Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 3



Ta hé miệng định giải thích thêm vài câu, nhưng Tạ Chỉ đã đứng dậy, có vẻ muốn rời đi.

Mảnh vải trong tay đột nhiên bị kéo lên.

Ta theo phản xạ ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện thứ mình đang nắm c.h.ặ.t trong tay… lại là vạt áo của Tạ Chỉ.

Ta lén nhìn hắn một cái, cực kỳ chột dạ mà rút tay về.

Lần này thì thật sự xong đời rồi.

Ta vốn tưởng mình đang vò vạt áo của bản thân, ai ngờ lại vò nhăn áo của Tạ Chỉ???

Ánh mắt Tạ Chỉ cũng chậm rãi hạ xuống vạt áo mình, đứng sững tại chỗ đến mức nhất thời không nói nên lời.

Mà ta lúc này đã bắt đầu nghĩ xem mình phải khóc t.h.ả.m thiết tới mức nào, Tạ Chỉ mới chịu chấp nhận lời xin lỗi vô nghĩa của ta đây.

Đúng là thù chồng thêm thù.

Tạ Chỉ mặt không cảm xúc, giọng lạnh nhạt:

“Tống cô nương, nam nữ khác biệt, xin cô nương tự trọng.”

“……”

Ta đang định mở miệng xin lỗi lập tức khựng lại.

Chẳng phải chỉ là một cái áo thôi sao?

Có cần nhỏ nhen vậy không?

Nhưng cũng nhờ thế mà ta mất luôn tâm trạng xin lỗi, trực tiếp đối diện ánh mắt hắn, cong môi cười:

“Tạ công t.ử, đi thong thả, không tiễn.”

3

Sau khi Tạ Chỉ rời đi, Lâm Hồng Hiên vẫn ngồi nguyên tại chỗ chờ ta, nhưng ta đã chẳng còn tâm trạng ứng phó với hắn nữa, liền tùy tiện kiếm cớ rời đi.

Chỉ là trong lúc khách sáo với Lâm Hồng Hiên, ta mới biết hóa ra ở kiếp này Lâm tri châu cũng từng có ý tới cửa cầu thân, nhưng lại bị nhà họ Tạ nhanh chân hơn một bước, làm rối tung mọi sắp đặt của kiếp trước.

Bảo sao Lâm Hồng Hiên cứ nhằm vào Tạ Chỉ như vậy.

Nhưng ấn tượng của ta về Lâm Hồng Hiên ở kiếp trước cũng không sâu đậm lắm. Chỉ nhớ mang máng năm ta cập kê, Lâm tri châu từng tới bàn chuyện hôn sự. Sau đó Du Châu chiến loạn, hai nhà đều lo không xuể, hôn sự cũng cứ thế kéo dài mãi.

Giờ nghĩ lại, Lâm Hồng Hiên cũng chẳng phải người tài trí song toàn như lời đồn.

Tiểu Thu theo ta dạo một vòng quanh Túy Tiên Lâu.

Nếu thật sự muốn mở t.ửu lâu ở Diên Kinh, ngoài đầu bếp còn phải tính tới vị trí, cách bài trí và rất nhiều thứ khác.

Quan trọng nhất là muốn thuyết phục cha ta tới Diên Kinh mở t.ửu lâu vốn chẳng dễ dàng gì.

Chẳng lẽ ta phải nói với ông rằng một năm nữa Du Châu sẽ loạn lạc, nên phải sớm chuẩn bị đường lui hay sao?

Lời hoang đường như vậy, ai mà tin được chứ?

Ta cúi đầu rầu rĩ rời khỏi Túy Tiên Lâu. Hai bên đường tiếng rao hàng nối tiếp không dứt, nghe đến nhức đầu.

Vốn định mau ch.óng trở về phủ nghĩ cách tiếp theo, ai ngờ lúc đi ngang qua tiệm may, Tiểu Thu lại kéo ta lại.

“Tiểu thư, áo bông lần trước người đặt may vẫn chưa lấy đấy.”

Thế là Tiểu Thu vào tiệm lấy áo, còn ta thì ngồi xổm ngoài cửa suy nghĩ về cuộc đời.

Mấy cô nương đứng lại trước sạp hàng cạnh tiệm may, chỗ ta ngồi vừa khéo lại là một góc khuất, không ai chú ý tới.

“Mấy người nghe chưa? Tạ Chỉ tới… loại nơi đó rồi bị Tống Thanh Vãn từ hôn đấy. Các người nói xem chuyện này rốt cuộc thật hay giả?”

“Chắc chắn là giả.”

Cô nương kia đáp như đinh đóng cột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Có từ hôn cũng tốt. Tống Thanh Vãn chẳng qua chỉ là con gái nhà buôn, sao xứng với Tạ công t.ử được.”

Vốn không định nghe lén, nhưng lúc này ta lại thấy hứng thú.

Ta ngẩng đầu nhìn sang, liền thấy Tưởng Du Nhu cùng mấy người đứng trước sạp chọn phấn son.

Vừa nhìn thấy nàng, ta lập tức sững người.

Tưởng Du Nhu.

Vị thê t.ử chưa qua cửa của Tạ Chỉ ở kiếp trước.

Cũng là cô nương bị Tạ Chỉ dùng tên b.ắ.n c.h.ế.t trên tường thành.

Một tấm chân tình si mê như vậy, cuối cùng lại trao nhầm người.

Ta ngồi xổm trong góc âm thầm thở dài liên tục.

Ánh mắt rơi lên hộp son trong tay Tưởng Du Nhu, ta bỗng ngẩn ra, tới mức nàng rời đi từ lúc nào cũng chẳng hay biết.

Tiểu Thu ôm áo bông được gói cẩn thận bước ra khỏi tiệm, thấy ta ngồi xổm trong góc thất thần liền nghi hoặc hỏi:

“Tiểu thư, người ngồi đây làm gì vậy?”

Ta hoàn hồn, phủi váy đứng dậy, rồi tháo túi tiền đưa cho Tiểu Thu, dặn dò:

“Tiểu Thu, em giúp ta dò hỏi xem trong Du Châu có ai biết làm son phấn không.”

Thứ ta nói đương nhiên không phải loại son phấn bán đầy ở mấy sạp nhỏ này.

Nhưng Tiểu Thu cầm túi tiền nặng trĩu, mặt đầy đau khổ:

“Tiểu thư, bạc này có phải cho hơi nhiều rồi không…”

“Không sao.”

Ta vô thức lại nhớ tới Tạ Chỉ.

Rùa

“Chỗ bạc còn dư em tới tiệm may mua giúp ta hai bộ áo bào nam rẻ nhất, rồi mang sang phủ họ Tạ.”

Dù sao hắn chắc chắn cũng không mặc, coi như là quà nhận lỗi đi.

Tiểu Thu muốn nói lại thôi, cứ lén nhìn ta mãi:

“Tiểu thư… người không phải vẫn còn tình cảm với Tạ công t.ử đấy chứ?”

Nghe vậy, mặt ta lập tức đen sì.

Còn tình cảm gì chứ?

Chính bản cô nương đây là người tự tay từ hôn mà!!!

Thấy sắc mặt ta không ổn, Tiểu Thu cũng không dám hỏi thêm, cầm túi tiền chạy đi dò hỏi.

Diên Kinh phần lớn là nhà quan lại.

Ngoài ăn mặc ra, khoản chi lớn nhất của các phu nhân chính là son phấn trang sức.

Chỉ cần tìm được người biết làm son tốt, ta sẽ có cách khiến son phấn nhà họ Tống nổi danh tận Diên Kinh.

Mãi tới chiều tối, Tiểu Thu mới trở về phủ.

Vừa đóng cửa phòng lại, ta đã kéo tay nàng, đầy mong đợi nhìn sang.

Trái ngược với sự sốt ruột của ta, vẻ mặt Tiểu Thu lại vô cùng chần chừ.

Một lúc lâu sau, nàng mới ghé sát tai ta nói nhỏ rằng quả thật nàng đã tìm được một vị nương t.ử biết làm son.

Chỉ là người đó ở Như Mộng Các.