Ánh Sao Trong Mắt

Chương 3



5

Tối hôm đó là lần đầu tiên tôi đến quán bar. Bên cạnh Cố Viên Viên quả nhiên có một chàng trai cao to vạm vỡ đứng kè kè, trông cũng không đến nỗi nào, chỉ là có vẻ lưu manh, cứ chực khoác tay lên người cô.

Trần Cận Trì bước lên một bước, đẩy phắt hắn ra, kéo Cố Viên Viên vào lòng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào hắn:

“Giữ tay cho đàng hoàng. Cô ấy là bạn gái tôi.”

Trần Cận Trì từ nhỏ đã học tán đả, lúc lạnh mặt khí thế áp đảo đến mức tên kia không dám hé răng.

Những người khác vội vàng hòa giải:

“Hay là chơi thật lòng hay mạo hiểm đi? Tối nay Trương Lực mời, mọi người cứ gọi đồ thoải mái!”

Trương Lực chính là tên đang theo đuổi Cố Viên Viên. Nghe nói nhà hắn làm xã hội, các cửa hàng trên con phố này đều phải nộp tiền cho bố hắn…nói trắng ra là phí bảo kê.

Hắn là bạn học của bạn trai một người bạn của Cố Viên Viên, học trường nghề. Một lần tụ tập ăn uống quen biết cô, rồi bắt đầu theo đuổi.

Cố Viên Viên đã từ chối hắn rất nhiều lần, hắn vẫn chưa chịu buông. Buổi tụ tập hôm nay cũng là để xác nhận xem cô có thật sự có bạn trai như đã nói hay không.

Trần Cận Trì khẽ cười lạnh, ném lên bàn một tấm thẻ đen không giới hạn.

“Không cần, tối nay mọi chi phí tôi trả.”

Ánh mắt tất cả mọi người lập tức bị tấm thẻ thu hút.

Một cô gái sáng mắt lên:

“Đây có phải thẻ đen trong truyền thuyết không? Viên Viên, cậu không t.ử tế chút nào, có bạn trai vừa đẹp trai vừa giàu thế này mà cũng không nói!”

Cố Viên Viên cười, dựa sát vào người Trần Cận Trì.

Ngón tay tôi siết lại. Trần Cận Trì theo bản năng nhìn tôi một cái, tôi quay đầu đi, không nhìn anh.

Mặt Trương Lực tối sầm. Bạn gái của một người trong nhóm có lẽ sợ hai người đ.á.n.h nhau, liền giơ chai rượu lên:

“Chơi thật lòng hay mạo hiểm đi, quay chai, chỉ vào ai thì người đó!”

Mấy vòng đầu, mọi người đều chọn “thật lòng”, cũng không ai hỏi gì quá đáng.

Ngay khi tôi thở phào, nghĩ rằng tối nay sẽ cứ thế trôi qua, thì chai rượu đột nhiên dừng trước mặt Cố Viên Viên.

Cô ta mỉm cười, vén tóc ra sau tai:

“Tôi chọn mạo hiểm.”

Tim tôi chợt trầm xuống, một cảm giác bất an dâng lên.

Quả nhiên, ngay giây sau, cô gái bên cạnh hào hứng nói:

“Vậy cậu chọn một người trong số các nam ở đây rồi hôn một cái….phải là hôn kiểu Pháp nhé!”

Cố Viên Viên đỏ mặt, ánh mắt rơi vào Trần Cận Trì.

Sắc mặt Trần Cận Trì khẽ cứng lại, theo phản xạ nhíu mày.

“Vậy tôi chọn….” giữa ánh mắt ngày càng khó coi của Trương Lực, Cố Viên Viên không chút do dự chỉ về phía Trần Cận Trì.

Trần Cận Trì trầm mặt:

“Đổi thử thách khác.”

Cô gái kia nhướng mày:

“Không phải hai người là người yêu sao? Có gì mà ngại, hôn một cái đi, hôn đi!”

Mọi người bắt đầu ồn ào cổ vũ. Trương Lực nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy nghi ngờ:

“Cậu thật sự là bạn trai của Viên Viên à?”

Rùa

Cố Viên Viên khẽ cười:

“Tất nhiên rồi.”

Đôi mắt xinh đẹp của cô mang theo chút cầu xin, tay bám lên cánh tay Trần Cận Trì, môi đỏ khẽ hé:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Anh Cận Trì…”

Trái tim tôi dần lạnh xuống.

Trần Cận Trì cứng người, mặc cho Cố Viên Viên tiến lại gần. Ngay trước khoảnh khắc môi sắp chạm nhau, tôi đột ngột đứng bật dậy!

Anh hơi nghiêng mặt, nụ hôn của Cố Viên Viên chỉ lướt qua khóe môi anh.

Anh hoảng hốt vươn tay định kéo tôi lại, nhưng bị tôi hất phăng!

Tôi không còn tâm trí để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, bước nhanh ra khỏi cửa.

6

Tôi đi vào một con hẻm nhỏ, bị Trần Cận Trì kéo lại.

Anh hoảng loạn giải thích:

“Vừa rồi anh không để cô ấy hôn trúng, anh không muốn hôn cô ấy, Tinh Tinh, em đừng giận…”

Tôi không thể nhịn thêm được nữa:

“Em chịu đủ rồi, Trần Cận Trì! Chúng ta đã ở bên nhau rồi, chẳng lẽ anh không biết phải giữ khoảng cách với người khác giới sao?!

“Nếu anh không buông được cô ta, thì đừng ở bên em nữa!”

“Không phải, anh thật sự chỉ coi cô ấy như em gái…”

Cố Viên Viên rất nhanh đã đuổi tới. Phía sau cô, Trương Lực từng bước tiến lại, mấy tên du côn cầm ống thép và d.a.o bấm cũng vây quanh.

Sắc mặt Trương Lực âm trầm, cười dữ tợn:

“Cố Viên Viên, hắn căn bản không phải bạn trai em, em dám đùa giỡn tôi à?”

Cố Viên Viên nghẹn ngào, trốn sau lưng Trần Cận Trì:

“Anh Cận Trì…”

Trần Cận Trì che chắn cho cô. Trương Lực đã khá cao, nhưng khi đứng trước anh vẫn bị áp chế từ trên xuống:

“Dù tôi có phải bạn trai cô ấy hay không, cô ấy đã từ chối cậu rồi. Cậu không hiểu tiếng người à?”

“Từ chối?” Trương Lực nhướng mày, “Từ chối mà lần nào tôi hẹn cũng ra à? Một bên treo tôi, một bên lại bám người khác. Cố Viên Viên, cô giỏi thật đấy.”

Tôi giật mình quay sang nhìn Cố Viên Viên. Cô ta đỏ mắt, nghẹn giọng:

“Em không có, anh Cận Trì, là hắn vu khống em.”

Trương Lực cười lạnh:

“Trần Cận Trì, cậu có bản lĩnh đấy. Tôi biết nhà cậu có tiền, nhưng ở đây tiền của cậu không có tác dụng đâu.”

Hắn phất tay, đám người xung quanh lập tức vây lại.

“Cậu đúng là có sức hút thật, nhiều cô gái vây quanh cậu như vậy.” Trương Lực đột nhiên cười, chỉ vào tôi và Cố Viên Viên:

“Hôm nay cậu có thể chọn một người mang đi, người còn lại tối nay ở lại chơi với tôi. Tôi sẽ ‘chăm sóc’ giúp cậu, yên tâm.”

Tim tôi lạnh đi một nửa.

Tôi và Trần Cận Trì đã ở bên nhau, nhưng mấy tháng tình cảm này… liệu có sánh được với bao năm thanh mai trúc mã giữa anh và Cố Viên Viên không?

Anh sẽ chọn tôi sao?

Cố Viên Viên mở to mắt, nắm c.h.ặ.t vạt áo Trần Cận Trì:

“Anh Cận Trì, anh không thể bỏ em lại… nếu bố em còn….”

Trần Cận Trì không nhịn được nữa:

“Im đi!”

Sau đó anh lạnh lùng nhìn Trương Lực:

“Hai người này, hôm nay cậu không mang đi được ai cả. Có gan thì nhắm vào tôi.”