Sau đêm thú nhận ở nhà Thiên Ân, Khả An về đến nhà bà ngoại khi đồng hồ đã điểm gần mười giờ. Trăng sáng vằng vặc, soi rõ từng hạt sương long lanh trên lá bàng. Bà ngoại vẫn ngồi ngoài hiên phe phẩy quạt mo cau, thấy cô về thì cười tủm tỉm.
“Về muộn thế con? Đi đâu mà mặt mày hồng hào rực rỡ vậy hả?”
Khả An đỏ mặt, cúi đầu bước vào sân. “Dạ… con qua nhà chị Ân chơi một chút thôi bà ơi.”
Bà ngoại nhìn theo bóng cô, lắc đầu cười. “Ừ, chơi một chút… mà cả buổi tối. Bà già rồi nhưng mắt còn tinh lắm.”
Khả An không đáp, chỉ chạy ù vào phòng, đóng cửa lại rồi mới dám thở phào. Cô nằm vật ra giường, tay ôm gối, nhớ lại từng khoảnh khắc: cái ôm c.h.ặ.t của Thiên Ân, hơi ấm từ cơ thể chị, mùi nắng gió thoang thoảng trên tóc, và nụ hôn nhẹ như cánh bướm cô đặt lên má chị. Tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng dù ngoài trời đã khuya. Cô mở điện thoại, thấy tin nhắn mới từ Thiên Ân.
[Thiên Ân: Ngủ ngon nhé An. Mai chị qua đón em sớm, dẫn đi chỗ chị hứa. Đừng quên mang máy ảnh.]
[Khả An mỉm cười, gõ trả lời thật lâu mới gửi đi.]
[Khả An: Dạ, em sẽ dậy sớm. Ngủ ngon chị Ân. ❤️]
Cô ôm điện thoại vào lòng, ngủ thiếp đi với giấc mơ toàn hoa hướng dương vàng rực và bàn tay ấm áp của chị.
Sáng hôm sau, Thiên Ân đến từ lúc sáu giờ. Chị mặc áo sơ mi trắng dài tay xắn cao, quần jeans ngắn cũ kỹ, tóc buộc đuôi gà thấp, trên vai đeo balo máy ảnh quen thuộc. Giỏ xe đạp chất đầy đồ ăn sáng: bánh mì ốp la còn nóng hổi, hai ly sữa đậu nành tự làm và một túi ổi tươi hái từ vườn nhà.
Bà ngoại ra mở cổng, cười toe toét. “Sớm thế con bé? Mang gì nhiều thế kia?”
“Dạ cháu chào bà. Cháu dẫn Khả An đi chơi sớm một chút ạ. Bà ăn sáng chưa, cháu mang thừa đây bà ăn luôn.”
Bà ngoại nhận túi ổi, nháy mắt. “Ừ, đi chơi vui vẻ nhé. Về sớm chút kẻo bà nhớ.”
Khả An bước ra, mặc váy trắng ngắn hơn hôm trước – váy xòe tầng tầng đến đầu gối, vai trần nhẹ nhàng, tóc buộc cao để lộ cần cổ trắng ngần. Cô đeo máy ảnh nhỏ, balo nhẹ nhàng chỉ có chai nước và khăn lụa mỏng.
Thiên Ân nhìn cô, mắt sáng lên. “Em đẹp quá.”
Khả An đỏ mặt, cúi đầu. “Chị cũng đẹp mà…”
Bà ngoại đứng sau lưng cười khì khì rồi quay vào nhà, để lại hai người ngượng ngùng nhìn nhau.
Thiên Ân đèo Khả An ra khỏi làng, nhưng không đi đường lên Đồi Xanh quen thuộc. Chị rẽ vào con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo phía sau nhà, chạy dọc theo cánh đồng lúa đang độ trổ bông. Gió sớm mát rượi, mang theo mùi lúa non và đất ẩm. Khả An ngồi sau, tay vịn nhẹ eo chị, đầu tựa vai, cảm nhận nhịp thở đều đặn của Thiên Ân.
“Chị dẫn em đi đâu vậy?”
“Bí mật. Chờ chút nữa là đến.”
Xe chạy thêm mười phút nữa thì dừng lại trước một cánh cổng tre nhỏ. Thiên Ân xuống xe, mở cổng, rồi quay lại dắt tay Khả An bước vào. Trước mắt cô là một cánh đồng hướng dương rộng lớn – không quá mênh m.ô.n.g nhưng đủ để khiến người ta ngẩn ngơ. Những bông hoa cao quá đầu người, mặt hướng về phía mặt trời mới mọc, vàng rực một góc trời. Giữa cánh đồng là một ngôi nhà gỗ nhỏ xinh, mái lợp lá, xung quanh trồng thêm hoa mười giờ và cúc dại.
“Đây là… của chị hả chị Ân?”
Thiên Ân gật đầu, cười. “Ừ. Chị mua mảnh đất này từ ba năm trước, trồng hướng dương làm studio chụp ảnh ngoài trời. Bình thường chị chỉ lên đây một mình, giờ thì có em rồi.”
Khả An ngẩn người nhìn quanh. Ánh nắng sớm chiếu qua từng bông hoa, tạo thành những vệt sáng lung linh. Gió thổi nhẹ làm cả cánh đồng rung rinh như sóng vàng.
“Đẹp quá chị ơi… em như đang mơ vậy.”
Thiên Ân cười, kéo tay cô đi sâu vào cánh đồng. “Chị trồng từ hạt nhỏ xíu, chăm từng ngày. Chị muốn có một nơi chỉ thuộc về mình, giờ thì thuộc về cả hai đứa mình.”
Họ ăn sáng giữa cánh đồng hướng dương. Thiên Ân trải tấm khăn nhỏ lên một khoảng đất trống, bày bánh mì, sữa đậu và ổi ra. Hai người ngồi sát nhau, gió thổi mát rượi, chim ch.óc hót vang trên đầu. Khả An c.ắ.n miếng bánh mì, quay sang nhìn chị.
“Chị Ân… chị thích em từ khi nào vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiên Ân ngừng nhai, nhìn cô thật lâu. “Từ ngày em suýt ngã trên đồi, chị đỡ em dậy. Em mặc váy trắng, tóc bay trong gió, mắt đỏ hoe vì mệt. Chị thấy em giống như một bông hoa dại lạc loài giữa thành phố, cần ai đó che chở. Rồi những ngày sau, chị càng thích hơn. Thích cách em cười, thích cách em ngẩn ngơ ngắm mây, thích cả cách em đỏ mặt khi chị chạm tay.”
Khả An cúi đầu, mặt nóng bừng. “Em cũng vậy… em không biết từ bao giờ, nhưng em sợ mất chị lắm. Những ngày chị không lên đồi, em buồn kinh khủng.”
Thiên Ân đưa tay vuốt tóc cô. “Chị sẽ không để em buồn nữa. Hứa đấy.”
Ăn xong, họ bắt đầu chụp ảnh. Thiên Ân dạy Khả An cách chụp ngược sáng để bắt vệt nắng xuyên qua cánh hoa hướng dương. Chị đứng sau lưng cô, tay đặt lên tay cô điều chỉnh máy, hơi thở ấm áp phả vào gáy. Khả An tim đập thình thịch, chụp mãi mà ảnh cứ mờ vì tay run.
“Em tập trung đi.” Thiên Ân cười khẽ bên tai cô.
“Tại chị đứng gần quá…” Khả An lẩm bẩm, mặt đỏ như bông hoa.
Thiên Ân cười lớn, rồi bất ngờ quay người cô lại, cúi xuống hôn nhẹ lên trán. Nụ hôn đầu tiên giữa hai người – nhẹ nhàng, ấm áp, mang theo hương hoa hướng dương ngọt ngào.
Khả An sững người một giây, rồi kiễng chân đáp lại, hôn lên má chị. Hai người nhìn nhau cười, mắt long lanh hạnh phúc.
Suốt buổi sáng, họ lang thang khắp cánh đồng. Thiên Ân hái cho cô một bó hướng dương lớn, buộc bằng dây lụa chị mang sẵn. Khả An đội vòng hoa hướng dương lên đầu, chạy nhảy giữa cánh đồng, váy trắng bay phấp phới. Thiên Ân chụp hàng trăm bức: cô cười giữa hoa, cô nằm dài trên đất ngắm trời, cô giang tay đón gió.
Giờ nghỉ trưa, họ vào ngôi nhà gỗ nhỏ. Bên trong đơn sơ nhưng ấm cúng: giường tre, bàn gỗ, kệ sách nhỏ đầy album ảnh, một góc bếp nhỏ xinh. Thiên Ân nấu mì gói thêm trứng và rau chị hái ngoài vườn, hai người ăn ngon lành như bữa tiệc.
“Sau này… nếu em muốn, mình có thể biến chỗ này thành studio chính thức. Chụp ảnh cưới, ảnh nghệ thuật, hay chỉ đơn giản là nơi mình về mỗi cuối tuần.” Thiên Ân nói khẽ, mắt nhìn cô đầy hy vọng.
Khả An gật đầu, lòng ấm áp. “Em muốn. Em muốn ở bên chị mãi.”
Chiều muộn, họ nằm dài trên hiên nhà gỗ, ngắm hoàng hôn buông xuống cánh đồng. Mặt trời đỏ rực phía chân trời, nhuộm vàng cả biển hướng dương. Thiên Ân ôm Khả An từ phía sau, cằm tựa lên vai cô.
“An này…”
“Dạ?”
“Chị lớn hơn em ba tuổi, lại sống ở quê, không giàu có gì. Em có… thấy tiếc không?”
Khả An quay lại, nhìn thẳng vào mắt chị. “Em không tiếc. Em chỉ thấy may mắn vì gặp được chị. Thành phố có tất cả, nhưng không có chị Ân.”
Thiên Ân mỉm cười, cúi xuống hôn cô – lần này là nụ hôn thật sự, môi chạm môi, ngọt ngào và dài lâu. Khả An đáp lại vụng về nhưng chân thành, tay vòng qua cổ chị. Nụ hôn đầu tiên giữa cánh đồng hướng dương, dưới bầu trời đỏ rực hoàng hôn.
Khi mặt trời lặn hẳn, họ mới thu dọn về. Thiên Ân đèo Khả An trên con đường làng tối om, chỉ có ánh trăng soi đường. Khả An ôm c.h.ặ.t chị hơn, đầu tựa lưng chị, thì thầm:
“Chị Ân… em yêu chị.”
Thiên Ân khựng lại một giây, rồi cười lớn, giọng hạnh phúc vang vọng đêm quê.
“Chị cũng yêu em, An. Yêu rất nhiều.”
Về đến nhà bà ngoại, Khả An xuống xe, tay vẫn nắm tay chị không rời. Bà ngoại đứng ngoài sân, nhìn hai đứa mà cười tủm tỉm.
“Về muộn thế? Đi chơi vui không?”
“Dạ vui lắm bà ơi!” Khả An cười rạng rỡ.
Thiên Ân chào bà rồi mới đạp xe về. Khả An vào nhà, ôm bó hướng dương lớn vào lòng, nằm trên giường mà cười một mình đến khuya.
Những ngày tháng sau đó là chuỗi ngày ngọt ngào nhất trong đời cả hai.
Ánh Nắng Trên Đồi Xanh