Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 12: Khách Lạ Và Lễ Cưới Nhỏ



Studio “Ánh Nắng” chính thức mở cửa được gần hai tháng thì bắt đầu đông khách. Tin đồn về một studio chụp ảnh nghệ thuật giữa cánh đồng hướng dương và đồi xanh lan nhanh trên các nhóm du lịch sinh thái, nhiếp ảnh nghiệp dư ở Sài Gòn và các tỉnh lân cận. Khách đặt lịch kín cuối tuần, từ các cặp đôi chụp ảnh cưới, gia đình chụp kỷ yếu, đến nhóm bạn trẻ thích phong cách “sống ảo” quê mùa thơ mộng.

Khả An đảm nhận phần tiếp khách và thiết kế album, còn Thiên Ân lo chụp ngoại cảnh. Hai người phân công nhịp nhàng như một cặp đôi hoàn hảo: chị kiên nhẫn hướng dẫn tạo dáng giữa hoa hướng dương, cô cười dịu dàng pha nước ép trái cây mời khách nghỉ ngơi. Bà ngoại đôi khi ghé qua phụ bán bánh quê và kể chuyện làng cho khách nghe, khiến mọi người càng yêu không khí gia đình ấm cúng ở đây.

Một cuối tuần đẹp trời giữa thu, studio đón đoàn khách lớn nhất từ trước đến nay: một nhóm sáu người bạn trẻ từ Sài Gòn xuống, gồm ba cặp đôi và một anh chàng độc thân tên Tuấn – cao ráo, đẹp trai, làm thiết kế đồ họa tự do, nói chuyện hài hước và duyên dáng. Nhóm đặt gói chụp ảnh nhóm + ảnh cặp đôi ở đồi xanh, cánh đồng hướng dương và hồ sen.

Từ sáng sớm, Thiên Ân đã tất bật chuẩn bị máy móc, đèn phụ, phông nền di động. Khả An mặc váy trắng ngắn tầng tầng dễ vận động, tóc buộc cao, cười rạng rỡ đón khách ở cổng studio.

Tuấn là người nói nhiều nhất nhóm. Anh ta khen studio đẹp, khen đồ uống ngon, rồi khen luôn Khả An: “Em chủ studio xinh thế này, khách nam chắc xếp hàng dài luôn nhỉ?”

Khả An chỉ cười xã giao: “Dạ cảm ơn anh. Để em dẫn cả nhóm ra cánh đồng hướng dương chụp trước nhé.”

Thiên Ân từ trong nhà bước ra, nghe đúng câu ấy thì khẽ nhíu mày. Chị mặc áo sơ mi trắng xắn tay, quần jeans dài, tóc buộc đuôi gà thấp – trông vừa chuyên nghiệp vừa cool ngầu. Chị chào khách lịch sự, nhưng ánh mắt liếc Tuấn hơi lạnh.

Suốt buổi chụp ở cánh đồng hướng dương, Tuấn liên tục “hỗ trợ” Khả An: lúc bê nước uống cho cô, lúc đưa khăn lau mồ hôi, lúc khen: “Em pose tự nhiên thế, làm mẫu cho anh chụp thử vài kiểu riêng được không?” Khả An từ chối khéo, nhưng Tuấn vẫn nhiệt tình.

Thiên Ân chụp cho các cặp đôi khác, nhưng mắt chị cứ liếc sang. Khi Tuấn vô tình chạm tay Khả An lúc đưa chai nước, chị bước lại ngay, giọng nhẹ nhưng rõ ràng: “Để tôi cầm cho vợ tôi, cảm ơn anh.”

Cả nhóm im lặng một giây, rồi cười ồ lên vì bất ngờ. Tuấn đỏ mặt, gãi đầu: “Ồ, xin lỗi chị, em không biết hai người là… vợ chồng. Đẹp đôi quá!”

Khả An đỏ mặt, kéo tay Thiên Ân: “Chị Ân ghen rồi kìa.”

Thiên Ân hừ nhẹ, nhưng khóe môi cong lên. Từ đó chị “bám” Khả An sát nút: đứng sau lưng cô khi cô hướng dẫn khách, vòng tay qua eo cô lúc nghỉ giải lao, còn hôn nhẹ lên tóc cô trước mặt cả nhóm. Tuấn và mọi người trêu suốt, không khí vui vẻ hơn hẳn.

Chiều chuyển địa điểm ra đồi xanh chụp hoàng hôn. Tuấn xin chụp riêng vài kiểu với Khả An làm “người mẫu hướng dẫn”, nhưng Thiên Ân lập tức chen vào: “Để tôi chụp cho em ấy, anh cứ pose với bạn bè đi.” Chị chụp Khả An đẹp mê hồn: cô đứng giữa đồi, váy trắng bay trong gió hoàng hôn, tóc dài phất phơ, nụ cười rạng rỡ nhìn thẳng vào ống kính – nhìn thẳng vào chị.

Tối đó, nhóm khách ở lại ăn tối do studio tổ chức: lẩu gà lá é bà ngoại nấu, bánh xèo chiên giòn, rau vườn tươi rói. Tuấn nâng ly nước ép ổi, cười: “Em xin lỗi chị Ân vì buổi sáng vô duyên. Hai người đẹp đôi thật, nhìn mà ghen tị. Chúc hai chị mãi hạnh phúc!”

Thiên Ân cười lớn, cụng ly: “Cảm ơn anh. Lần sau dẫn bạn gái xuống chụp cưới nhé, giảm giá đặc biệt.”

Nhóm khách về khuya, để lại lời hứa sẽ giới thiệu thêm bạn bè. Khi chỉ còn hai người dọn dẹp, Khả An trêu chị: “Chị ghen dễ thương quá trời.”

Thiên Ân kéo cô vào lòng, hôn sâu: “Tại em đẹp quá, chị sợ mất.”

Khả An cười, đáp lại nụ hôn: “Em chỉ là của chị thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những tuần sau, studio càng đông. Có cặp đôi les từ Sài Gòn xuống chụp ảnh cưới, cảm động khi thấy hai người chủ cũng là một cặp. Họ trò chuyện đến khuya, chia sẻ về hành trình chấp nhận bản thân, vượt qua gia đình và xã hội. Khả An ôm họ khóc: “Chúng ta giống nhau quá.”

Thiên Ân thì thầm với cô sau đó: “Mai mình tổ chức lễ cưới nhỏ đi em. Chị không muốn chờ nữa.”

Khả An gật đầu, mắt long lanh.

Lễ cưới được chuẩn bị trong bí mật ngọt ngào. Họ mời bà ngoại, vài người bạn thân trong làng (chị Lan bán rau, anh sửa xe, mấy đứa nhỏ hay chơi quanh studio), và nhóm khách cũ hay xuống – kể cả Tuấn, giờ đã có bạn gái. Địa điểm là đồi xanh – nơi họ gặp nhau lần đầu.

Ngày lễ, trời thu trong xanh, gió mát rượi. Thiên Ân mặc áo sơ mi trắng dài tay, quần tây đen, tóc xõa dài buộc nơ trắng – trông vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng. Khả An mặc váy cưới trắng đơn giản chị tự may từ vải cotton mềm, tầng tầng lớp lớp, vai trần, tóc đội vòng hoa hướng dương và sim tím. Bà ngoại làm chủ lễ, đứng giữa hai người dưới gốc cây cổ thụ.

Không nhạc giao hưởng, chỉ có tiếng gió và chim hót. Không nhẫn kim cương, chỉ có hai chiếc nhẫn bạc khắc tên nhau chị đặt thợ làng làm. Không lời thề dài dòng, chỉ những câu chân thành từ trái tim.

Thiên Ân cầm tay Khả An, giọng nghẹn ngào: “An, em là ánh nắng chị tìm thấy giữa đồi xanh này. Chị hứa sẽ yêu thương, che chở và cùng em đi hết cuộc đời, dù nắng hay mưa.”

Khả An khóc, siết c.h.ặ.t t.a.y chị: “Chị Ân, chị là nhà của em. Em hứa sẽ ở bên chị mãi mãi, cùng chị xây tổ ấm, cùng chị cười mỗi ngày.”

Bà ngoại cười, tuyên bố: “Hai đứa chính thức là vợ chồng. Hôn đi!”

Thiên Ân cúi xuống hôn Khả An dưới nắng thu dịu dàng, giữa tiếng vỗ tay của mọi người và gió đồi xanh thổi qua. Váy trắng bay phần phật, hoa dại rơi lả tả từ tán cây – khoảnh khắc đẹp như giấc mơ.

Tiệc cưới đơn giản: bánh kem bà ngoại đặt ở thị trấn, lẩu gà, bánh xèo, nước ép trái cây. Mọi người ăn uống, nhảy múa vòng tròn trên đồi, hát hò đến khuya. Tuấn và bạn gái nhảy đôi đầu tiên, rồi kéo hai cô dâu ra nhảy cùng. Tiếng cười vang vọng khắp đồi xanh.

Đêm ấy, hai người về nhà mới – giờ đã treo biển “Nhà của Ân & An”. Họ nằm trên giường lớn, cửa sổ mở ngắm sao trời.

“Vợ ơi…” Thiên Ân thì thầm.

“Gì vậy vợ?” Khả An cười khúc khích.

“Chị hạnh phúc quá.”

“Em cũng vậy.”

Họ hôn nhau dưới ánh trăng, rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau – giấc ngủ bình yên nhất cuộc đời.