Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 8: Ghen Tuông Nhẹ Và Lần Đầu Ngủ Chung



Cuộc sống ngọt ngào kéo dài gần một tháng thì xuất hiện chút sóng gió nhỏ – nhưng là sóng gió dễ thương, kiểu mà sau này hai người nhớ lại chỉ biết cười.

Một buổi chiều, Thiên Ân bận chỉnh sửa ảnh cho khách hàng ở thị trấn, hẹn Khả An lên đồi muộn hơn thường lệ. Khả An lên đồi một mình trước, ngồi dưới gốc cây cổ thụ đọc sách và chờ chị. Hôm ấy cô mặc váy trắng ngắn hơn, tóc xõa dài bay trong gió, trông dịu dàng và nổi bật giữa đồi xanh.

Đang mải đọc thì có một nhóm bạn trẻ từ thành phố xuống du lịch sinh thái đi ngang qua. Họ là nhóm nhiếp ảnh nghiệp dư, thấy Khả An ngồi một mình xinh đẹp như tranh thì xin chụp vài kiểu. Khả An ngại ngùng nhưng đồng ý, đứng dậy tạo vài dáng đơn giản. Một anh chàng trong nhóm – tên Huy, cao ráo, đẹp trai, nói chuyện duyên dáng – nhiệt tình hướng dẫn cô tạo dáng, còn khen: “Em pose chuyên nghiệp lắm, làm người mẫu được đấy!”

Khả An chỉ cười xã giao, nhưng đúng lúc ấy Thiên Ân lên đến đồi.

Chị thấy từ xa: Khả An cười tươi đứng giữa nhóm con trai, anh Huy còn đưa tay chỉnh tóc cho cô. Tim Thiên Ân chợt thắt lại – lần đầu tiên chị biết cảm giác ghen là thế nào. Chị dựng xe dưới chân đồi, đứng nhìn một lúc, mặt hơi tối sầm.

Khi nhóm kia đi rồi, Thiên Ân mới bước lên. Khả An thấy chị thì chạy ùa đến ôm.

“Chị đến rồi! Em chờ chị lâu lắm!”

Thiên Ân ôm lại, nhưng giọng hơi lạ. “Ừ… chị thấy em vui vẻ quá nhỉ.”

Khả An ngẩn người. “Dạ? Họ chỉ xin chụp ảnh thôi mà chị.”

“Anh chàng kia chỉnh tóc cho em nhiệt tình lắm.” Thiên Ân nói khẽ, mắt nhìn ra xa.

Khả An bật cười, hiểu ngay. Cô kéo tay chị ngồi xuống cỏ. “Chị ghen hả?”

Thiên Ân đỏ mặt, quay đi. “Không có.”

“Có mà! Mặt chị đỏ hết rồi kìa!” Khả An trêu, ôm lấy cánh tay chị. “Em chỉ cười xã giao thôi. Em chỉ thích chị chạm vào em thôi.”

Thiên Ân quay lại, mắt vẫn hơi hờn. “Thật không?”

“Thật mà! Chị Ân là nhất với em.” Khả An kiễng chân hôn lên má chị.

Thiên Ân thở dài, rồi cười ôm c.h.ặ.t cô. “Chị xin lỗi. Lần đầu ghen nên không biết làm sao. Chị sợ… em đẹp thế này, sẽ có nhiều người thích.”

Khả An lắc đầu. “Em chỉ thích chị thôi. Mãi mãi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Họ làm lành nhanh ch.óng bằng một nụ hôn dài giữa đồi xanh. Thiên Ân còn ghen tuông nhẹ thêm vài lần sau đó – khi có khách nam khen Khả An xinh trên trang ảnh chị đăng, hay khi cô cười vui với anh hàng xóm trẻ – nhưng mỗi lần đều kết thúc bằng những cái ôm c.h.ặ.t hơn và lời yêu thương ngọt ngào hơn.

Một tối cuối tuần, trời đổ mưa lớn bất chợt. Thiên Ân đang chở Khả An về thì mưa ập đến, hai người chạy vào trú mưa ở nhà gỗ giữa cánh đồng hướng dương. Mưa xối xả, sấm chớp rền vang, đường về làng ngập nước không đi được.

“Hay em ngủ lại đây với chị tối nay?” Thiên Ân đề nghị, giọng hơi ngượng.

Khả An đỏ mặt, nhưng gật đầu. “Dạ… em gọi về báo bà ngoại.”

Bà ngoại nghe xong chỉ cười: “Ừ, ngủ lại đi con. Cẩn thận kẻo cảm. Bà khóa cổng rồi.”

Trong nhà gỗ chỉ có một chiếc giường tre rộng, ga trải sạch sẽ mùi nắng. Thiên Ân nấu mì gói thêm trứng và rau, hai người ăn trong tiếng mưa lộp độp trên mái lá. Ăn xong, họ nằm bên nhau, nghe mưa rơi.

Khả An tựa đầu vào n.g.ự.c chị, nghe nhịp tim đập đều đặn. “Chị Ân… em hơi run.”

Thiên Ân ôm c.h.ặ.t cô hơn. “Run gì? Lạnh hả?”

“Không… run vì… lần đầu ngủ chung với người mình yêu.” Khả An thì thầm.

Thiên Ân cười khẽ, hôn lên tóc cô. “Chị cũng vậy. Chị sẽ chỉ ôm em thôi, không làm gì quá đâu. Chị muốn mọi thứ từ từ, để em thoải mái.”

Họ nằm ôm nhau, nói chuyện khẽ đến khuya. Thiên Ân kể về những giấc mơ chị từng có – mở studio ảnh lớn hơn, đưa Khả An đi du lịch khắp nơi. Khả An kể về ước mơ mở một quán cà phê nhỏ ở quê, nơi chị có thể trưng bày ảnh.

Mưa dần tạnh, chỉ còn tiếng tí tách trên lá. Khả An ngủ thiếp đi trong vòng tay chị, hơi thở đều đặn. Thiên Ân nhìn cô thật lâu dưới ánh đèn dầu mờ ảo, vuốt tóc cô, thì thầm: “Chị sẽ giữ em mãi mãi.”

Sáng hôm sau, nắng sớm chiếu qua cửa sổ nhà gỗ. Khả An tỉnh dậy thấy mình vẫn nằm trong vòng tay Thiên Ân, chị đang ngủ say, khuôn mặt thư thái. Cô mỉm cười, hôn nhẹ lên môi chị. Thiên Ân mở mắt, cười ngái ngủ.

“Chào buổi sáng, em yêu.”

“Chào buổi sáng, chị yêu.”

Họ nằm thêm một lúc nữa mới dậy, ăn sáng bằng bánh mì chị mang theo hôm qua, rồi cùng nhau dọn dẹp nhà gỗ. Trên đường về, Khả An ôm chị c.h.ặ.t hơn, lòng đầy hạnh phúc.

Từ đó, họ càng gắn bó hơn. Những đêm mưa sau này, Khả An thường xin ngủ lại nhà gỗ với chị, chỉ để được ôm nhau nghe mưa rơi và nói những lời yêu thương đến khuya.

Cuộc sống của họ lúc này giống như một bản tình ca ngọt ngào nhất, không drama lớn, chỉ có yêu thương và những khoảnh khắc nhỏ bé làm trái tim rung động mãi.