Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 11: Những Ngày Xây Tổ Ấm



Sau cơn bão từ thành phố, cuộc sống của Khả An và Thiên Ân dần trở lại bình yên, thậm chí còn đẹp hơn trước. Bố mẹ cô không gọi nữa trong hai tuần đầu, nhưng Khả An không để tâm. Cô chọn ở lại, chọn Thiên Ân, và chọn hạnh phúc thực sự của mình. Bà ngoại thì vui vẻ hơn hẳn, ngày ngày nấu những món ngon chờ hai đứa về ăn tối, còn bảo: “Bà sống thêm chục năm nữa cũng được, miễn thấy hai đứa hạnh phúc.”

Thiên Ân trở thành trụ cột tinh thần vững chắc nhất. Chị không nói nhiều về chuyện bố mẹ Khả An, chỉ lặng lẽ chăm sóc cô kỹ hơn: sáng nào cũng mang đồ ăn nóng, chiều nào cũng chở cô lên đồi hoặc ra cánh đồng hướng dương, tối nào cũng gọi video ru cô ngủ. Những cái ôm của chị giờ c.h.ặ.t hơn, những nụ hôn dài hơn, như muốn bù đắp mọi tổn thương còn sót lại.

Một buổi sáng đầu thu se lạnh, Thiên Ân đến sớm hơn thường lệ. Chị mặc áo sơ mi caro xanh nhạt dài tay, quần jeans dài, tóc buộc cao gọn gàng, trên giỏ xe là một hộp dụng cụ nhỏ và một cuốn sổ tay dày cộp.

“Em đoán xem hôm nay chị dẫn em đi đâu?” Chị cười bí hiểm khi Khả An bước ra cổng, vẫn váy trắng dài bay bay, tóc xõa dài buộc nơ trắng.

Khả An nghiêng đầu. “Lại chỗ mới hả chị?”

“Ừ, nhưng lần này đặc biệt.” Thiên Ân kéo tay cô lên xe, đạp thẳng ra khỏi làng, theo con đường đất đỏ dẫn đến cánh đồng hướng dương quen thuộc.

Nhưng hôm nay chị không dừng ở nhà gỗ nhỏ như mọi khi. Chị rẽ vào một mảnh đất trống ngay cạnh cánh đồng – mảnh đất rộng hơn, có view nhìn thẳng ra đồi xanh phía xa, xung quanh là hàng cau cao v.út và bụi tre xanh mướt. Trên đất đã có một nền móng bê tông nhỏ chị thuê thợ làm từ tuần trước, vài cây cột gỗ dựng sẵn.

“Đây là… gì vậy chị?” Khả An ngẩn người hỏi.

Thiên Ân cười rạng rỡ, mở hộp dụng cụ lấy ra một cây b.úa nhỏ và vài cây cọc gỗ. “Đây là đất chị mới mua tuần trước. Chị định xây một ngôi nhà lớn hơn nhà gỗ cũ – nhà của mình. Có phòng khách rộng để trưng bày ảnh, có studio chụp trong nhà những ngày mưa, có vườn hoa hướng dương quanh năm, và… có một phòng ngủ lớn cho hai đứa mình.”

Khả An sững sờ, mắt long lanh nước. “Chị… chị mua đất thật hả? Tiền đâu mà…”

Thiên Ân gãi đầu ngại ngùng. “Chị dành dụm mấy năm nay, cộng thêm tiền chụp ảnh cưới cho mấy cặp đôi giàu ở thành phố xuống. Không nhiều, nhưng đủ xây nhà cấp bốn khang trang. Sau này mình mở studio chính thức, khách du lịch sinh thái về đây chụp ảnh, mình sẽ có thu nhập ổn hơn.”

Khả An lao vào ôm chị, khóc òa hạnh phúc. “Chị Ân… em yêu chị quá… Đây là nhà của mình thật sao?”

“Thật chứ. Hôm nay mình đóng cọc đ.á.n.h dấu vị trí phòng ngủ trước nhé. Em chọn chỗ nào view đẹp nhất đi.”

Hai người cười đùa cả buổi sáng, đóng cọc, đo đạc, vẽ sơ đồ nhà trên cuốn sổ tay của Thiên Ân. Chị vẽ chi tiết: phòng khách có kệ trưng ảnh lớn, bếp mở nhìn ra vườn, phòng ngủ chính có cửa sổ lớn hướng đồi xanh để mỗi sáng thức dậy thấy nắng chiếu qua tán lá. Khả An thêm ý tưởng: một góc nhỏ làm quán cà phê mini, bán nước ép trái cây và bánh quê cho khách du lịch ghé chụp ảnh.

Ăn trưa bằng bánh mì chị mang theo, họ nằm dài trên nền đất mới, tay đan c.h.ặ.t ngắm mây trôi. Gió thu mát rượi thổi qua, mang theo mùi đất mới và hoa hướng dương chín.

“Sau này… mình cưới nhau nhé?” Thiên Ân bất ngờ hỏi khẽ, giọng hơi run.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khả An quay sang, mặt đỏ bừng. “Cưới… kiểu gì hả chị?”

“Thì tổ chức lễ nhỏ thôi, mời bà ngoại, bạn bè thân, dân làng ai thương mình. Mặc váy trắng, trao nhẫn, thề nguyện trước đồi xanh. Không cần giấy tờ nhà nước, chỉ cần trái tim mình công nhận nhau là đủ.”

Khả An mỉm cười, kiễng chân hôn chị. “Em đồng ý. Em muốn làm cô dâu của chị.”

Từ đó, họ bắt đầu hành trình xây tổ ấm.

Những tuần sau, mảnh đất dần thay đổi. Thợ làng đến dựng khung nhà gỗ, mái ngói đỏ, tường gạch sơn trắng đơn giản nhưng ấm cúng. Thiên Ân tự tay làm cửa sổ lớn, tự đóng kệ trưng ảnh từ gỗ thông cũ. Khả An phụ chị sơn tường, trồng hoa xung quanh: hướng dương vàng rực một bên, hoa mười giờ tím hồng bên kia, thêm bụi hồng leo và vài cây chanh dây cho bóng mát.

Bà ngoại góp sức bằng cách nấu cơm trưa mang ra công trường mỗi ngày, còn kể chuyện xưa cho thợ nghe để mọi người vui. Dân làng ban đầu dị nghị dần thay đổi khi thấy hai cô gái chăm chỉ xây nhà, cười đùa hạnh phúc. Chị Lan bán rau còn mang rau tươi tặng: “Xây nhà đẹp thế, tao ủng hộ. Yêu nhau thì yêu, miễn vui là được.”

Khả An bắt đầu học thiết kế nội thất đơn giản qua mạng, vẽ phối cảnh phòng khách với ghế sofa trắng, rèm voan bay bay, kệ ảnh treo đầy những bức Thiên Ân chụp cô. Chị thì mở rộng dịch vụ chụp ảnh: chụp ảnh cưới cho các cặp đôi trẻ thích phong cách quê, chụp ảnh gia đình du lịch sinh thái. Thu nhập ổn định hơn, đủ trả tiền thợ và mua sắm nội thất.

Có hôm mưa lớn, công trình tạm dừng. Hai người trú mưa trong nhà gỗ cũ, nằm ôm nhau nghe mưa rơi lộp độp trên mái lá. Thiên Ân thì thầm: “Nhà mới xong, mình sẽ có giường lớn, chăn ấm, ôm em ngủ không sợ lạnh nữa.”

Khả An cười, hôn chị: “Em chỉ cần chị ôm là đủ ấm rồi.”

Một tháng sau, ngôi nhà hoàn thiện. Không lớn, nhưng xinh xắn và đầy yêu thương: phòng khách rộng với kệ ảnh lớn, studio nhỏ có phông nền trắng và đèn softbox chị tự lắp, bếp mở nhìn ra vườn hoa, và phòng ngủ chính với cửa sổ lớn hướng đồi xanh như mơ ước. Họ dọn vào ở luôn, bà ngoại cười bảo: “Bà ở nhà cũ cho yên tĩnh, hai đứa hưởng tuần trăng mật đi.”

Đêm đầu tiên trong nhà mới, họ nằm trên giường lớn, cửa sổ mở để gió thu thổi vào. Ánh trăng chiếu qua rèm voan, rọi lên khuôn mặt nhau. Thiên Ân ôm Khả An từ phía sau, thì thầm: “Đây là nhà của mình rồi em. Mãi mãi.”

Khả An quay lại, hôn chị sâu dưới ánh trăng. “Mãi mãi chị nhé.”

Họ mở studio chính thức mang tên “Ánh Nắng Studio” – lấy cảm hứng từ tình yêu của mình. Khách đầu tiên là một cặp đôi trẻ từ Sài Gòn xuống, thích phong cách quê thơ mộng. Thiên Ân chụp ngoại cảnh ở đồi xanh, cánh đồng hướng dương, hồ sen; Khả An phụ trách chỉnh sửa và thiết kế album. Doanh thu tốt hơn mong đợi, đủ để họ sống thoải mái và dành dụm cho tương lai.

Bố mẹ Khả An cuối cùng cũng gọi lại sau ba tháng. Mẹ cô khóc qua điện thoại: “Mẹ… mẹ nhớ con. Khi nào con lên thăm mẹ?” Khả An gửi ảnh ngôi nhà mới, ảnh studio, ảnh cô cười rạng rỡ bên Thiên Ân. Mẹ im lặng một lúc, rồi nói khẽ: “Con… con hạnh phúc là được. Mẹ sẽ thử chấp nhận.”

Cuộc sống giờ đây là chuỗi ngày dài ngọt ngào: sáng thức dậy bên nhau, pha cà phê uống trên hiên nhà ngắm đồi xanh, chiều chụp ảnh cho khách hoặc lang thang riêng hai người, tối nấu ăn cùng nhau, ôm nhau ngủ nghe gió đêm.

Tình yêu của họ đã vượt qua giông bão, giờ vững chãi như ngôi nhà mới – đơn sơ nhưng đầy ánh nắng.