tiểu Hổ T.ử đã say giấc nồng, nhất thời thấy sống mũi cay cay.

 

Thế nhưng sự cảm động ấy qua đúng một đêm, ta liền trỗi dậy sát tâm muốn bóp cổ hắn.

 

Bởi nhờ phúc của hắn, sáng hôm sau trên dưới khắp hoàng cung đều truyền tai nhau rằng có một tiểu thái giám tên Tiểu Đức T.ử hầu hạ Hoàng thượng suốt một ngày, đến tối trở về vừa mệt vừa đói lả.

 

Tiêu Cẩn Du cũng biết chuyện này.

 

Lúc ta mài mực cho ngài, ngài liếc nhìn cổ tay trắng ngần của ta, hỏi: “Ngươi hôm qua hầu hạ trẫm nguyên một ngày cơ à?”

 

Có trời đất chứng giám! Lời này tuyệt đối không phải do ta rêu rao!

 

Ta buông thỏi mực, vội vã quỳ rạp xuống: “Trong thâm tâm nô tài, lúc nào cũng chỉ mong mỏi được kề cận hầu hạ bệ hạ.”

 

Nói thế này chắc không có sơ hở gì đâu nhỉ?

 

Một lát sau, Tiêu Cẩn Du hơi khom người, vươn tay túm lấy cổ tay ta, kéo tuột ta vào trong lòng ngài.

 

Ngài khẽ nhướng mày: “Ồ? Vậy sao?”

 

Đám cung nhân trong điện lập tức nối đuôi nhau lui sạch ra ngoài, tốc độ nhanh đến mức ta hoài nghi ai nấy đều mang tuyệt thế võ công.

 

Nói thật, nếu Tiêu Cẩn Du là một nam nhân bình thường, còn ta là một nữ nhân bình thường. Giờ phút này ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c một mỹ nam t.ử thế này, ta nhất định sẽ bẽn lẽn e ấp đáp dạ.

 

Nhưng Tiêu Cẩn Du là một nam nhân thích thái giám! Còn ta là một nữ nhân giả danh thái giám!

 

Kết cục chờ đón ta chỉ có hai con đường.

 

Một là ta vùng vẫy bỏ chạy, ta sẽ bị c.h.é.m đầu vì tội kháng chỉ.

 

Hai là ta ngoan ngoãn hùa theo, ta sẽ bị lăng trì vì tội khi quân phạm thượng.

 

Nhân sinh tự cổ ai không c.h.ế.t, cớ sao ta phải chịu tủi nhục để bị đùa bỡn rồi mới c.h.ế.t!

 

Thế là ta dùng hết sức bình sinh để vùng ra, chẳng ngờ Tiêu Cẩn Du lại vô cùng phối hợp mà buông tay. Không mảy may chuẩn bị, ta ngã uỵch xuống sàn đá. Hai mảnh m.ô.n.g đập xuống đau điếng như tách làm tám mảnh.

 

Đau đến mức ta buột miệng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, vang vọng tận trời xanh.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Đến cả Tiêu Cẩn Du cũng không nhịn được mà khẽ nhướng mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Điều khiến ta ngạc nhiên hơn cả là Tiêu Cẩn Du lại không hề định tội ta. Việc này làm ta bắt đầu sinh nghi, có phải ngài ấy đã say mê ta rồi không. Không chỉ riêng ta, dường như cả cái hoàng cung này đều bắt đầu hoài nghi như thế.

 

Khi ta vừa xuýt xoa xoa m.ô.n.g lê lết về đến chỗ ở, Tiểu Hổ T.ử đã đứng đón sẵn ở cửa. Hắn nhìn bàn tay đang ôm m.ô.n.g của ta, rồi lại nhìn đăm đăm vào mặt ta.

 

“Toàn công công đặc biệt căn dặn ta phải hầu hạ ngươi cho chu đáo.” Tiểu Hổ T.ử vừa dìu ta vào phòng vừa nói.

 

Ta lờ mờ nhận ra hình như mọi người đều đã hiểu lầm điều gì đó.

 

Quả nhiên Tiểu Hổ T.ử chưa bao giờ làm ta thất vọng. Hắn dìu ta nằm sấp xuống giường, kề tai ta to nhỏ: “Chín người trước đó vào điện đều hét không ngừng, thét đến lúc tắt thở mới bị khiêng ra ngoài. Chỉ có mình ngươi, kêu đúng một tiếng rồi tự thân đi ra được.”

 

Hắn đột nhiên trèo lên giường ta, bắt đầu ân cần đ.ấ.m bóp vai lưng: “Đức công công nếu sau này có thăng quan tiến chức vù vù, xin đừng quên kẻ hèn này nhé.”

 

Tới tận khoảnh khắc này, ta mới vỡ lẽ ngụ ý trong câu nói của hắn.

 

Thăng quan tiến chức cái đầu nhà ngươi! Mông ta là bị ngã đấy!

 

Thế nhưng rất nhanh sau đó, tất cả mọi người trong cung đều đinh ninh rằng tiểu thái giám mang danh Tiểu Đức T.ử đã trở thành tâm can bảo bối của Hoàng thượng.

 

Bảo chuyện này không có phần công lao thêu dệt của Tiểu Hổ Tử, đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng không tin.

 

Cũng chính vì cái danh "tâm can bảo bối" này, cả ngày hôm nay theo hầu Tiêu Cẩn Du ta cứ nơm nớp lo sợ. Chỉ sợ ngài trở tay ném cho một câu: “Hửm? Ngã một cú để tranh sủng sao?”

 

May mà ngài không hỏi thăm gì. Ta không biết vì cớ gì ngài không hỏi, ngài chắc chắn đã nghe được mấy lời ong tiếng ve kia rồi.

 

Đến chập tối, màn kịch cũ lại tiếp diễn. Tiêu Cẩn Du lại kéo ta vào lòng y hệt ngày hôm qua. Đám cung nhân trong điện lại đồng loạt lui hết ra ngoài y hệt hôm qua.

 

Điểm duy nhất khác biệt là ta không thèm giãy giụa nữa. Ta đảo mắt chờ xem ngài muốn giở trò gì.

 

Ngay lúc ta còn chưa kịp hoàn hồn, Tiêu Cẩn Du đã thẳng tay đẩy tuột ta ra khỏi lòng ngài, không một chút nương tình.

 

Không đề phòng, ta ngã chỏng quèo xuống đất y hệt hôm qua. Tám mảnh m.ô.n.g nay chắc dập nát thành mười sáu mảnh rồi.

 

Đau đến mức ta lại rống lên thêm một tiếng bi t.h.ả.m.

 

Lịch sử lặp lại, nhưng lại không lặp lại trọn vẹn. Lúc ta cố gắng đứng lên, vì m.ô.n.g đau điếng nên lại quỵ xuống.

 

Đau quá hóa rồ, ta hét thêm một tiếng nữa, nước mắt ngắn nước mắt dài tuôn rơi.