Khả An đứng c.h.ế.t lặng trước cổng nhà, tay vẫn vịn c.h.ặ.t vào cánh cổng gỗ cũ kỹ. Minh đứng đó, bó hoa hồng đỏ rực trong tay, khuôn mặt hốc hác hơn trước nhiều. Ánh nắng sớm chiếu lên anh ta, nhưng không làm ấm nổi không khí đang lạnh dần giữa hai người.
“An… em khỏe không?” Minh bước tới một bước, giọng khẽ run.
Khả An hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh đến đây làm gì?”
“Anh muốn xin lỗi. Thật sự. Anh biết mình sai rồi. Cô ấy… chỉ là phút nông nổi. Anh không thể sống thiếu em.” Minh đưa bó hoa ra, mắt đỏ hoe.
Khả An không nhận. Cô nhìn bó hoa, nhớ lại những lần Minh từng tặng cô hoa hồng đỏ hệt thế này, trước khi mọi thứ vỡ vụn. “Anh nói xong chưa? Em không muốn nghe nữa.”
“An, cho anh một cơ hội thôi. Anh sẽ thay đổi…”
Đúng lúc ấy, tiếng xe đạp leng keng vang lên từ cuối đường làng. Thiên Ân đạp xe tới, trên giỏ xe là bó rau tươi và túi trái cây chị vừa mua ở chợ sớm. Chị mặc áo sơ mi caro xanh nhạt, tóc buộc cao, khuôn mặt tươi tỉnh vì nghĩ sẽ gặp Khả An sớm hơn thường lệ. Nhưng khi nhìn thấy cảnh trước cổng, nụ cười trên môi chị tắt ngấm.
Thiên Ân dừng xe cách đó vài mét, mắt nhìn Minh, rồi nhìn Khả An. Chị không nói gì, chỉ lặng lẽ dựng xe bên vệ đường.
Minh quay lại, thấy Thiên Ân, nhíu mày. “Đây là ai vậy An?”
Khả An c.ắ.n môi. “Bạn em.”
Thiên Ân bước tới, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo. “Chào anh. Tôi là Thiên Ân, hàng xóm của bà ngoại Khả An. Anh tìm Khả An có việc gì không?”
Minh nhìn Thiên Ân từ đầu đến chân, ánh mắt hơi khó chịu vì sự xuất hiện đột ngột. “Tôi là bạn trai cũ của An. Chúng tôi đang nói chuyện riêng.”
Thiên Ân khẽ liếc Khả An, thấy cô cúi đầu, tay siết c.h.ặ.t mép váy. Chị hiểu ngay. “Vậy anh nói xong chưa? Khả An hôm nay còn phải lên đồi chụp ảnh sớm. Nếu anh không có việc gì nữa thì…”
Minh cười gượng. “Tôi nghĩ chuyện giữa tôi và An không liên quan đến chị.”
Thiên Ân không đáp, chỉ quay sang Khả An dịu dàng. “An, em lên đồi với chị nhé? Chị đợi em.”
Khả An ngẩng lên, mắt chị ấm áp như nắng sớm khiến lòng cô nhẹ đi đôi chút. Cô gật đầu. “Dạ… em đi thay đồ một lát.”
Cô quay vào nhà, để lại Minh và Thiên Ân đứng ngoài cổng. Không khí im lặng nặng nề.
Minh nhìn Thiên Ân, giọng hơi gay gắt. “Chị là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi?”
Thiên Ân nhún vai, giọng bình thản. “Tôi chỉ là người không thích thấy bạn mình bị làm phiền khi đang muốn yên tĩnh thôi.”
Minh định nói thêm thì Khả An đã bước ra, vẫn mặc váy trắng dài, tóc buộc cao, máy ảnh đeo lệch vai. Cô không nhìn Minh, chỉ đi thẳng đến bên Thiên Ân.
“Em sẵn sàng rồi chị.”
Thiên Ân cười nhẹ, đưa tay đỡ balo cho cô. “Đi thôi.”
Hai người bước đi, để lại Minh đứng đó với bó hoa trên tay. Anh ta gọi với theo: “An! Anh sẽ quay lại!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khả An không quay đầu.
Trên đường lên đồi, không khí giữa hai người im lặng một lúc lâu. Thiên Ân đạp xe chở Khả An, gió sớm thổi mát rượi. Cuối cùng chị lên tiếng trước.
“Em không sao chứ?”
Khả An ngồi sau, tay vịn nhẹ vào eo chị. “Dạ… em ổn. Chỉ là không ngờ anh ấy tìm đến tận đây.”
Thiên Ân im lặng một lúc. “Anh ta là người làm em tổn thương?”
“...Vâng.”
Chị thở dài khẽ. “Nếu em không muốn gặp, cứ nói chị. Chị sẽ giúp.”
Khả An mỉm cười, lòng ấm áp. “Cảm ơn chị Ân.”
Lên đến đồi, Thiên Ân chọn một góc khuất gió, trải tấm khăn nhỏ lên cỏ. Chị lấy từ balo ra hai ly trà đá và bánh mì ốp la chị mua ở chợ.
“Ăn sáng đã, rồi mình chụp ảnh.”
Họ ăn trong yên lặng. Khả An thỉnh thoảng liếc nhìn Thiên Ân, thấy chị hơi trầm hơn mọi ngày. Cô khẽ hỏi: “Chị giận em à?”
Thiên Ân ngẩng lên, ngạc nhiên. “Giận gì?”
“Vì… chuyện lúc nãy.”
Chị lắc đầu, cười nhẹ. “Không. Chị chỉ giận bản thân vì không đến sớm hơn thôi.”
Khả An đỏ mặt, cúi đầu ăn tiếp.
Buổi chiều hôm ấy, Thiên Ân dạy cô chụp macro – chụp cận cảnh hoa dại và côn trùng. Chị nằm sấp trên cỏ, hướng dẫn từng chút một. Có lúc hai người nằm sát nhau, vai chạm vai, hơi thở gần trong gang tấc. Khả An cảm nhận rõ mùi nắng gió trên tóc chị, tim đập nhanh hơn.
Hoàng hôn lại buông xuống. Lần này, Thiên Ân không chụp nhiều. Chị ngồi tựa gốc cây, nhìn Khả An đang mải mê chụp mây. Ánh nắng chiếu lên bóng dáng cô trong chiếc váy trắng – thuần khiết và mong manh.
“An.” Chị gọi khẽ.
“Dạ?”
“Em có định quay về thành phố không?”
Khả An dừng lại, quay sang. “Em… chưa biết. Em muốn ở đây lâu hơn.”
Thiên Ân mỉm cười, nhưng ánh mắt thoáng buồn. “Tốt. Đồi Xanh cần em.”