Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 9: Những Tin Đồn Làng Quê Và Nụ Hôn Đầu Tiên Dưới Sao



Hạnh phúc của Khả An và Thiên Ân kéo dài như một mùa hè bất tận, nhưng làng quê nhỏ bé Đồng Xanh không phải là nơi bí mật có thể giấu mãi. Dân làng bắt đầu thì thầm, những ánh mắt tò mò, những nụ cười tủm tỉm khi thấy hai cô gái tay trong tay đi qua chợ hoặc ngồi sát nhau trên đồi xanh. Ban đầu chỉ là những lời trêu đùa vô hại từ chị bán rau, anh sửa xe, nhưng dần dần, tin đồn lan ra như gió thoảng qua cánh đồng lúa.

Sáng hôm ấy, Khả An dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng đầu ngày len qua kẽ lá bàng ngoài sân, rọi lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Cô nằm trên giường một lúc, tay vuốt ve bó hoa hướng dương khô Thiên Ân tặng tuần trước, đặt trên bàn đầu giường. Mùi hoa vẫn thoang thoảng ngọt ngào, khiến cô mỉm cười nhớ về những đêm ngủ lại nhà gỗ, những cái ôm c.h.ặ.t giữa cơn mưa, những nụ hôn vụng về nhưng đầy yêu thương. Tim cô đập nhanh khi nghĩ đến chị – người phụ nữ lớn hơn cô ba tuổi nhưng dịu dàng như nắng mai, mạnh mẽ như gốc cây cổ thụ trên đồi.

Bà ngoại gọi từ ngoài bếp: “An ơi, dậy ăn sáng đi con! Hôm nay bà nấu cháo gà lá chanh, con bé Ân sắp qua rồi kìa.”

Khả An bật dậy, chạy ra rửa mặt. Cô chọn chiếc váy trắng dài yêu thích nhất – váy cotton tầng tầng lớp lớp, phần trên ôm sát vai trần, tà váy xòe rộng bay bay theo gió, giống hệt bức ảnh định mệnh ngày đầu gặp Thiên Ân. Tóc cô buộc lỏng một bên vai, vài lọn mai lòa xòa trước trán. Nhìn vào gương, cô tự nhủ: “Hôm nay phải thật đẹp cho chị Ân.”

Tiếng xe đạp leng keng vang lên ngoài cổng. Thiên Ân đến rồi, như mọi ngày, giỏ xe chất đầy đồ: túi bánh bao nóng hổi từ lò đầu làng, hai ly cà phê sữa đá chị tự pha từ hạt robusta vườn nhà, và một bó sim tím hái ven đường. Chị mặc áo sơ mi trắng rộng thùng thình xắn tay, quần jeans ngắn cũ kỹ dính chút đất đỏ, tóc buộc đuôi gà thấp lộ gáy rám nắng. Khuôn mặt chị rạng rỡ khi thấy Khả An bước ra, đôi mắt sâu thẳm long lanh như biết nói.

“Chào bà ngoại! Cháu mang bánh bao đây bà ơi.” Thiên Ân cười toe, đặt giỏ xuống sân.

Bà ngoại ra mở cổng, nhìn hai đứa rồi nháy mắt. “Sớm thế con bé? Mang nhiều đồ thế này, định bắt cóc cháu bà đi cả ngày hả?”

“Dạ, cháu dẫn An đi chụp ảnh ở suối sau đồi ạ. Bà ăn bánh bao với cháo gà đi bà, ngon lắm ạ.”

Khả An chạy đến, ôm nhẹ eo chị từ phía sau. “Chị đến sớm quá, em chưa kịp trang điểm xong.”

Thiên Ân quay lại, vuốt tóc cô. “Em đẹp nhất khi tự nhiên thế này. Đi thôi, hôm nay suối nước trong veo, cá bơi đầy.”

Bà ngoại nhìn theo hai đứa đạp xe đi, lắc đầu cười. “Trẻ con thời nay yêu nhau ngọt như mía lùi. Bà ủng hộ hết mình, miễn con bé An vui là được.”

Con đường lên suối sau đồi quen thuộc với Khả An. Họ đi bộ một đoạn vì xe đạp không lên được lối mòn. Thiên Ân dắt tay cô, thỉnh thoảng quay lại kể chuyện: “Suối này chị hay ra tắm hồi nhỏ. Nước mát lạnh, cá rô phi bơi đầy, có hôm chị bắt được con to bằng bàn tay.”

Khả An cười khúc khích, nắm tay chị c.h.ặ.t hơn. “Chị kể em nghe đi, hồi nhỏ chị nghịch lắm hả?”

“Ừ, nghịch kinh khủng. Mẹ mất sớm, bố hay say, chị tự trốn ra suối nằm một mình ngắm mây. Giờ có em rồi, suối đẹp hơn hẳn.”

Đến suối, khung cảnh hiện ra thơ mộng: dòng suối nhỏ uốn lượn qua những tảng đá cuội tròn nhẵn, nước trong veo thấy cả đáy, hai bên bờ là bụi lau sậy trắng và cây bụi xanh um tùm. Mấy con cá rô phi nhỏ xíu bơi lội tung tăng, nắng sớm chiếu xuống tạo thành cầu vồng nhỏ trong hơi nước bốc lên. Thiên Ân cởi giày boots, xắn quần, nhảy ùm xuống suối. “Lại đây em, ngâm chân mát lắm!”

Khả An ngập ngừng, nhưng thấy chị cười thì cũng cởi dép, kéo tà váy lên ngồi bên bờ, thả chân xuống nước. Nước lạnh buốt khiến cô giật mình kêu lên: “Lạnh quá chị ơi!”

Thiên Ân cười lớn, bơi lại gần, cầm chân cô xoa nhẹ. “Chị sưởi ấm cho. Em quen dần đi.”

Họ ngồi bên nhau hàng giờ. Thiên Ân dạy cô cách bắt cá bằng tay không – chị lùa cá vào khe đá, rồi nhanh như cắt vớt lên một con to bằng lòng bàn tay. Khả An chụp ảnh liên tục: chị cười toe giữa suối, cá quẫy trên tay chị, nắng chiếu lên tóc chị ướt lấp lánh. Rồi cô cũng thử, nhưng cá lách mất, nước b.ắ.n tung tóe lên váy trắng. Thiên Ân ôm bụng cười: “Em dễ thương quá An ơi!”

Khả An hờn dỗi, té nước vào chị. Hai người đuổi bắt trên suối như trẻ con, tiếng cười vang vọng giữa rừng xanh. Cuối cùng, mệt nhoài, họ nằm dài trên tảng đá phẳng bên bờ, tay trong tay ngắm mây trôi. Gió thổi mát rượi, mang theo mùi lá mục và nước suối.

“Chị Ân… em yêu chị nhiều lắm.” Khả An thì thầm, đầu tựa vai chị.

Thiên Ân quay sang, hôn nhẹ lên trán cô. “Chị cũng yêu em. Yêu đến mức sợ mất em mỗi ngày.”

Họ hôn nhau bên suối – nụ hôn ngọt ngào dưới nắng sớm, môi chạm môi, tay đan c.h.ặ.t. Khả An cảm nhận rõ hơi ấm từ chị, mùi nắng gió quen thuộc, và nhịp tim đập cùng một nhịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng niềm vui bị cắt ngang khi họ về làng.

Ở chợ đầu làng, chị bán rau Lan – người quen Thiên Ân từ nhỏ – kéo chị lại, giọng thì thầm nhưng đủ lớn để Khả An nghe: “Ân ơi, mày với con bé thành phố yêu nhau thật hả? Tao thấy hai đứa hay nắm tay lắm. Dân làng xì xào rồi đấy, bảo hai đứa… không bình thường.”

Thiên Ân khựng lại, mặt hơi tái. “Chị Lan nói gì vậy? Tụi em chỉ là bạn thân thôi.”

Chị Lan cười khẩy. “Bạn thân mà ôm ấp suốt ngày? Thôi kệ, tao không dị nghị, nhưng làng mình cổ hủ lắm. Coi chừng mấy bà tám nói ra nói vào.”

Khả An nắm tay chị c.h.ặ.t hơn, nhưng lòng chợt nặng trĩu. Trên đường về, Thiên Ân im lặng hơn thường lệ. “Em đừng để ý lời chị Lan nhé. Làng mình hay nói vậy thôi.”

“Em không để ý. Nhưng… chị có sợ không?” Khả An hỏi khẽ.

Thiên Ân dừng xe, quay lại nhìn cô. “Chị sợ. Sợ em bị ảnh hưởng, sợ em quay về thành phố vì làng quê này không chấp nhận. Nhưng chị sẽ bảo vệ em.”

Khả An ôm chị. “Em không đi đâu. Em chọn chị.”

Chiều hôm ấy, tin đồn lan nhanh hơn. Khi hai người ngồi ăn b.ún riêu ở quán đầu làng, mấy bà hàng xóm ngồi bàn bên thì thầm to nhỏ: “Con bé thành phố dụ dỗ con Ân nhà mình rồi. Hai đứa con gái yêu nhau, trời ơi tội nghiệp.” “Ân nó hiền lành, giờ hư theo.” Khả An nghe rõ, tay siết c.h.ặ.t đũa, nhưng Thiên Ân đặt tay lên tay cô, giọng bình tĩnh: “Kệ họ em. Ăn đi, b.ún nguội rồi.”

Tối đó, bà ngoại gọi Khả An ra nói chuyện. “Con nghe bà kể. Làng đang đồn hai đứa yêu nhau kiểu… không giống ai. Bà không quan tâm, bà chỉ lo con buồn. Con bé Ân tốt lắm, nhưng làng mình còn lạc hậu.”

Khả An ôm bà, nước mắt lăn dài. “Bà ơi, con yêu chị Ân thật lòng. Con không quan tâm lời đồn.”

Bà ngoại vuốt tóc cô. “Bà biết. Bà ủng hộ con. Mai bà gặp mấy bà tám, bà đuổi tụi nó đi.”

Đêm ấy, Khả An nhắn tin cho Thiên Ân: “Chị ơi, em sợ lời đồn làm chị mệt. Hay mình… giấu một thời gian?”

Thiên Ân gọi video ngay: khuôn mặt chị dưới ánh đèn dầu mờ ảo, mắt đỏ hoe. “Không giấu đâu em. Chị sẽ đối mặt cùng em. Mai chị dẫn em đi ngắm sao trên đồi, mình nói chuyện nhé.”

Sáng hôm sau, Thiên Ân đến đón như thường lệ, nhưng hôm nay chị dẫn Khả An lên Đồi Xanh lúc chập tối. Bầu trời đầy sao lấp lánh, gió đêm mát rượi thổi qua t.h.ả.m cỏ xanh. Họ nằm dài trên cỏ, tay đan c.h.ặ.t, ngắm dải ngân hà uốn lượn.

“Em sợ không em?” Thiên Ân hỏi.

“Có chút. Nhưng có chị thì em không sợ nữa.”

Thiên Ân quay sang, hôn cô dưới sao trời – nụ hôn đầu tiên dưới bầu trời đêm làng quê, dài lâu và say đắm. “Chị hứa, mình sẽ vượt qua. Cùng nhau.”

Họ nằm ôm nhau đến khuya, sao trời chứng giám cho tình yêu thuần khiết của hai tâm hồn.

Những ngày sau, tin đồn vẫn tiếp diễn, nhưng hai người càng gắn bó hơn. Họ vẫn nắm tay đi chợ, vẫn cười đùa trên đồi, mặc kệ ánh mắt. Dân làng dần quen, vài người bạn thân của Thiên Ân bắt đầu ủng hộ: “Yêu thì yêu, miễn hạnh phúc.”

Khả An cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhờ bàn tay ấm áp của Thiên Ân.

Ánh Nắng Trên Đồi Xanh