Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 7: Những Ngày Ngọt Như Mật



Những ngày sau đó trôi qua như một bản nhạc dịu dàng không bao giờ muốn kết thúc. Mỗi buổi sáng, Thiên Ân đều đạp xe đến nhà bà ngoại từ sớm, mang theo đồ ăn sáng chị tự làm: lúc thì bánh cuốn nóng hổi cuốn rau sống, lúc thì ổ bánh mì kẹp thịt nướng thơm lừng từ lò than đầu làng. Bà ngoại dần quen với việc thấy chị đứng ngoài cổng, cười toe toét chào hỏi rồi “bắt cóc” Khả An đi cả ngày.

Hôm nay là một ngày cuối tuần đẹp trời. Bầu trời xanh không một gợn mây, gió heo may mát rượi mang theo mùi lúa chín từ ruộng đồng. Thiên Ân đến sớm hơn thường lệ, trên giỏ xe là một chiếc giỏ tre lớn phủ khăn trắng.

“Em đoán xem chị mang gì?” Chị nháy mắt khi Khả An bước ra cổng, vẫn mặc váy trắng dài quen thuộc, tóc buộc cao để lộ cần cổ trắng mịn.

Khả An nghiêng đầu nhìn giỏ, cười. “Đồ ăn picnic hả chị?”

“Thông minh đấy. Nhưng không chỉ có ăn.” Thiên Ân mở khăn ra, bên trong là bánh mì sandwich chị tự làm với pate gan và rau củ tươi, hai hộp salad trái cây, chai nước ép ổi chị ép từ sáng, và… một chiếc khăn trải picnic kẻ caro đỏ trắng.

“Hôm nay chị dẫn em đi hồ sen phía đông làng. Sen đang nở đẹp lắm, mình picnic ở đó luôn.”

Khả An mắt sáng rỡ. “Thật hả chị? Em chưa từng đến hồ sen bao giờ!”

Bà ngoại đứng sau cửa sổ nhìn hai đứa, cười tủm tỉm rồi quay vào nhà, lẩm bẩm: “Trẻ con thời nay yêu nhau ngọt ngào thế không biết.”

Thiên Ân đèo Khả An ra khỏi làng, đi theo con đường đất đỏ chạy dọc theo kênh nước nhỏ. Hai bên đường là ruộng lúa vàng óng sắp đến mùa gặt, xa xa là dãy núi mờ sương. Khả An ngồi sau, tay ôm eo chị c.h.ặ.t hơn một chút, đầu tựa vai, thì thầm: “Chị Ân… em hạnh phúc quá.”

Thiên Ân cười khẽ, giọng ấm áp vang lên giữa tiếng gió. “Chị cũng vậy. Từ ngày có em, chị thấy mọi thứ đẹp hơn hẳn.”

Hồ sen cách làng khoảng bốn cây số. Khi đến nơi, khung cảnh hiện ra đẹp như tranh thủy mặc: mặt hồ rộng mênh m.ô.n.g phủ đầy lá sen xanh mướt, hoa sen hồng và trắng nở rộ, tỏa hương ngọt ngào trong gió. Xung quanh hồ là những bụi lau sậy trắng phất phơ, vài con cò trắng bay lượn trên mặt nước. Có một chiếc cầu tre nhỏ bắc ra giữa hồ, dẫn đến một chòi lá nhỏ xinh – nơi dân làng hay nghỉ chân khi câu cá.

Thiên Ân dựng xe dưới gốc đa cổ thụ, rồi dắt tay Khả An đi trên cầu tre. Tiếng gỗ kêu cót két dưới chân, gió từ mặt hồ thổi lên mát rượi, làm tà váy trắng của Khả An bay phấp phới. Họ trải khăn picnic trên sàn chòi lá, bày đồ ăn ra. Ánh nắng chiếu qua tán lá đa, rọi xuống những vệt sáng lung linh trên mặt nước.

“Ăn đi em, chị làm pate gan từ hôm qua đấy.” Thiên Ân gắp một miếng sandwich vào tay Khả An.

Khả An c.ắ.n một miếng, mắt sáng lên. “Ngon quá chị ơi! Chị nấu ăn giỏi thật.”

“Chị ở một mình lâu rồi, tự học thôi. Sau này… chị sẽ nấu cho em mỗi ngày.” Thiên Ân nói khẽ, mắt nhìn cô đầy yêu thương.

Khả An đỏ mặt, cúi đầu ăn tiếp. Họ ăn trong yên lặng ngọt ngào, chỉ có tiếng chim hót và tiếng gió thổi qua lá sen. Ăn xong, Thiên Ân nằm dài trên khăn, đầu gối lên đùi Khả An, mắt nhắm nghiền hưởng gió.

“Em hát cho chị nghe đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khả An ngượng ngùng. “Em hát dở lắm…”

“Hát đi mà, chị muốn nghe giọng em.”

Khả An hít một hơi, rồi khẽ hát bài “Ánh Nắng Của Em” – bài hát cũ chị từng mở trên xe đạp. Giọng cô nhỏ nhẹ, trong trẻo, vang lên giữa hồ sen yên bình. Thiên Ân mở mắt nhìn cô, tay vuốt nhẹ tóc mai.

“Em hát hay lắm. Chị nghe mãi không chán.”

Khả An cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán chị. Họ nằm như vậy thật lâu, ngắm mây trôi, ngắm sen nở. Thiên Ân kể về tuổi thơ chị từng chèo thuyền hái sen với mẹ trước khi mẹ mất. Khả An kể về những ngày còn nhỏ hay mơ mình là công chúa trong vườn hoa. Càng nói, hai người càng thấy gần nhau hơn.

Chiều muộn, Thiên Ân chèo một chiếc thuyền lá nhỏ ra giữa hồ hái sen. Chị mặc áo thun trắng, quần ngắn, chân trần đứng trên thuyền, tay thoăn thoắt hái những bông sen hồng tươi nhất. Khả An ngồi ở đầu thuyền, giơ máy ảnh chụp liên tục: chị cười giữa hồ sen, chị cầm bông sen lên mũi ngửi, chị giang tay đón gió. Bức đẹp nhất là khi chị quay lại nhìn cô, mắt long lanh, tay cầm bông sen đưa về phía ống kính.

Về đến chòi lá, Thiên Ân đặt bó sen lớn xuống, rồi bất ngờ kéo Khả An vào lòng hôn – nụ hôn sâu hơn những lần trước, ngọt ngào và mãnh liệt. Khả An đáp lại, tay vòng qua cổ chị, hơi thở hòa quyện giữa hương sen thoang thoảng.

Khi mặt trời lặn, hồ sen nhuộm màu cam rực rỡ. Họ thu dọn đồ, đạp xe về trong ánh hoàng hôn. Khả An ôm chị từ phía sau, thì thầm: “Hôm nay là ngày đẹp nhất của em.”

Thiên Ân cười. “Còn nhiều ngày đẹp hơn nữa đang chờ mình.”

Những ngày sau đó càng ngọt ngào hơn. Dân làng bắt đầu “ship” hai người. Chị bán rau ở chợ thấy Thiên Ân mua nhiều đồ ăn hơn thường lệ thì cười: “Mua cho cô bé thành phố hả Ân? Dễ thương lắm, hợp với mày đấy!” Thiên Ân chỉ cười ngại ngùng, nhưng lòng vui khôn xiết.

Bà ngoại thì công khai ủng hộ. Một buổi tối, khi Khả An kể về ngày đi chơi, bà cười: “Bà thích con bé Ân lâu rồi. Nó hiền lành, chăm chỉ, lại thương con thật lòng. Yêu đi, bà ủng hộ hết mình.”

Khả An đỏ mặt ôm bà. “Bà tuyệt nhất luôn!”

Có hôm Thiên Ân dẫn Khả An đi rừng thông gần làng. Họ nằm trên t.h.ả.m lá thông khô, ngắm nắng xuyên qua tán cây, hôn nhau giữa mùi thông thơm ngát. Có hôm chị dẫn cô đi suối nhỏ sau đồi, hai người ngâm chân dưới dòng nước mát, cười đùa tung tóe nước lên nhau như trẻ con.

Mỗi tối, họ nhắn tin cho nhau đến khuya. Thiên Ân gửi ảnh chị chụp trong ngày, Khả An gửi voice note kể chuyện vui. Có đêm Khả An ngủ quên với điện thoại trên tay, sáng dậy thấy tin nhắn cuối cùng của chị: “Ngủ ngon em yêu. Chị mơ về em.”

Nhưng ngọt ngào nhất là những khoảnh khắc nhỏ: Thiên Ân đan vòng hoa dại cho cô đội, Khả An nấu món trứng chiên cà chua chị thích, hai người nắm tay đi dạo làng dưới trăng, hay chỉ đơn giản là ngồi tựa vai nhau ngắm sao.

Khả An cảm thấy mình đang sống lại, lần đầu tiên sau bao năm tổn thương. Còn Thiên Ân, chị tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình – một người để yêu thương và được yêu thương trọn vẹn.