Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 10: Cơn Bão Từ Thành Phố



Những ngày sau khi tin đồn làng quê lắng xuống, Khả An và Thiên Ân sống trong một thế giới riêng đầy ngọt ngào và bình yên. Họ không còn giấu giếm tình cảm nữa – vẫn nắm tay đi chợ, vẫn cười đùa trên đồi xanh, vẫn hôn nhau dưới tán cây cổ thụ khi hoàng hôn buông xuống. Dân làng dần quen mắt, vài người bạn thân của Thiên Ân còn trêu: “Hai đứa mày yêu nhau đẹp đôi thật, cứ thế đi, kệ thiên hạ.” Bà ngoại thì cười tủm tỉm mỗi sáng thấy Thiên Ân mang đồ ăn đến, còn bảo: “Bà già rồi mà nhìn hai đứa cũng thấy vui lây.”

Nhưng hạnh phúc mong manh như bông lau trắng bên suối – chỉ cần một cơn gió mạnh là bay tứ tung.

Sáng hôm ấy, Khả An đang ngồi ngoài hiên nhà bà ngoại, tay cầm ly trà thảo mộc nóng hổi, ngắm mấy con chim sẻ nhảy nhót trên cành bàng. Ánh nắng đầu thu dịu nhẹ chiếu qua tán lá, rọi lên sàn nhà những vệt sáng lung linh. Cô mặc chiếc váy trắng dài quen thuộc, tóc xõa dài bay nhẹ trong gió sớm. Trong lòng cô đang nghĩ về kế hoạch cuối tuần: Thiên Ân hứa sẽ dẫn cô đi rừng thông gần làng, trải khăn picnic, chụp ảnh và nằm ôm nhau ngắm nắng xuyên qua tán lá.

Điện thoại rung liên hồi trên bàn. Số lạ, nhưng mã vùng Sài Gòn. Khả An nhíu mày, bắt máy.

“Alo, con An nghe.”

“An hả? Mẹ đây.” Giọng mẹ cô vang lên, gấp gáp và đầy lo lắng. “Con đang ở đâu? Sao mấy tháng nay không gọi về? Bố con lo lắm.”

Khả An tái mặt, tay siết c.h.ặ.t ly trà. “Dạ… con ở quê ngoại mẹ ạ. Con ổn mà.”

“Ổn cái gì mà ổn!” Giọng mẹ cao v.út. “Bố con kể hết rồi. Con bỏ việc, bán căn hộ, giờ còn… yêu đương lung tung ở quê với một cô gái? Trời ơi An ơi, mẹ shock nặng lắm! Con bị gì vậy? Về Sài Gòn ngay đi, mẹ với bố sẽ lo hết.”

Khả An cảm thấy m.á.u rút khỏi mặt. “Ai… ai kể mẹ vậy? Bố hả?”

“Ừ, bố con nghe bạn bè kể, rồi hỏi thăm mới biết. Minh nó cũng kể thêm. Con tỉnh lại đi An! Hai đứa con gái yêu nhau là thế nào? Làng xóm dị nghị, gia đình mang tiếng. Công việc thì bỏ, tương lai con định sống sao ở cái làng quê nghèo nàn ấy?”

Khả An c.ắ.n môi, nước mắt bắt đầu lăn dài. “Mẹ… con yêu chị Ân thật lòng. Chị ấy tốt với con lắm. Ở thành phố con chỉ toàn đau khổ thôi mẹ ơi.”

“Yêu thật lòng cái gì? Đó chỉ là phút nông nổi vì con đang tổn thương. Minh nó hối hận rồi, nó vẫn chờ con. Về đi, mẹ mua vé xe chiều nay cho con. Công ty cũ gọi con quay lại, lương cao hơn trước, vị trí tốt hơn.”

“Con không về mẹ ơi…” Giọng Khả An run run. “Con hạnh phúc ở đây.”

Mẹ cô thở dài nặng nề. “Con cứng đầu quá. Mai mẹ với bố xuống Đồng Nai đón con trực tiếp. Nếu con không về thì… đừng gọi mẹ là mẹ nữa.”

Điện thoại tắt cái rụp. Khả An ngồi c.h.ế.t lặng, ly trà trên tay vỡ tan dưới đất, nước nóng b.ắ.n lên chân nhưng cô không cảm thấy đau. Bà ngoại nghe tiếng chạy ra, thấy cháu khóc thì hoảng hốt ôm vào lòng.

“Con sao vậy An? Ai gọi làm con khóc thế này?”

Khả An nức nở kể hết. Bà ngoại vuốt lưng cô, giọng dịu dàng nhưng kiên định: “Đừng khóc con. Bà sẽ nói chuyện với bố mẹ con. Chúng nó ở thành phố lâu, quen nghĩ theo tiền bạc địa vị, nhưng bà biết con bé Ân thương con thật lòng. Con chọn đúng người rồi.”

Đúng lúc ấy, tiếng xe đạp leng keng vang lên ngoài cổng. Thiên Ân đến, trên giỏ xe là túi bánh flan bà ngoại thích và bó hoa dại chị hái ven đường. Chị mặc áo thun trắng đơn giản, quần jeans ngắn, tóc buộc đuôi gà thấp, khuôn mặt rạng rỡ như mọi ngày. Nhưng khi thấy Khả An mắt đỏ hoe ngồi trong lòng bà ngoại, chị hoảng hốt vứt xe chạy vào sân.

“An! Em sao vậy? Ai bắt nạt em hả?” Thiên Ân quỳ xuống trước mặt cô, tay lau nước mắt trên má.

Khả An lao vào lòng chị, khóc nức nở kể lại cuộc gọi. Thiên Ân ôm c.h.ặ.t cô, mặt tối sầm, nhưng giọng vẫn dịu dàng: “Đừng khóc nữa em yêu. Có chị đây. Mai bố mẹ em xuống, chị sẽ nói chuyện với bác. Chị không để em đi đâu.”

Bà ngoại gật đầu. “Ừ, để bà nói nữa. Hai đứa cứ yên tâm.”

Chiều hôm ấy, họ vẫn lên đồi xanh như thường lệ, nhưng không khí nặng nề hơn hẳn. Thiên Ân trải khăn picnic dưới gốc cây cổ thụ, bày đồ ăn chị mang theo: bánh mì sandwich pate, salad trái cây, nước ép ổi. Nhưng Khả An chỉ ăn vài miếng rồi ngồi tựa vai chị, mắt đỏ hoe nhìn xa xăm.

“Chị Ân… nếu bố mẹ ép em về, chị có giận em không?” Khả An hỏi khẽ, giọng run run.

Thiên Ân quay sang, lau nước mắt cho cô. “Chị không giận. Chị chỉ buồn thôi. Nhưng chị tin em sẽ chọn chị, vì em đã nói yêu chị mà.”

Khả An gật đầu, ôm c.h.ặ.t chị hơn. “Em sẽ chọn chị. Dù có chuyện gì em cũng không đi.”

Họ nằm trên cỏ thật lâu, tay đan c.h.ặ.t, ngắm hoàng hôn buông xuống. Tà váy trắng của Khả An bay nhẹ trong gió, nhưng lần này không còn vô tư như trước. Thiên Ân hôn lên tóc cô, thì thầm: “Mai chị sẽ mặc đẹp nhất, nói chuyện nghiêm túc với bố mẹ em. Chị sẽ cho bác thấy chị yêu em thế nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khả An mỉm cười yếu ớt. “Chị Ân tuyệt nhất.”

Tối đó, Khả An không ngủ được. Cô nằm trên giường tre, mở album ảnh trên điện thoại: hàng trăm bức Thiên Ân chụp cô – cười giữa cánh đồng hướng dương, ngủ gật trên hiên nhà gỗ, đứng chân trần bên suối, váy trắng bay trên đồi xanh. Mỗi bức ảnh là một kỷ niệm ngọt ngào. Cô nhắn tin cho chị: “Em sợ lắm chị ơi. Sợ mất chị.”

Thiên Ân gọi video ngay. Khuôn mặt chị hiện lên dưới ánh đèn dầu nhà gỗ, mắt cũng đỏ hoe. “Em đừng sợ. Chị ở đây mà. Mai chị sẽ bảo vệ em. Ngủ đi em, chị hát ru cho.”

Chị hát khẽ bài dân ca quê chị hay hát – giọng trầm ấm vang lên qua loa điện thoại, ru Khả An vào giấc ngủ đầy nước mắt.

Sáng hôm sau, xe hơi đen bóng từ Sài Gòn dừng trước cổng nhà bà ngoại lúc tám giờ. Bố mẹ Khả An bước xuống – bố mặc vest chỉn chu, tóc bạc nhiều hơn trước, mẹ mặc váy công sở sang trọng, kính râm che nửa mặt. Đi theo sau là Minh – vẫn bộ dạng lịch lãm, tay cầm bó hoa hồng đỏ rực và một hộp quà lớn.

“An! Ra đây con!” Mẹ gọi lớn, giọng không giấu được giận dữ.

Khả An bước ra, tay run run. Thiên Ân đứng ngay sau lưng cô, hôm nay chị mặc áo sơ mi trắng dài tay sạch sẽ, quần jeans dài, tóc buộc gọn gàng – trông chững chạc và nghiêm túc hơn thường ngày. Bà ngoại ngồi trên ghế mây ngoài hiên, mặt nghiêm nghị, tay chống gậy.

Bố nhìn Thiên Ân từ đầu đến chân, nhíu mày. “Cô là ai?”

Thiên Ân cúi đầu chào lễ phép. “Cháu chào bác. Cháu là Nguyễn Thiên Ân, bạn… và người yêu của Khả An ạ.”

Mẹ Khả An tháo kính râm, mặt đỏ bừng. “Người yêu? Trời ơi! An, con giải thích đi! Sao con lại thế này?”

Khả An nắm tay Thiên Ân c.h.ặ.t hơn, giọng kiên định dù nước mắt lăn dài. “Con yêu chị Ân thật lòng mẹ ơi. Chị ấy chăm sóc con, chữa lành cho con sau mọi tổn thương. Ở thành phố con chỉ toàn đau khổ.”

Minh bước lên, đưa bó hoa. “An, anh sai rồi. Anh hối hận thật sự. Về với anh đi, anh sẽ bù đắp tất cả.”

Khả An lắc đầu. “Không. Em không còn tình cảm với anh nữa.”

Bố cô quát lớn: “Đủ rồi! Con điên rồi An! Hai đứa con gái yêu nhau là thế nào? Làng xóm dị nghị, gia đình mang tiếng. Về Sài Gòn ngay, công ty cũ gọi con quay lại, lương cao hơn, vị trí trưởng phòng. Đừng phí đời ở cái làng quê này!”

Thiên Ân chen vào, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: “Bác ơi, cháu biết hoàn cảnh cháu không bằng thành phố, nhưng cháu yêu An thật lòng. Cháu làm nhiếp ảnh tự do, thu nhập ổn định, đủ để chăm sóc An. Cháu sẽ không để con bé thiệt thòi.”

Mẹ cô cười khẩy, giọng mỉa mai: “Chăm sóc kiểu gì? Chụp ảnh lang thang ở quê? Nhà quê nghèo, không trường lớp tốt, không tương lai. Con bé An nhà tôi tốt nghiệp đại học top, từng làm agency lớn, giờ theo cô sống thế này sao nổi?”

Bà ngoại đứng dậy, chống gậy bước ra. Giọng bà vang vang dù đã già: “Đủ rồi! Hai bác về thành phố lâu, quen nhìn người bằng tiền bạc địa vị. Nhưng tôi nói cho mà biết: con bé Ân tốt hơn khối thằng đàn ông ngoài kia. Nó chăm An từng li từng tí, làm An cười lại sau bao đau khổ. An nó chọn Ân là đúng. Hai bác ép nó thì tôi không tha đâu!”

Bố mẹ Khả An nhìn bà ngoại, hơi chùn bước vì kính trọng người già. Minh chen vào lần cuối: “An, nghĩ lại đi. Anh sẽ cưới em, cho em cuộc sống tốt.”

Khả An quay sang nhìn Thiên Ân – đôi mắt chị đỏ hoe nhưng đầy yêu thương. Cô hít một hơi sâu, giọng kiên định hơn bao giờ hết: “Con chọn chị Ân. Mãi mãi. Con không cần tiền bạc hay địa vị thành phố. Con chỉ cần hạnh phúc.”

Bố cô thở dài nặng nề, mặt đỏ bừng giận dữ. “Mày tự chọn đường mà đi. Từ nay đừng gọi tao là bố nữa. Tiền bạc tao cắt hết!”

Mẹ cô khóc, quay đi. “Con hư rồi An ơi…”

Xe hơi rời đi trong bụi đỏ mù mịt, để lại Khả An khóc òa trong lòng Thiên Ân. Chị ôm c.h.ặ.t cô, vuốt tóc, thì thầm: “Có chị đây rồi em. Đừng khóc nữa. Mình sẽ cùng nhau vượt qua.”

Bà ngoại vào nhà lấy chè đậu xanh cooling, an ủi: “Ăn đi các con. Bố mẹ nó giận nhất thời thôi. Sau thấy con hạnh phúc, chúng nó sẽ quay lại.”

Chiều hôm ấy, hai người lên đồi xanh. Khả An khóc đến mệt lả, nằm trong lòng chị ngủ thiếp đi trên t.h.ả.m cỏ. Thiên Ân ngồi đó thật lâu, ôm cô, nhìn hoàng hôn buông xuống. Gió thổi mạnh, cuốn tà váy trắng bay phần phật, nhưng chị siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, thì thầm: “Chị sẽ không buông tay em đâu, An.”

Những ngày sau, Khả An gọi điện xin lỗi bố mẹ nhiều lần, kể về cuộc sống hạnh phúc ở quê. Ban đầu họ không nghe máy, nhưng dần dần, qua những bức ảnh Thiên Ân chụp gửi về – Khả An cười rạng rỡ giữa cánh đồng hướng dương, giữa hồ sen, giữa đồi xanh – họ bắt đầu mềm lòng. Một tháng sau, mẹ gọi lại: “Mẹ… mẹ nhớ con. Khi nào con lên thăm mẹ?”