Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 9: BẠN BÈ (2)



Đúng là rất thần kỳ.

Lê Nhạc bất giác sờ cằm tưởng tượng ra cảnh Hoắc Duật nhìn thấy mình—

E hèm...

Hình như không tốt đẹp gì mấy.

Cậu đã mắng Hoắc Duật bao nhiêu lần rồi?

Để đùi trần bao nhiêu lần...

Hát nghêu ngao bao nhiêu lần...

Chỉ trời thốt thề bao nhiêu lần...

Mới tưởng tượng thôi mà Lê Nhạc đã thấy ngạt thở.

May mà anh ấy không biết tới sự hiện diện của mình, không thì quê c.h.ế.t.

Lê Nhạc lau mồ hôi không tồn tại trên trán.

Trần Thân Thành cười trộm: "- Coi như biết cậu tồn tại thì cũng không nhìn thấy cậu, không nghe thấy cậu, dù cậu trần truồng chạy lông nhông mỗi ngày thì anh ta cũng không biết."

Lê Nhạc vô thức khép c.h.ặ.t hai chân, đầu lắc như trống bỏi: "- Không được, tôi sĩ diện lắm."

Bên cạnh có động tĩnh, có người gọi: "- Phục vụ, phiền dọn dẹp chỗ này."

Giọng nói nghe quen quen.

Lê Nhạc quay đầu lại bèn thấy Leo trong bộ vest ba mảnh và Hoắc Duật ngồi đối diện Leo.

Lê Nhạc: "..."

Chột dạ nhích người sang bên cạnh.

Không hiểu vì sao lại có cảm giác chột dạ như bị bắt quả tang, giống như đang lén ăn vụng sau lưng Hoắc Duật vậy!

SOS, sao cậu lại có suy nghĩ lạ lùng này chứ.

Gần đến giờ ăn trưa, khu ẩm thực ngày càng đông người, Hoắc Duật và Leo coi như ngồi ghép bàn với ông cụ, kẹp Lê Nhạc và Trần Thân Thành ở giữa, gián tiếp giữ lại chỗ nói chuyện cho hai người họ.

Tuy đông người, nhưng tốc độ của nhân viên phục vụ không chậm chút nào, rõ ràng bọn họ đã quen rồi. Dọn dẹp bàn xong, không lâu sau, món lẩu cay mà Hoắc Duật và Leo gọi cũng được mang lên, hai người đàn ông ăn nên gọi đồ ăn cũng khác hẳn, đầy ụ, đồ ăn, chanh đạm dưỡng sinh chút nào.

Ngay giờ cơm nên đông người hơn hẳn.

Leo không biết nói gì đành tìm chuyện để nói.

Hoắc Duật gật đầu, cộng thêm vẻ mặt hờ hững của anh, trông có vẻ không muốn nói chuyện lắm. Thực ra là đang lơ đãng.

Anh đi ra khỏi phòng họp đã phát hiện Lê Nhạc biến mất.

Ảo giác biến mất vốn nên là chuyện đáng mừng, có lẽ về nhà sẽ gặp lại cậu, có lẽ đời này cũng sẽ không bao giờ gặp lại.

Nhưng Hoắc Duật ngồi xuống làm việc thế nào cũng không thể tập trung, thỉnh thoảng lại liếc mắt sang cửa sổ nơi Lê Nhạc từng lượn lờ, nhìn sofa mà cậu từng ngồi.

Nhìn một hồi, Hoắc Duật bỗng nhớ ra, Lê Nhạc từng nói cậu đến đây để gặp bạn.

Bạn của ảo giác?

Sơn Tam

Vào giây phút đó, Hoắc Duật ch.óng trán cười khổ, rốt cuộc đầu óc mình đã biên kịch ra cái quái gì thế này.

Nhưng ngay khi suy nghĩ đó nảy ra, anh không thể ngồi yên trên ghế được nữa.

Thế nên mới có cảnh tượng bây giờ.

Lấy cớ ăn trưa, dẫn Leo đi tuần tra trung tâm thương mại.

Coi như là công việc thường lệ vậy, thỉnh thoảng anh sẽ ra ngoài xem thử, phát hiện có vấn đề gì thì bảo phòng ban tương ứng sửa đổi kịp thời, nhờ có tăng giám sát này nên các khâu mới không bị lơi lỏng.

Tòa A có tổng cộng sáu tầng, một nửa tầng nằm và toàn bộ tầng sáu hợp tác với chuỗi rạp chiếu phim, một rạp chiếu phim rất lớn, có màn hình lớn nhất toàn thành phố Đông Châu; nửa còn lại của tầng năm là khu ẩm thực, không phải cửa hàng nhượng quyền, mà là quán ăn tự kinh doanh, đủ thứ món phong phú đa dạng.

Tầng một mở các thương hiệu nhượng quyền như KFC, Uniql, McDonald's, Luckin, Mixue, màn hình lớn ngoài trời đang chiếu mấy quảng cáo trừu tượng này.

Từ tầng hai đến tầng bốn là siêu thị giải trí.

Ở Duyệt Nhạc, lớn như một chiếc ô tô, một chiếc máy xúc đất, nhỏ như một gói muối, một chiếc cúc áo, đều có thể tìm thấy ở đây cả.

Ăn uống vui chơi mặc đi đi lại, có thể chơi ở đây cả ngày.

Cũng vì thế mà tăng thêm độ khó cho Hoắc Duật khi đi tìm ảo giác.

Anh cảm thấy mình đúng là điên rồi, có ai đi tìm ảo giác như này không?

Lê ra ảo giác phải tồn tại trong đầu anh, anh ở đâu, ảo giác ở đó mới đúng.

Nhưng ảo giác của anh mọc chân rồi, còn là một đôi chân thon dài thẳng tắp, đi rất nhanh, Hoắc Duật dẫn đầu bước tìm từ khu Đông tầng một, một vòng, hai vòng, ba vòng... vẻ mặt anh bình tĩnh thản nhiên, nhưng trong lòng chắc hẳn cũng đang ăn, ăn một cách vô định.

Cuối cùng cũng đi hết một vòng các tầng dưới tầng năm, Hoắc Duật đã bỏ cuộc, bèn gật đầu đồng ý khi Leo đề nghị đi ăn trưa.

Sau đó thì sao?

Hoắc Duật cười lạnh trong lòng, anh nhìn thấy Lê Nhạc hai mắt sáng rỡ đang nói chuyện với "một cô gái xinh đẹp", cô gái đó ăn mặc như cái bình hoa, đầu tóc thì sặc sỡ.

Lê Nhạc?

Trần Thân Thành gọi.

Lê Nhạc lúng túng gãi đầu, chỉ người đàn ông bên cạnh nói: "- Ký chủ của tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Thân Thành nhướng mày: "- Trai đẹp à nha."

Đẹp trai thì có ích gì, cũng có ngủ được đâu.

Lê Nhạc hừ một tiếng, bé ngón tay thon dài nói: "- Bóng đè sống bằng giấc mơ, giấc mơ khi ngủ tự nhiên là ngon nhất, tôi theo anh ấy hơn nửa tháng rồi, anh biết không, số lần anh ấy ngủ tự nhiên chỉ được một ít thôi đáng thương, một lần thôi đó."

Ngón tay như đầu hành gõ lên giữa cậu và Trần Thân Thành, nhưng lại như muốn chọc thẳng vào trán Hoắc Duật.

Hu hu hu, bình thường tôi ăn uống kham khổ lắm. Ban đầu anh ấy uống melatonin, melatonin không có tác dụng, anh ấy bèn đổi sang t.h.u.ố.c ngủ, giấc mơ vừa đắng vừa chát, còn khó ăn hơn hoang liền, vì nể bụng, tôi chỉ đành ráng ăn hai miếng, chỉ hai miếng thôi.

Hoắc Duật đang cúi đầu, nhìn chằm chằm cái chén rỗng, rơi vào hoang mang.

Trần Thân Thành vươn tay xoa đầu Lê Nhạc.

Tôi nghiệp cưng, sống khổ quá. Bảo sao nhom thế này, tôi nhìn cậu từ xa, thấy cậu hệt như tờ giấy, gió thổi là bay.

Anh ấy đề nghị: "- Muốn đổi người khác không?"

Hả?

Lê Nhạc khó hiểu nhưng như thế được nhắc nhở, bèn lên tiếng.

Hoắc Duật ở bên cạnh nắm c.h.ặ.t đũa.

Trần Thân Thành nói: "- Bóng đè tốt việc gì phải treo cổ trên một người, không hợp thì đổi được mà."

Đổi thế nào?

Lê Nhạc chỉ là một bóng đè mới sinh, thiếu kinh nghiệm là chuyện bình thường.

Trần Thân Thành nói: "- Nói một tiếng tạm biệt với ký chủ, gom hết đồ đạc của cậu rồi bước ra khỏi nhà, vậy là xong, sau đó trước khi c.h.ế.t đói thì tìm một người phù hợp, dọn vào nhà người ta ở."

Đơn giản vậy á?

Đúng rồi, chẳng phải trước đây cậu cũng theo anh ta về nhà như thế à?

Tôi...

Lê Nhạc cứng họng, từ lúc cậu có ký ức thì đã ở nhà Hoắc Duật rồi.

Đừng căng thẳng quá, cũng không cần lo lắng. Tuy bóng đè là sinh vật rất chung tình, nhưng bản năng của sinh vật là sinh tồn, là sống sót, cậu theo anh ta mà chẳng lấp đầy được cái bụng, vậy là không hợp rồi, chỉ cần vượt qua rào cản tâm lý này là có thể thu dọn đồ đạc bước ra khỏi nhà.

Bốp!

Tiếng đũa đập mạnh xuống bàn hù mọi người giật mình, ông cụ đang nhai chậm nuốt kỹ, Leo đang vùi đầu gặm chân gà, Lê Nhạc và Trần Thân Thành đang nói chuyện, bao gồm cả đứa bé bên cạnh đang khóc thút thít không chịu ăn đậu bắp và người mẹ đang đút đậu bắp cho bé, đều dừng lại.

Đồng loạt nhìn Hoắc Duật, người vừa gây ra tiếng động.

Hoắc Duật thong thả bưng tô canh cá chua tặng kèm khi gọi lẩu cay: "- Nhìn tôi làm gì?"

Vẻ mặt của anh quả thản nhiên, trái lại khiến người khác có vẻ như đang làm quá lên.

À, không có gì không có gì.

Leo vội lắc đầu.

Những người khác cũng dời mắt, bàn bên cạnh, đứa bé không chịu ăn đậu bắp đang ngậm một trái đậu bắp, gò má trắng nõn phồng lên, một đoạn đuôi nhọn của trái đậu bắp lấp ló ra ngoài miệng, đứa bé không muốn ăn nhưng cũng không dám nhổ ra.

Mẹ đứa bé nói.

Đứa bé hít một hơi, khổ sở ngậm nốt phần đuôi đậu bắp vào miệng, nuốt xuống một cách khó khăn.

Trần Thân Thành nói: "- Tính khí trông không dễ chịu lắm."

Không có đâu, Hoắc Duật hiền lắm.

Trần Thân Thành chỉ đứa bé.

Lê Nhạc: "- ...Thỉnh thoảng, đây là sự cố bất ngờ thôi."

Bên trong y nói, tức giận hại gan, gan thận liên quan tới nhau, muốn ngủ ngon thì phải làm dịu gan điều hòa khí huyết, giữ lòng an tĩnh, nuôi dưỡng tinh thần, kiểu của anh ta, phải dùng liệu mạnh rồi.

Không thể nào, chỉ nhìn sơ mà anh đã biết gan thận anh ấy không tốt à?

Lê Nhạc cảm thấy mình vừa gặp được thần y.

Hoắc Duật suýt đập tô canh xuống bàn, chỉ là một con vẹt mà thì nhìn ra được vấn đề gì chứ?!

Bình thường thôi, tôi đoán mò ấy mà.

Trần Thân Thành khiêm tốn xua tay: "- Tôi chỉ học được sơ sơ từ ông cụ, uống t.h.u.ố.c vẫn phải đúng bệnh, tốt nhất là để ông cụ bắt mạch cho anh ta, điều trị cơ thể từ từ."

À à.

Lê Nhạc liên tục gật đầu đồng thời lại phiền não nhíu mày: "- Chuyện này thì khó rồi."

Vậy cứ nấu ít trà táo cho anh ta uống thử.

Lê Nhạc liên tục gật đầu.

Hoắc Duật ngồi bên cạnh mà không khỏi đờ trán, người ta nói gì cũng cũng tin, sao ảo giác của anh dễ bị lừa thế?

Thử hết mọi cách mà vẫn không có tác dụng thì mình đổi ký chủ khác. Các ba chân khó tìm, chứ người ngủ ngon thì đầy ra.

Trần Thân Thành đưa ra đề nghị cuối cùng.

Lê Nhạc do dự một chút, rồi gật đầu.

Hoắc Duật: "..."

Hình như khóe miệng anh giật nhẹ, cuối cùng cong lên một nụ cười ấm áp, nhìn sang phía sau Trần Thân Thành: "- Thưa ông."