Sau lễ cưới nhỏ trên đồi xanh, cuộc sống của Thiên Ân và Khả An bước vào giai đoạn ngọt ngào nhất: những ngày tháng hôn nhân đời thường, giản dị nhưng đầy ắp yêu thương. Họ gọi nhau là “vợ” một cách tự nhiên, dù chỉ là lời thề trước đồi xanh và bà ngoại làm chứng. Ngôi nhà mới giờ đây thực sự là tổ ấm: mùi cà phê sáng sớm lan tỏa từ bếp, tiếng cười vang lên mỗi tối khi hai người cùng nấu ăn, và những đêm ôm nhau ngủ dưới cửa sổ lớn nhìn ra đồi xanh lấp lánh ánh trăng.
Studio “Ánh Nắng” ngày càng đông khách. Các cặp đôi trẻ từ thành phố kéo về chụp ảnh cưới phong cách quê, các gia đình đưa con nhỏ xuống chụp kỷ niệm, thậm chí có vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp ghé thăm để học hỏi cách bắt ánh sáng tự nhiên của Thiên Ân. Khả An dần đảm nhận thêm phần quản lý: đặt lịch, thiết kế album, chăm sóc vườn hoa để studio luôn đẹp quanh năm. Họ thuê thêm một cô gái làng tên Linh phụ tiếp khách và dọn dẹp, trả lương hậu hĩnh để cô ấy có thể nuôi em học đại học.
Một buổi sáng đầu đông se lạnh, Thiên Ân dậy sớm nấu cháo gà lá é – món Khả An thích nhất khi trời lạnh. Chị mặc áo len mỏng màu kem chị tự đan, tóc xõa dài, đứng bên bếp khuấy nồi cháo thơm lừng. Khả An tỉnh giấc vì mùi thức ăn, lững thững ra bếp ôm chị từ phía sau, cằm tựa vai.
“Vợ dậy rồi à? Ngủ thêm chút nữa đi, lạnh lắm.”
Khả An dụi mặt vào lưng chị. “Em đói rồi. Mùi cháo thơm quá.”
Thiên Ân cười, quay lại hôn lên trán cô. “Ngồi đi, vợ bưng ra cho.”
Họ ăn sáng trên hiên nhà, ngắm sương mù buổi sớm bao phủ đồi xanh. Khả An mặc áo len đôi với chị – màu xanh lá nhạt, quà sinh nhật chị đan cho cô. Hai người cụng ly cà phê sữa đá, cười đùa chuyện nhỏ: hôm qua có khách khen studio đẹp như phim, hôm kia Linh vụng về làm vỡ ly nước ép phải đền bằng cách hát tặng cả nhà.
“Vợ này…” Thiên Ân bất ngờ nói khẽ, tay vuốt tóc cô. “Chị muốn mình có con.”
Khả An đang uống cà phê thì suýt sặc. “Con… con kiểu gì hả vợ?”
Thiên Ân cười ngại ngùng. “Chị nghĩ mãi rồi. Mình có thể nhận nuôi một bé gái mồ côi. Chị thấy trung tâm bảo trợ xã hội ở thị trấn có mấy bé cần gia đình. Mình có nhà, có thu nhập ổn, có bà ngoại thương cháu – đủ điều kiện lắm.”
Khả An im lặng một lúc, mắt long lanh. Cô từng mơ về gia đình nhỏ, nhưng sau mọi tổn thương cũ, cô nghĩ mình sẽ không bao giờ có. Giờ đây, bên Thiên Ân, mọi thứ đều có thể.
“Em… em đồng ý. Em cũng muốn có con gái, để dạy bé mặc váy trắng chạy trên đồi như em.”
Thiên Ân ôm c.h.ặ.t cô, hôn lên tóc. “Chị sẽ liên hệ trung tâm tuần này.”
Họ bắt đầu hành trình làm cha mẹ.
Tuần sau, hai người đến trung tâm bảo trợ xã hội thị trấn. Giám đốc tiếp đón nhiệt tình khi biết họ là chủ studio nổi tiếng. Trong phòng trẻ mồ côi, có rất nhiều bé từ sơ sinh đến năm tuổi. Nhưng khi bước vào góc phòng dành cho bé gái khoảng ba tuổi, cả hai cùng dừng lại trước một bé gái nhỏ xíu đang ngồi chơi b.úp bê một mình.
Bé có mái tóc đen ngắn ngủn, đôi mắt to tròn long lanh, làn da ngăm khỏe khoắn. Bé mặc váy cũ màu hồng phai, nhưng nụ cười toe toét khi thấy khách khiến tim hai người tan chảy. Giám đốc kể: bé tên Nguyễn Thị Mưa, ba tuổi, mồ côi mẹ từ nhỏ, bố bỏ đi, được trung tâm nhận về từ lúc một tuổi. Bé ngoan, ít khóc, nhưng hay ngồi một mình nhìn ra cửa sổ như chờ ai đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khả An quỳ xuống, đưa tay. “Chào con, con tên Mưa hả? Cô là Khả An, đây là cô Thiên Ân.”
Bé Mưa ngước lên, nhìn hai người thật lâu, rồi bất ngờ chạy ùa vào lòng Khả An, ôm c.h.ặ.t cổ cô. “Mẹ… mẹ về đón Mưa hả?”
Khả An khóc òa, ôm bé c.h.ặ.t. Thiên Ân ngồi xuống bên cạnh, tay vuốt tóc bé, giọng nghẹn: “Ừ, mẹ về đón con đây. Từ nay con có hai mẹ rồi.”
Giám đốc cười: “Bé Mưa hay gọi khách nữ là mẹ lắm. Có vẻ bé hợp với hai cô rồi.”
Họ làm thủ tục nhận nuôi ngay tuần đó. Bà ngoại vui đến mức nấu cả nồi chè đậu xanh lớn mời hàng xóm ăn mừng: “Nhà bà có cháu nội rồi!”
Bé Mưa về nhà mới trong vòng tay hai mẹ. Họ sửa lại một phòng nhỏ thành phòng trẻ: tường sơn hồng nhạt, giường nhỏ xinh, kệ đầy sách tranh và b.úp bê. Khả An may váy trắng nhỏ cho bé, Thiên Ân đóng tủ đồ chơi từ gỗ thông cũ.
Những ngày đầu, bé Mưa còn lạ lẫm: hay ngồi một góc nhìn ra cửa sổ, ít nói. Nhưng dần dần, tình yêu của hai mẹ làm tan chảy mọi khoảng cách. Thiên Ân bế bé lên đồi xanh, dạy bé chạy nhảy trên cỏ, chụp ảnh bé cười toe giữa hoa hướng dương. Khả An hát ru bé ngủ mỗi tối, kể chuyện cổ tích về công chúa váy trắng gặp nữ hiệp sĩ mạnh mẽ.
Một buổi chiều, bé Mưa chạy chân trần trên đồi, váy trắng bay phấp phới, hét lớn: “Mẹ Ân! Mẹ An! Con yêu mẹ!”
Thiên Ân và Khả An ôm nhau nhìn con, nước mắt hạnh phúc lăn dài. Khả An thì thầm: “Đây là gia đình mình rồi vợ ơi.”
Thiên Ân hôn cô: “Gia đình hoàn hảo nhất.”
Cuộc sống giờ đây thêm tiếng cười trẻ con vang vọng. Bé Mưa gọi Thiên Ân là “Mẹ Ân” – mẹ mạnh mẽ hay bế con lên vai chạy trên đồi, gọi Khả An là “Mẹ An” – mẹ dịu dàng hay hát ru và may váy đẹp. Bà ngoại thành “Bà Ngoại” yêu chiều cháu, ngày ngày nấu chè đậu xanh cho cả nhà.
Studio vẫn đông khách, nhưng giờ có thêm “nhân viên nhí”: bé Mưa hay chạy lon ton phụ tiếp khách bằng cách đưa nước ép, cười toe toét khiến ai cũng yêu. Khách khen: “Gia đình chị đẹp quá, nhìn mà hạnh phúc lây.”
Có đêm đông lạnh, cả ba mẹ con nằm chung giường lớn, bé Mưa ngủ giữa, tay nắm tay hai mẹ. Thiên Ân thì thầm: “Cảm ơn em đã cho chị một gia đình.”
Khả An hôn chị qua đầu bé: “Cảm ơn vợ đã cho em tất cả.”
Ánh Nắng Trên Đồi Xanh