Sắc mặt Trương Lực trầm xuống:
“Vậy để tôi xem xương cậu có cứng như cái miệng không!”
Nói xong, hắn vung ống thép, đ.ậ.p thẳng về phía Trần Cận Trì!
Mũ áo hoodie đen của Trần Cận Trì bị gió đêm thổi tung. Khi ống thép sượt qua tai, anh dùng tay trái chộp lấy cổ tay Trương Lực, b.ẻ ngược lại. Tiếng ống thép rơi xuống và tiếng kêu t.h.ả.m vang lên cùng lúc.
Những kẻ khác xông lên vây đ.á.n.h. Dù Trần Cận Trì có giỏi đến đâu cũng chỉ có một mình. Sau khi hạ gục hai tên, anh cuối cùng vẫn trúng đòn đầu tiên. Lưng áo bị d.a.o bấm r.ạ.ch một đường, mấy cây ống thép chặn kín đường lui của anh. Nhất thời bọn chúng cũng không làm gì được anh, Trần Cận Trì nhổ một ngụm m.á.u, đôi mắt đen đặc trào lên vẻ hung hãn.
Đúng lúc hai bên giằng co, Trương Lực đột nhiên chuyển mục tiêu sang tôi, cầm d.a.o bấm lao thẳng tới!
Sắc mặt Trần Cận Trì biến đổi, định chắn trước mặt tôi. Nhưng phía sau, Cố Viên Viên lại đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy anh!
“Anh Cận Trì, em sợ!”
Ngay khoảnh khắc đó, thế giới như ngưng lại trước mắt tôi.
Bụng dưới chợt ấm lên, ẩm ướt. Vài giây sau, tôi mới hậu tri hậu giác cảm nhận được cơn đau.
Trần Cận Trì như phát điên lao về phía tôi. Trương Lực dù sao cũng chỉ là học sinh, thấy xảy ra chuyện thì hoảng sợ, gọi người bỏ chạy.
Cố Viên Viên còn định cản Trần Cận Trì, nhưng bị anh đ.ẩ.y mạnh ra, đ.ậ.p vào thùng rác bên cạnh.
Cô ta kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng Trần Cận Trì không hề nhìn cô lấy một lần, chỉ run rẩy đưa tay muốn đỡ tôi, lại không dám chạm vào, mặt tái nhợt.
“Tinh Tinh…”
Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ.
Yêu đương… đau thật.
Giá mà biết trước, tôi đã không ở bên Trần Cận Trì.
7
Tin tốt là tôi không c.h.ế.t.
Tin xấu là nhát d.a.o đó đã đ.â.m xuyên thận của tôi. Tôi được cấp cứu suốt một đêm, suýt nữa thì không cứu kịp.
Tôi nằm viện tròn một tháng. Bố mẹ vừa xót vừa giận, mẹ tôi trực tiếp mắng Trần Cận Trì:
“Lúc đầu hai đứa yêu nhau, thấy thành tích của cậu không ảnh hưởng đến việc học nên tôi mới nhắm mắt cho qua. Nếu sớm biết nhà cậu lắm chuyện rắc rối như vậy, tôi có nhốt nó trong nhà cũng không để nó quen cậu!
“Nhà chúng tôi tuy không giàu, nhưng từ nhỏ đến lớn chưa từng để nó chịu khổ. Cậu có biết bác sĩ nói nếu đưa đến muộn thêm mười phút nữa thì nó… nó…”
Bà đỏ mắt, không nói tiếp được nữa.
Trần Cận Trì cúi đầu, giọng khàn đi:
“Cháu xin lỗi bác, tất cả là lỗi của cháu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẹ tôi hít sâu một hơi:
“Sau này cậu đừng đến nữa. Kiến Tinh không cần cậu thăm, tôi cũng sẽ không đồng ý cho hai đứa ở bên nhau.”
Trần Cận Trì siết c.h.ặ.t t.a.y:
“Bác ơi, tất cả đều là lỗi của cháu, bác mắng cháu thế nào cũng đúng. Nhưng bác cho cháu mỗi ngày đến giúp cô ấy ôn bài được không ạ? Sắp thi đại học rồi, cháu sợ cô ấy bỏ lỡ bài vở, ảnh hưởng đến kỳ thi.”
Hai chữ “thi đại học” chạm đúng nỗi lo của mẹ tôi. Dù có ghét anh đến đâu, bà cũng không thể lấy chuyện thi cử của tôi ra mà cáu giận, đành miễn cưỡng đồng ý.
Rùa
Mối quan hệ giữa tôi và Trần Cận Trì cứ thế giằng co.
Tôi không thể tha thứ cho anh. Dù việc tôi bị đ.â.m không phải lỗi của anh, nhưng nếu anh không đồng ý giả làm bạn trai của Cố Viên Viên, tôi cũng đã không phải chịu chuyện này.
Sau đó tôi mới biết, Cố Viên Viên vốn chưa từng từ chối Trương Lực.
Cô ta luôn dây dưa với hắn. Lần này cũng chỉ lấy Trương Lực làm cái cớ để Trần Cận Trì giả làm bạn trai, kể cả cô gái hô hào ép hai người hôn kiểu Pháp cũng là do cô ta sắp xếp trước.
Trần Cận Trì vì chuyện này mà cãi nhau to với cô ta, còn nói sau này sẽ không quan tâm đến cô ta nữa, hai người đường ai nấy đi, bảo Cố Viên Viên đừng tìm anh nữa.
Mỗi ngày tan học, anh đều mang theo vở ghi đến giúp tôi ôn bài, mưa gió cũng không bỏ.
Tôi không tỏ ra tốt đẹp gì với anh, nhưng nhìn một người kiêu ngạo như anh ngày nào cũng đến, hạ mình chịu đựng, dù mẹ tôi có lạnh nhạt đến đâu anh vẫn ôn hòa, tôi cũng không kìm được mà dần mềm lòng.
Chỉ là tôi vẫn còn do dự.
Trước đây tôi nói muốn cùng Trần Cận Trì thi vào T đại. Nhưng thực ra tôi chỉ thích ngôi trường đó, còn chuyên ngành tài chính mà tôi muốn học thì S đại lại tốt hơn.
Tôi không biết mình có nên vì Trần Cận Trì mà chọn T đại hay không.
Thời gian trôi rất nhanh, kỳ thi đại học cũng đến.
Ba tháng ôn tập của Trần Cận Trì phát huy tác dụng rõ rệt. Thành tích của tôi không những không giảm mà còn tăng, chỉ kém thủ khoa thành phố đúng một điểm. Kết quả này đủ để tôi chọn bất kỳ trường nào mình muốn.
Ngược lại, Trần Cận Trì vì ba tháng qua chạy tới chạy lui, lại luôn lo lắng, nên đến lúc thi thì đổ bệnh, kết quả kém hơn bình thường một chút.
Vẫn đủ để vào T đại, nhưng có lẽ không chọn được chuyên ngành mình thích.
Thế mà tâm trạng anh lại khá tốt. Trong lúc ở nhà dưỡng bệnh, anh còn nhắn tin cho tôi:
[Tinh Tinh, anh vẫn có thể cùng em đến T đại không?]
Tôi nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm anh.
Tôi muốn cho mình và Trần Cận Trì thêm một cơ hội.
Tôi tin rằng anh thích tôi, mà tôi cũng không thể tự lừa mình là không thích anh.
Lên đại học rồi, chúng tôi có thể rời xa Cố Viên Viên.
Có lẽ… chúng tôi vẫn có thể ở bên nhau thật tốt.