Ánh Dương Trong Đôi Mắt Anh

Chương 3: Bát Cháo Lúc Nửa Đêm



Mùa đông năm nay đến sớm, những cơn gió mùa tràn về khiến vết thương cũ ở chân Lục Uyên tái phát. Anh vốn có chứng đau dạ dày kinh niên do thói quen bỏ bữa và uống rượu giải sầu trước đây.

 

Khoảng hai giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng rên rỉ nhỏ phát ra từ phía giường bên kia. Tôi bật đèn ngủ, thấy Lục Uyên đang cuộn tròn người, tay ôm c.h.ặ.t bụng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

 

"Lục Uyên, anh đau ở đâu?" Tôi hốt hoảng chạy lại.

 

"Dạ... dạ dày..." Anh nói không ra hơi, môi trắng bệch.

 

Tôi vội vàng chạy xuống bếp. Trong căn bếp vắng lặng, tôi bật bếp, ninh một nồi cháo gạo huyết rồng với gừng tươi. Mùi thơm của gạo và vị cay nồng của gừng nhanh ch.óng lan tỏa. Tôi biết lúc này anh cần cái gì đó ấm áp để xoa dịu cơn đau.

 

Khi tôi mang bát cháo lên, Lục Uyên đã thiếp đi vì mệt nhưng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t. Tôi khẽ gọi anh dậy, dìu anh ngồi tựa vào thành giường.

 

"Ăn một chút đi, sẽ thấy khá hơn." Tôi thổi nhẹ từng thìa cháo rồi đưa đến môi anh.

 

Anh nhìn bát cháo, rồi nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng. "Thẩm Niên, cô không cần phải diễn kịch đến mức này. Ở đây không có camera của phu nhân, cũng không có người hầu nào báo cáo lại đâu."

 

Tôi bật cười, cảm thấy anh vừa đáng ghét vừa đáng thương. "Anh nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức thức đêm để diễn kịch à? Ăn đi, nếu anh c.h.ế.t vì đau dạ dày, tôi sẽ bị mang tiếng là khắc phu, lúc đó tiền của tôi sẽ bị thu hồi mất."

 

Lục Uyên hừ lạnh một tiếng nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng. Từng thìa cháo ấm nóng trôi xuống, sắc mặt anh dần hồng hào trở lại. Ăn xong, anh nằm xuống, tôi lấy túi chườm ấm đặt lên bụng cho anh, rồi ngồi bên cạnh xoa bóp đôi chân tê dại của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Thẩm Niên..."

 

"Hửm?"

 

"Hát cho anh nghe một bài đi."

 

Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng bắt đầu ngân nga một bài hát ru mà mẹ thường hát cho tôi nghe ngày nhỏ. Giọng tôi không quá hay, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, nó mang lại một cảm giác bình yên lạ kỳ.

 

Bàn tay Lục Uyên dần nới lỏng, anh chìm vào giấc ngủ thật sự. Trong cơn mê, anh khẽ nắm lấy tay tôi, lẩm bẩm: "Đừng đi..."

 

Trái tim tôi bỗng thắt lại. Người đàn ông kiêu ngạo này, hóa ra lại sợ cô đơn đến thế. Tôi siết nhẹ tay anh, thì thầm: "Ngủ đi, em ở đây."

 

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm gục bên cạnh giường anh. Lục Uyên đã thức từ lúc nào, anh đang nhìn tôi, ánh mắt không còn sự thù hận, mà là một sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra. Khi thấy tôi mở mắt, anh vội vàng quay mặt đi, giả vờ xem đống tài liệu cũ.

 

"Cháo hôm qua... cũng được." Anh nói giọng ngang bướng.

 

Tôi mỉm cười, biết rằng tảng băng trong lòng anh đã bắt đầu nứt ra một kẽ hở.