Ngày thứ tư, Khả An quyết định đến nhà Thiên Ân.
Cô mặc chiếc váy trắng dài quen thuộc, buộc tóc cao, mang theo hộp bánh flan bà ngoại làm sáng sớm. Con đường làng vào cuối chiều vàng rực nắng, nhưng lòng cô nặng trĩu. Nhà Thiên Ân nằm khuất sau hàng cau cao v.út, ngôi nhà gạch nhỏ xinh, sân trước trồng đầy hoa mười giờ đang nở rộ tím hồng. Chị đang ngồi ngoài hiên, trên bàn là chiếc máy ảnh cũ đang được tháo rời để lau chùi. Nghe tiếng bước chân, chị ngẩng lên, ánh mắt thoáng bất ngờ rồi lại cúi xuống.
“An? Em đến đây làm gì?”
Khả An đứng trước cổng, tay siết c.h.ặ.t hộp bánh. “Em… em mang bánh flan bà ngoại làm. Và… em muốn hỏi chị giận em chuyện gì.”
Thiên Ân im lặng một lúc lâu, rồi đứng dậy mở cổng. “Vào nhà đi đã.”
Bên trong nhà đơn sơ nhưng ấm cúng lạ thường. Bàn gỗ cũ kê giữa nhà, kệ sách đầy album ảnh dày cộp, tường treo kín những bức chị chụp Đồi Xanh qua các mùa: mùa lúa chín vàng, mùa mưa mây giăng, mùa hoa mua tím ngát. Trên bàn thờ nhỏ có di ảnh mẹ chị – người phụ nữ trẻ đẹp với nụ cười hiền. Thiên Ân rót cho cô ly nước mát từ bình đất, rồi ngồi xuống ghế đối diện.
“Chị không giận em.” Chị nói khẽ, mắt nhìn xuống ống kính đang lau.
“Vậy sao chị tránh em suốt mấy ngày nay?” Giọng Khả An run run.
Thiên Ân ngừng tay, thở dài. “Chị sợ.”
Khả An ngẩng lên, ngạc nhiên. “Sợ gì ạ?”
Thiên Ân ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm giờ long lanh nước. “Sợ em sẽ rời đi. Sợ những lời anh ta nói thành sự thật. Sợ… em chỉ xem chị như một chỗ dựa tạm thời trong lúc em tổn thương. Và sợ nhất là… cảm xúc của chính mình.”
Khả An sững sờ. “Chị nghĩ em sẽ về thành phố vì anh Minh?”
“Không chỉ vì anh ta.” Thiên Ân cười buồn. “Chị sợ em sẽ sợ. Sợ khi nhận ra chị thích em – không phải kiểu bạn bè bình thường. Chị sợ em biết rồi sẽ tránh chị, sẽ thấy khó xử, sẽ quay về thành phố để tránh làng quê dị nghị. Chị đã quen cô đơn rồi, nhưng không muốn mất em.”
Không khí trong căn nhà nhỏ đột ngột im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng quạt trần quay chậm và tiếng ve kêu ngoài sân.
Khả An nhìn chị thật lâu. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này một cách rõ ràng, nhưng những ngày bên Thiên Ân đã khiến trái tim cô rung động theo cách rất khác. Những cái nắm tay ấm áp, những ánh mắt dịu dàng, những khoảnh khắc vai chạm vai dưới mưa – tất cả đều không giống tình bạn thông thường. Cô nhận ra mình cũng sợ mất chị, sợ những ngày không còn ai chở lên đồi, không còn ai kiên nhẫn dạy chụp ảnh, không còn ai ôm cô giữa cơn mưa lạnh.
“Em… em không sợ.” Khả An nói khẽ, giọng run run nhưng kiên định. “Em chỉ sợ chị không còn muốn gặp em nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiên Ân ngẩng phắt lên, mắt mở lớn đầy ngạc nhiên.
Khả An bước tới, ngồi xuống bên chị, tay khẽ chạm vào tay chị đang đặt trên bàn. “Em cũng thích chị. Em chưa biết gọi tên nó là gì, nhưng em biết rõ một điều: em không muốn mất chị. Những ngày chị không lên đồi, em thấy đồi Xanh lạnh lắm, dù nắng vẫn vàng.”
Thiên Ân nhìn cô, nước mắt lặng lẽ rơi. Chị đưa tay lau nước mắt, rồi bất ngờ kéo Khả An vào lòng ôm c.h.ặ.t. Khả An vòng tay đáp lại, tựa đầu vào vai chị, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và mùi nắng gió thoang thoảng trên tóc chị. Họ ôm nhau thật lâu, như muốn bù đắp cho ba ngày xa cách.
“Chị xin lỗi vì đã tránh em.” Thiên Ân thì thầm bên tai cô, giọng nghẹn ngào.
“Em cũng xin lỗi vì để chị hiểu lầm.” Khả An đáp, tay siết c.h.ặ.t hơn.
Họ buông nhau ra khi ánh trăng đã lên cao, chiếu qua cửa sổ rọi lên sàn nhà những vệt bạc lung linh. Thiên Ân lau nước mắt, cười lần đầu tiên trong mấy ngày qua.
“Em ăn bánh flan với chị nhé? Rồi chị dẫn em đi một chỗ.”
Họ ăn bánh trong yên lặng ngọt ngào, thỉnh thoảng nhìn nhau cười. Xong, Thiên Ân cầm tay Khả An dẫn ra sân sau nhà. Phía sau là một cánh đồng hoa hướng dương nhỏ chị tự trồng từ hạt, đang nở rộ vàng rực dưới ánh trăng.
“Chị trồng từ mùa xuân, định dẫn em đến đây khi hoa nở hết. Giờ mới đúng lúc.”
Khả An ngẩn ngơ nhìn cánh đồng vàng óng dưới trăng. Những bông hướng dương cao quá đầu người, nghiêng nghiêng theo ánh trăng như đang nhảy múa. Thiên Ân đứng sau lưng cô, vòng tay ôm eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai.
“Em thích không?”
“Thích lắm chị ơi… đẹp quá…”
Họ đứng như vậy thật lâu, gió đêm mát rượi thổi qua, mang theo hương hoa hướng dương ngọt ngào. Thiên Ân khẽ thì thầm:
“Từ giờ, chị sẽ không tránh em nữa. Chị sẽ ở bên em, dù có gì xảy ra.”
Khả An quay lại, kiễng chân hôn nhẹ lên má chị – nụ hôn đầu tiên, nhẹ nhàng và thuần khiết như ánh trăng. Thiên Ân đỏ mặt, rồi cười ôm c.h.ặ.t cô hơn.
Trên đường về, trăng sáng vằng vặc soi đường. Khả An bước đi nhẹ tênh, lòng đầy ánh nắng dù trời đã đêm. Còn Thiên Ân, đứng ngoài sân nhìn theo bóng cô khuất dần, mỉm cười hạnh phúc lần đầu tiên sau rất nhiều năm cô đơn.