Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 10: MA SỐNG LAY LẤT (1)



Lạ thật.

Lê Nhạc đưa cùi chỏ huých Trần Thân Thành.

Tôi cũng thấy vậy.

Trần Thân Thành né sang bên cạnh, hõm eo là chỗ nhột của anh ấy, chạm vào là ngứa ran khắp người.

Ký chủ của cậu cứ như cái giếng ước ấy, cậu vừa muốn gì là anh ta chủ động cho cái đó.

Làm gì có, nếu anh ta là giếng ước, tôi đã ước ngày nào anh ta cũng ngủ sớm dậy sớm.

Lê Nhạc chắp tay, lẩm bẩm cầu nguyện với bóng lưng Hoắc Duật: - Ước gì ngày nào Hoắc Duật cũng ngủ tự nhiên một cách khỏe mạnh, ngủ sớm dậy sớm, ăn gì cũng ngon, cơ thể khỏe mạnh, cho tôi ăn giấc mơ ngọt ngào.

Ha ha, cậu còn ước thật à.

Lê Nhạc chắp tay, lẩm bẩm cầu nguyện với bóng lưng Hoắc Duật: - Ước gì ngày nào Hoắc Duật cũng ngủ tự nhiên một cách khỏe mạnh, ngủ sớm dậy sớm, ăn gì cũng ngon, cơ thể khỏe mạnh, cho tôi ăn giấc mơ ngọt ngào.

Ha ha, cậu còn ước thật à.

Thử xem sao, dù sao cũng không mất gì.

Khóe miệng Lê Nhạc cong lên nụ cười, trong đôi mắt sáng ngời là niềm vui và sự bình yên, thực ra là cậu thỏa mãn rất đơn giản.

Cậu nói: - Biết đâu lại thành sự thật.

Cũng đúng ha.

Hai người bọn họ vai kề vai ngồi trước quầy t.h.u.ố.c bắc ở tầng một của Duyệt Nhạc, nhìn ông cụ bắt mạch cho Hoắc Duật, lúc này bác sĩ ngồi trực ở đây giống như một sinh viên mới ra trường, đứng bên cạnh rót trà bưng nước, chỉ hận không thể dâng bàn tay ông cụ bằng cả hai tay, nhẹ nhàng đặt xuống.

Đã nói ở Duyệt Nhạc có thể giải quyết mọi thứ ăn ở đi lại, đương nhiên t.h.u.ố.c men cũng bao gồm trong đó, cả t.h.u.ố.c Trung lẫn t.h.u.ố.c Tây đều có, còn có thể quẹt thẻ bảo hiểm y tế, xem có được không cơ chứ.

Ông cụ nhà tôi là cao thủ Trung y đấy, nhiều người nì ông bắt mạch kê đơn mà không được.

Ừm ừm.

Lê Nhạc liên tục gật đầu, nhìn dáng vẻ cung kính của bác sĩ ngồi trực là biết ông cụ lợi hại nhường nào, nhìn lịch treo trên tường, trước khi nghỉ hưu, bác sĩ ngồi trực cũng là một bác sĩ giỏi, vừa nghỉ hưu đã được mời về bách hóa Duyệt Nhạc làm.

Không để bọn họ đợi lâu, ông cụ và Hoắc Duật đã xong xuôi, ông cụ viết soạt soạt gì đó lên giấy, bác sĩ ngồi trực như có được báu vật, cầm bằng cả hai tay đích thân đi bốc t.h.u.ố.c.

Xong rồi, bọn họ qua đây kìa.

Trần Thân Thành nói.

Sơn Tam

Lê Nhạc chỉ ông cụ và Hoắc Duật: - Sao bọn họ lại đi thẳng tới chỗ chúng ta thế?!

Tôi đã nói rồi, ông cụ nhà tôi biết sự tồn tại của tôi, dù ông không nhìn thấy tôi, cũng có thể tìm được một cột gần như chính xác, thần kỳ không.

Thần kỳ quá, giá mà Hoắc Duật cũng làm được như vậy thì tốt biết mấy.

Lê Nhạc thật lòng ngưỡng mộ.

Để anh ta biết sự tồn tại của cậu làm gì, có phải chuyện tốt lành gì đâu?

Trần Thân Thành tò mò hỏi.

Phải biết rằng, bóng đè là tinh linh sống giữa loài người, là khách trọ trong nhà loài người, loài người vừa tò mò về sự tồn tại của bóng đè, nhưng cũng vừa ghét sự tồn tại của bóng đè.

Bóng đè không phải là thú cưng như ch.ó hay mèo, không mang lại cảm giác đáng yêu về mặt thị giác.

Chỉ khiến người ta cảm thấy không gian riêng tư bị xâm phạm, bản thân liên tục bị theo dõi.

Trần Thân Thành nghiêng đầu nhìn khuôn mặt sạch sẽ trẻ trung của Lê Nhạc, anh ấy nuốt những lời xấu xa bán thiu kia xuống, anh ấy ậm ừ cười hết cách, không cần thiết phải để Lê Nhạc biết những chuyện bán thiu trừ tà tránh dịch mà con người làm với bóng đè, giữ gìn sự trong sáng này cũng tốt.

Từ lúc anh ấy kết bạn với Lê Nhạc trên diễn đàn, bọn họ thường xuyên nói chuyện, chia sẻ kỹ năng ăn giấc mơ.

Cũng vì thế mà Trần Thân Thành khá thích cậu trai này, người mang nét ngây ngô và thuần khiết trước mọi điều trên thế gian.

Trưởng thành thì phải trả giá, nhưng Trần Thân Thành mong Lê Nhạc trả cái giá này muộn một chút.

Biết tôi tồn tại, biết đâu anh ấy sẽ tự giác đi ngủ đúng giờ?

Lê Nhạc nói xong thì tự bật cười, cậu nhìn Hoắc Duật ở cách đó không xa: - Suy nghĩ này ngây thơ lửng đúng không, anh ấy mà biết tôi tồn tại, không chừng điều đầu tiên nghĩ tới là đuổi tôi đi.

Không đâu...

Nụ cười trên mặt Trần Thân Thành bỗng hơi gượng gạo.

Lê Nhạc nghiêng đầu, nhìn Trần Thân Thành với ánh mắt khó hiểu.

Sao thế, nhìn tôi vậy làm gì?

Lê Nhạc lắc đầu: - Không có gì.

Nụ cười nhạt nơi khóe miệng Trần Thân Thành lan lên đuôi mắt, anh thầm nghĩ Lê Nhạc nhẹ nhàng cảm trước sự thay đổi cảm xúc của người khác, nhất là với ác ý, với sự lạnh lùng, đúng là một cậu bạn nhạy cảm. Cảm giác mà Hoắc Duật mang lại cho cậu chắc hẳn là sự an toàn và thong dong, nếu không, ngày nào cũng không ăn no lại còn tiêu cực, thì cậu đã bỏ đi từ lâu rồi.

Câu nói đùa treo cổ trên một người bạn nãy, bây giờ anh ấy không thể nói ra được nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ông cụ nhìn hàng ghế ngồi nghỉ, sau đó chấp tay sau lưng đi ra ngoài.

Hoắc Duật đi bên cạnh ông cụ.

Khi Hoắc Duật có lòng muốn tâng bốc một người, chắc chắn người đó sẽ cảm thấy như cả gặp nước, như đắm mình trong gió xuân, như được tắm trong cơn mưa ngọt lành, dù sao thì anh có học thức, biết cách nói chuyện, lịch sự lễ phép, nếu hiểu thì có thể tiếp lời khéo léo, nếu không hiểu thì có thể khiêm tốn hỏi han, ông cụ được nịnh nọt nên rất thoải mái, đợi đến khi lên xe, ngồi vào ghế sau của chiếc Rolls Royce, ông đã coi Hoắc Duật như con cháu trong nhà.

Mười phần bệnh, ba phần t.h.u.ố.c, bảy phần dưỡng, ngoài công việc cũng phải chú ý tới sức khỏe.

Ông cụ nói.

Vừa rồi lúc bắt mạch, Hoắc Duật nghe lát nữa ông cụ định bắt xe buýt về, bèn chủ động nói đưa ông về.

Chú Lưu lái xe tới cửa trung tâm thương mại rồi đi, Hoắc Duật ngồi vào ghế lái, anh nhìn kính chiếu hậu, thấy Lê Nhạc và con vẹt màu mè ngồi chung với ông cụ ở phía sau.

Con cũng muốn dưỡng sinh, nhưng không có thời gian.

Dưỡng sinh đâu cần phải dành thời gian.

Ông cụ xoa chiếc cằm không râu, đời ông cụ cũng từng trải qua sóng gió, đâu thể khuyên người trẻ tuổi từ bỏ sự nghiệp: - Suy nghĩ nhiều quá mới làm tổn thương lục phủ ngũ tạng, phải học cách buông bỏ gánh nặng một cách thích hợp.

Ở bên cạnh, Lê Nhạc vội gật đầu: - Là nó đó nó đó, anh ấy suy nghĩ nhiều quá nên mới không ngủ được, trước khi ngủ còn xem đủ thứ báo cáo tài liệu, đợi tới khi nhắm mắt mà não vẫn đang hoạt động.

Vâng, con sẽ sửa lại một thói quen xấu.

Hoắc Duật nói.

Thói quen thì cứ từ từ sửa là được, không cần vội vàng, t.h.u.ố.c ông kê con cứ uống như uống trà, khi uống một hai ly, không nhớ thì không uống cũng được, điều dưỡng từ từ là được.

Nói đến đây, ông cụ hết lời khen ngợi d.ư.ợ.c liệu của Duyệt Nhạc, chất lượng thật sự rất tốt.

Hoắc Duật không khiêm tốn, trước giờ mỗi nhập hàng và khâu kiểm soát chất lượng của Duyệt Nhạc luôn có tiếng trong ngành.

Hai người nói chuyện một hồi, bèn nói tới chuyện ông cụ nghỉ hưu ở nhà cô đơn buồn chán, trước đây tuần nào cũng đến bệnh viện trực thuộc khám từ thiện một lần, sau này đổi viện trưởng khác, lấy lý do ông đã lớn tuổi, không còn quá vất vả, và vì vậy đã dẹp luôn phòng khám từ thiện.

Nói theo kiểu người trẻ tuổi mấy đứa bây giờ, tuổi bảy mươi mấy là tuổi để xông pha, ông cần cậu ta lo lắng mấy chuyện này à? Chẳng qua là sợ mấy ông già lắm cẩm như bọn ông đụng chạm gây phiền phức cho bệnh viện thôi, cũng có thể hiểu cho mong muốn ban đầu của cậu ta, dù sao lớn tuổi rồi, chân cẳng không còn lanh lẹ, nhưng đâu thể để một thân bán linh hay hoài phí ở nhà được.

Hoắc Duật nhíu mày, một suy nghĩ đang hình thành trong đầu.

Đợi xe lái vào khu dân cư nhà ông cụ, đỗ trước tòa nhà ông ở, lúc Hoắc Duật chuẩn bị mở cửa xe để ông cụ xuống, suy nghĩ trong đầu anh từ một mầm mống đã biến thành một phương án khả thi.

Cậu trai trẻ, con có ý tưởng gì à?

Ông cụ mời Hoắc Duật vào nhà ngồi chơi, chân cẳng ông vẫn còn khỏe chán, đương nhiên là từ chối khéo bàn tay Hoắc Duật đưa ra định đỡ.

Thưa ông, con nghĩ thế này...

Sau lưng bọn họ, Lê Nhạc và Trần Thân Thành cũng xuống xe.

Lê Nhạc tò mò đ.á.n.h giá khu dân cư, khu dân cư này trông ít nhất cũng đã ba bốn chục năm tuổi, ở dãy nhà phía sau, căn hộ nằm ngoài rìa có một cây hoa giấy rất cao rất lớn, cánh hoa đỏ hồng nhảy múa trong gió như ngọn lửa. Bồn hoa giữa các tòa nhà trồng tường vi, bằng lăng sẽ... xanh tươi um tùm, được chăm sóc rất khá.

Trước đây nơi này là khu túc xá của cán bộ đại học Đông Châu, thấy hàng cây sam kia không, đi xuyên qua đó chính là đại học Đông Châu.

À à.

Lê Nhạc không hiểu sao thấy nơi này hơi quen mắt, nhưng từ lúc cậu có ký ức đã ở nhà Hoắc Duật rồi...

Cậu không nói ra cảm giác này.

Ông cụ ở tầng một, đợi Lê Nhạc và Trần Thân Thành đi vào thì nghe ông cụ nói liền ba tiếng hay hay hay.

Hai người nhìn nhau.

Hay gì chứ?

Quay về con sẽ cho người soạn hợp đồng, chi tiết hóa quy trình thao tác, tuyệt đối sẽ không để ông chịu thiệt.

Chẳng qua là bắt mạch, kê đơn cho người ta thôi, thiệt gì chứ.

Ông cụ nói thì nói vậy, nhưng trong lòng vô cùng thoải mái: - Ông còn hơi được một chút thể VIP trong khu ẩm thực tự kinh doanh của các con, vừa giải khuây, vừa được ăn, tốt quá rồi, tốt quá rồi.

Nhà ông cụ được trang trí rất đơn giản, thậm chí phong cách trang trí còn mang lại cho người ta cảm giác giống như xuyên không, như thể thời gian quay ngược về hai ba chục năm trước. Sau khi bà mất, ông sống một mình, cậu trai làm việc ở nơi khác cũng muốn đón ông qua đó, nhưng ông cụ quyến luyến quê nhà, vì vậy đã từ chối lời nài nỉ của con trai.

Lúc lấy nước khoáng đóng chai cho Hoắc Duật, ông quen tay lấy ba chai.

Hoắc Duật để ý chuyện nhỏ nhặt này, nhưng anh không nhiều lời.

Ông cụ sắp đến bách hóa Duyệt Nhạc khám từ thiện rồi, chúng ta có nhiều cơ hội gặp mặt hơn ha.

Trần Thân Thành nhìn kỹ Hoắc Duật, anh lơ đãng đáp một tiếng: - Ừm.

Lạ thật, sao đột ngột quá vậy, cứ cảm thấy người này đang toan tính gì đó.

Ông chỉ là một ông cụ hơn bảy mươi linh lương hưu, có gì để người ta toan tính?

Dù thế nào, anh ấy cũng sẽ luôn để mắt.

Một già một trẻ nói chuyện rất vui vẻ, sau đó hai người bắt đầu đùa múa may quyền cước, đương nhiên không phải đ.á.n.h nhau, ông cụ sao chịu nổi sức mạnh của người trẻ, là ông cụ Hoắc Duật tập Bát Đoạn Cẩm.