Lần này ta dứt khoát ngồi lì dưới đất, lườm Tiêu Cẩn Du với ánh mắt hận không thể xông lên c.ắ.n xé một ngụm. Đột nhiên ta thấy tủi thân cùng cực.
Rõ ràng ta chỉ muốn làm một hiệp nữ chân chính. Giáo chủ dỗ ngọt bảo ám sát Tiêu Cẩn Du dễ như trở bàn tay nên ta mới đồng ý đến đây. Ông ta lừa ta! Giờ không những hiệp nữ không làm được, mà cái mạng nhỏ này e cũng khó giữ.
Càng nghĩ nước mắt càng rơi lã chã, cuối cùng Tiêu Cẩn Du nhìn ta nhíu mày hỏi: “Ngươi khóc cái gì?”
Giọng điệu lạnh lẽo đến mức như thể nếu ta dám rặn thêm một tiếng khóc nào nữa, ngài sẽ lập tức tiễn ta đi diện kiến diêm vương.
Ta bò lê đến bên chân Tiêu Cẩn Du, ôm c.h.ặ.t lấy đùi ngài gào khóc to hơn: “Nô tài sợ là xương cụt gãy mất rồi, sau này biết lấy gì để hầu hạ bệ hạ đây!”
Khóc vô cùng thê lương, hoa lê đái vũ, bày ra bộ dạng trung thành tận tâm tuyệt đối.
Giống như mọi lần, chỉ cần ta buông vài lời mật ngọt nịnh bợ là Tiêu Cẩn Du sẽ thả ta về. Lần này cũng không ngoại lệ, sau khi ta tuôn một tràng ca ngợi ngài suốt tàn nhang, ngài rốt cuộc cũng đại phát từ bi thả ta đi.
Lúc ta được người khiêng về, Tiểu Hổ T.ử vẫn đón sẵn ở cửa. Khuôn mặt thanh tú của hắn nở nụ cười hèn mọn hết chỗ nói, làm như thể việc ta được khiêng về là chuyện hiển nhiên cõi đời.
“Bệ hạ quả nhiên rất thương yêu ngươi.” Hắn ngồi xuống mép giường ta, giọng điệu nịnh bợ ra mặt.
Thương yêu cái mốc! Bà đây hận không thể cho ngươi nếm thử mùi vị nát m.ô.n.g!
Hắn chợt moi từ đâu ra một bình t.h.u.ố.c mỡ đưa cho ta: “Vừa có người mang tới, bảo là bệ hạ đặc biệt căn dặn. Tiểu Đức Tử, ngươi đúng là sủng ái độc nhất vô nhị đấy.”
Ta nhìn bình t.h.u.ố.c mỡ, cảm thấy chuyện này thật sự hoang đường. Giống như có kẻ vừa tát ngươi một cú nổ đom đóm mắt, rồi lại nhét vào miệng ngươi một viên đường.
Đầu óc Tiêu Cẩn Du chắc chắn có vấn đề rồi. Ta thở dài não nuột, tự nhủ phải mau ch.óng nghĩ ra diệu kế chuồn êm mới được. Nhưng trước mắt vẫn phải xoa dịu cái m.ô.n.g đang nóng rát của ta đã.
“Tiểu Hổ Tử, ngươi đi lấy giúp ta chút nước ấm lại đây.” Phải chườm m.ô.n.g mới được.
Tiểu Hổ T.ử ngẩn tò te: “Lấy nước ấm làm gì?”
“Ta chườm chút.” Ta liếc mắt nhìn m.ô.n.g mình.
Ánh mắt Tiểu Hổ T.ử lập tức biến đổi, cả khuôn mặt đỏ lựng lên như gấc. Ta thừa biết cái đầu hắn lại đang liên tưởng đến những chuyện dơ bẩn gì, bèn thở dài cất lời: “Tiểu Hổ Tử, nếu ta nói ta và bệ hạ… vẫn chưa làm cái gì cả, ngươi tin không?”
Hắn gật đầu cái rụp: “Chín người trước đó cũng trăng trối y hệt vậy.”
Ta thở dài sườn sượt, ta biết ngay mà!
“Ngươi đi lấy nước ấm đi.” Ta đành chấp nhận số phận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi xách về một thùng nước ấm, khuôn mặt Tiểu Hổ T.ử vẫn đỏ bừng bừng. Hắn đặt thùng nước cạnh giường ta, đứng trân trân nhìn chằm chằm vào m.ô.n.g ta, bộ dáng như muốn xắn tay áo vào giúp một tay.
Ta vội vàng xua đuổi: “Ngươi ra ngoài đi…”
Chữ "đi" còn chưa kịp thốt ra hết, hắn đã vâng dạ một tiếng rồi co giò cắm cổ chạy mất hút, chẳng để lại nửa phần dây dưa.
Vì m.ô.n.g đau buốt khó bề di chuyển, Toàn công công đặc biệt tới thông báo ta được ân chuẩn nghỉ ngơi một ngày không cần tới hầu hạ Tiêu Cẩn Du.
Trước khi đi, ông ta còn bồi thêm một câu: “Tiểu Đức T.ử à, phúc khí của ngươi hãy còn dài ở phía sau đấy!”
???
Không biết nếu bọn họ tận mắt chứng kiến cảnh Tiêu Cẩn Du vô tình tàn nhẫn hất văng ta ra khỏi lòng ngài, liệu có còn tuôn ra được những lời này nữa không?
Đúng vậy. Ta bắt đầu sinh nghi.
Sau một đêm c.ắ.n răng trằn trọc, ta kết luận có lẽ Tiêu Cẩn Du vốn dĩ không hề thích thái giám!
Khi cung nữ của Thái hậu tìm đến, ta đang nằm sấp trên giường nhấm nháp múi quýt do Tiểu Hổ T.ử bóc cho.
Vị Thái hậu này ta đã từng nghe danh trước khi tiến cung, nghe đồn bà là sinh mẫu của Tiêu Cẩn Du, sau khi ngài đăng cơ từng làm ầm ĩ một trận lớn. Còn ầm ĩ chuyện gì thì chẳng ai tỏ tường, chỉ biết từ dạo đó bà bắt đầu ăn chay niệm Phật, không màng đến thế sự bên ngoài nữa.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Thái hậu nương nương muốn truyền Đức công công đến diện kiến.” Cung nữ nhỏ tuổi cung kính bẩm báo ngoài cửa.
Tiểu Hổ T.ử vội vàng đon đả chạy ra, cười xòa: “Tiểu Đức T.ử hành động bất tiện, để ta dìu ngài ấy đi cùng vậy.”
Tiểu cung nữ liếc nhìn Tiểu Hổ Tử, hai gò má thoáng ửng hồng, gật đầu ưng thuận.
Còn ta chưa kịp ú ớ câu nào đã bị Tiểu Hổ T.ử lôi tuột khỏi giường. Hắn ghé sát tai ta thì thầm: “Thái hậu đích thân truyền gọi, ngươi dám cả gan cự tuyệt sao?”
Ta nào dám.
Tiểu Hổ T.ử dìu ta đi — một kẻ vốn dĩ đi đứng vẫn bình thường — nhưng lại diễn như đang đỡ một bệnh nhân bán thân bất toại.
“Ngươi cứ diễn như bị thương thập t.ử nhất sinh ấy, vào đó ít nói được chữ nào hay chữ ấy.” Vừa đến cửa điện, hắn kề tai ta dặn dò kỹ lưỡng.