Kể từ đêm đó, không khí trong nhà thay đổi hẳn. Lục Uyên không còn cấm tôi chạm vào đồ đạc của anh, thậm chí anh còn để tôi sắp xếp lại thư phòng.
Tôi quyết định "tổng tiến công" vào tâm hồn anh. Tôi mua về rất nhiều hạt giống hoa, những chậu cây xanh mướt. Tôi thuê thợ đến sửa lại ban công, lắp đặt một lối đi bằng gỗ phẳng phiu để xe lăn có thể di chuyển dễ dàng.
"Cô định biến nơi này thành vườn bách thảo à?" Lục Uyên đứng ở cửa ban công, nhìn tôi đang loay hoay với mấy chậu hoa oải hương.
"Đúng vậy, và anh là cái cây quý hiếm nhất cần được chăm sóc." Tôi quẹt vệt đất trên mũi, cười tươi với anh.
Lần đầu tiên, Lục Uyên không mỉa mai. Anh đẩy xe lại gần, giúp tôi giữ chậu cây. Ánh nắng buổi chiều tà phủ lên hai chúng tôi một lớp vàng óng ả. Tôi kể cho anh nghe về em trai tôi – Thẩm Dương, một cậu nhóc nghịch ngợm nhưng học rất giỏi. Tôi kể về ước mơ được mở một cửa hàng hoa nhỏ của riêng mình.
"Ước mơ của cô chỉ có vậy sao?" Anh hỏi, ánh mắt sâu thẳm.
"Ước mơ lớn hay nhỏ không quan trọng, quan trọng là người đồng hành cùng mình là ai." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. "Lục Uyên, anh từng là thần tượng của rất nhiều người, trong đó có cả tôi. Tôi từng đọc bài phỏng vấn của anh trên tạp chí kinh tế, lúc đó tôi đã nghĩ, người đàn ông này thật ngầu."
Lục Uyên bật cười, một nụ cười thật sự, không chút mỉa mai. "Ngầu sao? Giờ thì tôi chỉ là một kẻ phế nhân ngồi xe lăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Anh không phế. Anh chỉ đang tạm nghỉ ngơi thôi." Tôi nắm lấy tay anh. "Lục Uyên, chúng ta đ.á.n.h cược đi. Nếu tôi có thể giúp anh đứng dậy, anh phải thực hiện cho tôi một nguyện vọng."
"Nguyện vọng gì?"
"Bí mật. Anh có dám cược không?"
Lục Uyên nhìn vào đôi mắt sáng rực của tôi, sự tự tin của tôi dường như đã lây sang anh. "Được, tôi cược với cô."
Kể từ ngày đó, Lục Uyên bắt đầu phối hợp với bác sĩ trị liệu. Những tiếng thét vì đau đớn trong phòng tập vẫn vang lên, nhưng thay vì buông xuôi, anh nghiến răng chịu đựng. Mỗi khi anh mệt mỏi nhất, tôi lại xuất hiện với một ly nước ép hoặc một câu chuyện cười nhạt nhẽo.
Mối quan hệ của chúng tôi không còn là "chủ và tớ" hay "vợ hờ và chồng tàn", mà dần trở thành những người bạn tâm giao. Đêm đêm, chúng tôi cùng nhau xem những bộ phim cũ, cùng thảo luận về một cuốn sách. Tôi phát hiện ra Lục Uyên thực chất rất ấm áp và uyên bác, chỉ là tổn thương quá lớn khiến anh phải dựng lên lớp vỏ bọc xù xì.
Nhưng bình yên không kéo dài được lâu khi bà Lục – người mẹ chồng đầy toan tính – bất ngờ ghé thăm.