Những ngày tiếp theo trôi qua như một giấc mơ ngọt ngào mà Khả An chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi buổi chiều, Thiên Ân đều đạp xe đến trước cổng nhà bà ngoại, giỏ xe chất đầy đồ ăn nhẹ chị tự làm hoặc mua ở chợ làng: lúc thì bánh cuốn nóng hổi gói lá chuối, lúc thì túi ổi tươi hái từ vườn nhà hàng xóm, lúc lại là hộp chè bưởi chị nấu từ sáng sớm. Khả An chỉ cần bước ra khỏi cổng là thấy chị đứng đó, nụ cười cong cong trên môi, tóc buộc đuôi gà thấp bay nhẹ trong gió.
“Em sẵn sàng chưa? Hôm nay chị dẫn em đi chụp hoa mua phía sau đồi.”
“Dạ sẵn sàng rồi chị!”
Họ cùng nhau lên đồi, Thiên Ân chở phía trước, Khả An ngồi sau ôm nhẹ eo chị qua lớp áo sơ mi mỏng. Con đường làng ngoằn ngoèo, hai bên là ruộng lúa xanh mướt đang độ trổ bông, mùi lúa non thoang thoảng quyện với hương nắng mới khiến lòng người nhẹ tênh. Khả An thường tựa cằm lên vai chị, thì thầm hỏi những chuyện nhỏ nhặt: “Chị thích mùa nào nhất ở làng mình?” hay “Chị đã từng đi xa nhất là đâu?” Thiên Ân trả lời từng câu, giọng ấm áp vang lên giữa tiếng gió vi vu.
Trên đồi, họ dành hàng giờ để chụp ảnh, nằm dài trên cỏ ngắm mây, hoặc chỉ đơn giản là ngồi tựa vào nhau nói chuyện. Thiên Ân kể về những chuyến đi chụp ảnh một mình chị từng thực hiện: lên Tây Bắc chụp ruộng bậc thang mùa nước đổ, vào miền Tây chụp chợ nổi lúc bình minh. Khả An kể về Sài Gòn xô bồ, về những đêm thức trắng chỉnh sửa quảng cáo, về những lần cô đơn giữa dòng người đông đúc. Càng nghe, Thiên Ân càng siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn, như muốn truyền hết hơi ấm của mình để xóa đi những vết sẹo cũ.
Một buổi chiều bất chợt đổ mưa.
Bầu trời đang trong xanh bỗng tối sầm lại, gió mạnh cuốn theo những hạt mưa nặng trĩu. Hai người đang ngồi dưới tán cây cổ thụ thì mưa ập đến. Thiên Ân vội kéo Khả An chạy vào sâu hơn dưới tán lá dày, nhưng vẫn không tránh khỏi bị ướt. Mưa xối xả, tiếng lộp độp trên lá át cả tiếng gió. Khả An run nhẹ vì lạnh, chiếc váy trắng cotton dính sát vào người, lộ rõ đường cong mềm mại.
Thiên Ân lập tức cởi chiếc áo khoác jeans khoác lên vai cô. “Mặc vào đi em, đừng để lạnh.”
“Chị thì sao ạ? Chị chỉ còn áo thun thôi…”
“Chị quen rồi. Mưa quê mình thế này chị tắm từ nhỏ.” Thiên Ân cười, nhưng Khả An vẫn thấy chị khẽ run khi gió lạnh thổi qua.
Cô kéo chị ngồi sát hơn, hai người dựa lưng vào thân cây lớn. Mưa tạo thành bức màn nước mờ ảo quanh họ, tiếng mưa rơi lộp độp như một bản nhạc riêng của đồi xanh. Khả An ngẩng lên nhìn Thiên Ân – tóc chị ướt nhẹp dính vào trán, vài giọt nước lăn dài trên gò má rám nắng. Chị đẹp lạ lùng trong ánh sáng mờ của mưa, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả bầu trời.
“Chị Ân…” Khả An khẽ gọi.
“Ừ?” Thiên Ân quay sang, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài phân.
“Em… em chưa từng cảm thấy bình yên thế này.” Giọng cô nhỏ xíu, gần như bị tiếng mưa át đi.
Thiên Ân không đáp ngay. Chị đưa tay nhẹ nhàng gạt giọt nước mưa trên má Khả An, ngón tay lướt qua làn da mềm mại, ấm áp lạ thường. “Chị cũng vậy. Từ ngày em lên đồi này, chị thấy mọi thứ đẹp hơn hẳn.”
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Chỉ có tiếng mưa, tiếng tim đập, và hơi thở hòa quyện. Khả An bất giác nghiêng người tới, đầu tựa vào vai chị. Thiên Ân vòng tay ôm lấy cô, bàn tay chai sạn vì cầm máy ảnh lâu năm nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Họ ngồi như vậy suốt cơn mưa, không nói gì thêm, chỉ cảm nhận hơi ấm của nhau giữa cái lạnh của trời đất.
Mưa tạnh, cầu vồng bảy sắc hiện ra phía chân trời. Thiên Ân đứng dậy trước, giơ tay kéo Khả An lên. “Đi thôi, chị chụp cho em dưới cầu vồng.”
Khả An cười rạng rỡ, váy trắng ướt nhẹ dính sát người, tóc rối bay trong gió. Chị chụp rất nhiều kiểu: cô đứng giữa cầu vồng, cô cười nghiêng đầu, cô giang tay đón gió. Bức đẹp nhất là khi Khả An quay lưng về phía ống kính, váy trắng bay phần phật, bóng dáng nhỏ bé giữa nền trời cầu vồng rực rỡ.
Trên đường về, Thiên Ân đèo cô, cả hai ướt nhưng lòng ấm áp lạ thường. Đến cổng nhà bà ngoại, Khả An xuống xe, ngượng ngùng cúi đầu. “Cảm ơn chị… hôm nay vui lắm.”
Thiên Ân cười, đưa tay chỉnh lại lọn tóc rối cho cô. “Mai lên đồi sớm nhé? Chị có chỗ mới muốn dẫn em đi.”
“Dạ.” Khả An gật đầu, nhìn theo bóng chị khuất dần trong đêm.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài.
Tối hôm đó, khi Khả An đang hong tóc ngoài hiên, bà ngoại bước ra, tay cầm một phong thư trắng.
“Cái anh ở thành phố xuống ấy, để lại cho con. Bà bảo không gặp, anh ta để lại rồi đi.”
Khả An nhận thư, tay khẽ run. Bên trong là những dòng chữ dài của Minh – lời xin lỗi muộn màng, những hứa hẹn thay đổi, và cuối cùng là một chiếc nhẫn nhỏ nằm gọn trong túi nhung đỏ. Chiếc nhẫn anh ta từng hứa sẽ dùng để cầu hôn cô vào sinh nhật năm sau. Cô đọc xong, lặng lẽ gấp thư lại, bỏ vào hộp gỗ cũ trên bàn thờ ông ngoại. Không trả lời, không khóc, chỉ thấy lòng chợt lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáng hôm sau, Minh xuất hiện trên đồi Xanh.
Khả An và Thiên Ân đang ngồi chụp macro hoa dại thì nghe tiếng gọi lớn từ lưng chừng dốc.
“An! Anh cần nói chuyện với em một lần cuối!”
Minh mặc áo sơ mi trắng, quần tây, khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên quyết. Anh ta bước lên đồi, tay cầm bó hoa hồng đỏ rực – giống hệt những lần trước.
Thiên Ân đang chỉnh ống kính cho Khả An, nghe tiếng thì khựng lại. Chị quay sang cô, giọng khẽ: “Em muốn gặp không?”
Khả An lắc đầu, giọng kiên định hơn bao giờ hết. “Không. Em đã nói rõ rồi.”
Thiên Ân gật đầu, đứng dậy bước xuống chắn trước cô. “Anh về đi. Khả An không muốn nói chuyện.”
Minh nhìn Thiên Ân, ánh mắt đầy khó chịu. “Chị là ai mà quyết định thay cô ấy? An, em ra đây đi, chúng ta nói riêng thôi.”
Khả An bước tới, đứng cạnh Thiên Ân. “Em không có gì để nói với anh nữa. Chúng ta kết thúc rồi.”
Minh nhìn cô thật lâu, rồi ánh mắt chuyển sang Thiên Ân, chợt cười nhạt. “Hay là vì chị ta? Em thay đổi nhanh thế An? Em thích con gái à?”
Câu nói ấy như sét đ.á.n.h ngang tai.
Khả An sững sờ, mặt tái đi. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này một cách rõ ràng, dù những ngày bên Thiên Ân đã khiến trái tim cô rung động theo cách rất khác. Cô mở miệng định nói gì đó, nhưng chưa kịp thì Thiên Ân đã lên tiếng, giọng lạnh tanh:
“Anh nói đủ chưa? Về đi, đừng làm phiền nữa.”
Minh cười lớn hơn, giọng đầy châm biếm. “Tôi hiểu rồi. Chị là lý do em không muốn quay về thành phố, đúng không? An, em sẽ hối hận đấy. Loại tình cảm này… làng quê này rồi sẽ dị nghị, gia đình em sẽ nghĩ sao?”
Thiên Ân siết c.h.ặ.t t.a.y, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh. “Anh không có quyền phán xét. Về đi.”
Minh ném bó hoa xuống đất, quay lưng bước xuống đồi. Trước khi khuất bóng, anh ta quay lại nói lớn: “An, khi em chán trò chơi này, anh vẫn đợi!”
Không khí trên đồi đột ngột im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Khả An quay sang Thiên Ân, lo lắng thấy rõ. “Chị… chị đừng để tâm lời anh ấy. Anh ấy chỉ đang giận thôi.”
Thiên Ân cười gượng, nhưng ánh mắt không giấu được nỗi đau. “Chị không để tâm. Chỉ là… chị cần về sớm hôm nay. Em tự về nhé?”
Chị thu dọn máy ảnh nhanh ch.óng, không nhìn Khả An thêm lần nào. Xe đạp lăn bánh xuống dốc, bóng chị nhỏ dần giữa triền cỏ xanh. Khả An đứng đó một mình, gió thổi lạnh buốt dù nắng vẫn vàng. Lần đầu tiên sau bao ngày, đồi Xanh trở nên xa lạ và lạnh lẽo lạ thường.
Tối đó, Thiên Ân không nhắn tin như mọi khi. Khả An nằm trên giường, mở điện thoại nhìn danh bạ, ngón tay lướt qua tên chị rồi lại thôi. Cô không ngủ được, cứ nghĩ về ánh mắt chị lúc chia tay – vừa đau vừa sợ.
Ba ngày liền, Thiên Ân không lên đồi.
Khả An vẫn lên mỗi chiều, mang theo máy ảnh, ngồi dưới gốc cây cổ thụ chờ đến hoàng hôn rồi lặng lẽ về. Cô chụp rất nhiều ảnh, nhưng không còn cười nữa. Những bức ảnh đồi xanh giờ chỉ toàn mây xám và nắng tắt.
Bà ngoại thấy cô buồn, thở dài: “Con bé Ân nó thương con lắm. Có gì hiểu lầm thì nói rõ đi, đừng để lỡ.”
Khả An chỉ gật đầu, lòng rối bời.