Mỗi ngày tập một lần, thư giãn gân cốt.
Ông cụ nói: - Điều dưỡng giấc ngủ là phải làm từ từ, đừng vội quá.
Lê Nhạc: "!"
Không, vội lắm.
Cậu bỗng nhận ra một điều, một điều vô cùng ổn đối với bóng đè như cậu.
Lê Nhạc vội nắm hai tay Trần Thân Thành: - Từ từ điều dưỡng, đợi đến lúc Hoắc Duật ngủ ngon rồi, chẳng phải tôi sẽ c.h.ế.t đói ư?
Phì phui, trẻ con nói bậy, c.h.ế.t ch.óc gì chứ.
Lê Nhạc: "..."
Cũng phì phui theo, nhưng theo lý là vậy mà.
Có muốn...?
Trần Thân Thành nói đầy bí ẩn.
Hả?
Lê Nhạc nhất thời không hiểu.
Sơn Tam
Thử xem?
Lê Nhạc nhìn Trần Thân Thành, Trần Thân Thành nhìn cậu.
Dúm tóc ngây ngố trên đầu Lê Nhạc lại mất kiểm soát mà dựng lên, như thể ý tưởng hoàn toàn mới đang hình thành trong đầu.
Cậu quay đầu nhìn Hoắc Duật.
Lẩm bẩm: - Thử xem?
Hoắc Duật: "..."
Tuy tôi biết hai người là ảo giác của tôi, tôi coi như hai người không tồn tại, nhưng hai người cũng đừng chơi trò đ.á.n.h đố trước mặt tôi chứ?
Thử cái gì?
Hoắc Duật tranh thủ ra ngoài lúc rảnh, vì vậy đã vắng mặt trong một cuộc họp định kỳ, để phó tổng giám đốc chủ trì cuộc họp, còn ban thư ký thì ghi biên bản cuộc họp đợi anh về xem lại.
Không thể để ông cụ mãi được, cầm theo chiếc gối nhỏ đầy kiều mạch mà ông cụ đưa, Hoắc Duật nói tạm biệt.
Dường như anh đã quen ngồi ghế sau, mở cửa sau xe ra, đợi đến khi nhận ra không đúng thì mới đóng cửa, mở cửa ghế lái ngồi vào.
Giàn hoa giấy leo lên tận tầng năm bị bỏ lại phía sau, coi như được rảnh rỗi nữa rồi, ngón tay Hoắc Duật gõ nhịp lên vô lăng, ánh nhìn kính chiếu hậu, thấy Lê Nhạc như một đứa trẻ đầy háo hức trước mọi thứ, áp mặt vào cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài.
Có lẽ, ảo giác vừa ra đời lâu này tràn đầy tò mò với mọi thứ trên thế gian.
Lẽ nào đây là mặt trẻ con trong nội tâm anh?
Bác sĩ Chu từng nói, ảo giác là sự phản chiếu của cảm xúc nội tâm.
Đã mấy lần Hoắc Duật muốn lên tiếng, muốn nói chuyện với Lê Nhạc, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào.
Anh sợ nếu làm quấy nhiều ảo giác thì hiện thực sẽ hoàn toàn trở nên mơ hồ.
Anh nghĩ, thật ra thế này cũng không tệ.
Chắc chắn đi làm là bản nhạc chủ đề của nô lệ tư bản, nắng gắt phải đi làm, gió bão phải đi làm, có khi trời đổ đào, chỉ cần tư bản chưa cho nghỉ thì vẫn phải đi làm.
Leo bước ra khỏi nhà, đạp lên ánh nắng, đã nghĩ phải viết đơn từ chức như thế nào luôn rồi.
Nhưng cơ thể lại ngồi vào xe một cách thành thật, đạp chân ga theo quán tính, đi vào Duyệt Nhạc, lên tầng 21 tòa C trong trạng thái đầu óc trống rỗng.
Chào buổi sáng trợ lý riêng Leo.
Leo mỉm cười gật đầu, trong lòng sơn rợn nghĩ mình là trợ lý riêng.
Anh ta vừa tốt nghiệp đại học đã vào bách hóa Duyệt Nhạc, đi theo thư ký trưởng là chị Lý bận rộn khắp nơi, còn gặp phải chủ tịch Hoắc đột ngột qua đời, cả Duyệt Nhạc trở nên lộn xộn, một con tép riu nhỏ bé như anh ta cũng bị cuốn vào vòng xoáy.
Leo vẫn nhớ ngày đầu gặp sếp tổng giám đốc Hoắc, chàng trai trẻ ngoài hai mươi mặc bộ vest đen, đối mặt với sự công kích từ các cổ đông, anh ứng phó một cách bình tĩnh, cứng rắn đưa Duyệt Nhạc đang lộn xộn về quỹ đạo.
Từ đó về sau, Leo trở thành trợ lý riêng của tổng giám đốc Hoắc, giúp anh giải quyết những việc lặt vặt trong công việc và cuộc sống.
Tổng giám đốc Hoắc rất bận, bận đến mức gần như chẳng có cuộc sống riêng tư, trở thành Duyệt Nhạc sống, một tấm biển quảng cáo biết đi.
Dừng lấy cà phê, lấy tôi một ly sữa nóng.
Hoắc Duật nói mà chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Vâng, tổng giám đốc Hoắc.
Sữa nóng?
Anh ta đã từng nghĩ trong mạch m.á.u của tổng giám đốc Hoắc toàn là cà phê, không ngờ lại đổi sang uống sữa.
Tổng giám đốc Hoắc, anh định dưỡng sinh à.
Trong bụng thì nghĩ như vậy, nhưng là một trợ lý đạt chuẩn và kín miệng, chắc chắn anh ta sẽ không nói chữ dư thừa.
Đổi sang sữa nóng, Leo lại mang vào phòng làm việc của tổng giám đốc, đặt lên miếng lót ly.
Hoắc Duật nói cảm ơn.
Leo thề, anh chỉ nhìn sếp như mọi khi thôi, dù sao một trợ thủ đắc lực thì phải có bản lĩnh quan sát sắc mặt.
Anh tuyệt đối không cố ý phát hiện ra một mặt khác của tổng giám đốc Hoắc đâu.
Tại sao tổng giám đốc Hoắc lại vòng tay ra sau sờ gáy mình trông như con khỉ ấy nhỉ?
Là kiểu suy nghĩ mới hả?
Gọi điện hỏi ban quản lý tòa nhà xem có đơn hàng nào giao đến nhà tôi không.
Hoắc Duật dặn dò.
Leo dời mới, nói: - Vâng, tổng giám đốc Hoắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đợi Leo đi, đóng cửa văn phòng lại, Hoắc Duật mới bưng sữa lên uống một ngụm, anh nhìn chằm chằm lịch trình trên máy tính, lông mày lúc thì nhíu lại lúc thì giãn ra, trong mắt thỉnh thoảng xẹt qua nét cười.
Lúc đặt cốc sữa xuống, Hoắc Duật vô thức sờ gáy, cảm thấy chỗ đó lành lạnh.
Hoắc Duật gửi tin nhắn: Bác sĩ Chu, ảo giác mở máy tính tìm kiếm trên trình duyệt, còn mua đồ bằng bản thân mềm mua sắm nữa.
Một lúc lâu sau, bác sĩ Chu mới nhắn lại: Cậu Hoắc, ảo giác không biết dùng máy tính, cũng không biết mua hàng online, cậu phải biệt rõ thực tế và ảo giác, đừng để ảo giác chi phối ý thức.
Hoắc Duật để ý thấy dòng tên bác sĩ Chu có trạng thái “Nằm im nghỉ ngơi”, thế là sang suốt không hỏi nữa.
Ảo giác của anh thì biết.
Không chỉ biết dùng máy tính, còn biết mua hàng online.
Leo đi vào nói: - Tổng giám đốc Hoắc, ban quản lý nói vừa có một đơn hàng được giao đến cửa nhà anh.
Hoắc Duật: - Biết rồi.
Lẽ nào là mình mua?
Phân liệt ra nhân cách thứ hai hình như là vậy, nhân cách phụ sẽ có cách hành xử riêng mà nhân cách chính không hề hay biết.
Nhưng đây là ảo giác mà, đâu phải dùng đầu phân liệt ra một bản thân khác.
Hoắc Duật nhíu mày nhìn máy tính.
Nhưng đây là ảo giác mà, đâu phải dùng đầu phân liệt ra một bản thân khác.
Hoắc Duật nhíu mày nhìn máy tính.
Máy tính ở nhà và máy tính ở phòng làm việc anh đăng nhập cùng một tài khoản, máy tính ở nhà tìm kiếm gì, anh cũng có thể thấy trên máy tính ở phòng làm việc.
#Đánh vào đâu để làm người ta ngất xỉu
#Đánh vào sau gáy để làm người ta ngất xỉu
#Đánh vào sau gáy có c.h.ế.t người không
#Đánh c.h.ế.t người thì phải làm sao
#Bóng đè có phải đi tù không
Trong cái đầu nhỏ của Lê Nhạc đang nghĩ gì vậy?
Hoắc Duật nhớ lại chuyện xảy ra ở nhà ông cụ vào hôm qua, lẽ nào có liên quan tới ám hiệu của con vẹt màu mè kia?
Anh chưa bao giờ mong tan làm như lúc này.
Lê Nhạc nhìn vào camera trước của điện thoại để chỉnh lại bộ tóc giả, bởi gương thường, màn hình tivi hay các bề mặt phản chiếu khác không thể chiếu hình dáng của bóng đè, chỉ có thứ cậu mang theo thì mới được.
Quả nhiên bộ tóc giả bị lệch, cậu kéo lại cho ngay ngắn, làm vẻ mặt hung dữ trước camera.
Hù!
Chưa đủ.
Grừ!
Vẫn chưa đủ hung dữ.
Lê Nhạc phồng má nhe răng, cố ý ậm giọng gầm lên: - Ha! Ta là ác quỷ đến từ vực sâu, chuyên ăn giấc mơ của con người, chịu c.h.ế.t đi, loài người!
Cửa mở.
Lê Nhạc hù một tiếng nhìn ra cửa, mặt trời mọc đằng Tây à, sao hôm nay về sớm thế, mới có tám giờ.
Lê Nhạc kéo cây gậy răng sói, chậm rì đi qua, thấy Hoắc Duật trở về với vẻ mặt mệt mỏi, cậu quan tâm hỏi: - Sao thế, trông anh có vẻ không vui, Duyệt Nhạc sắp phá sản rồi hả?
Duyệt Nhạc vẫn bình thường, chẳng qua hôm nay có nhiều việc quá, Hoắc Duật lại về nhà, vì vậy đã giảm bớt thời gian nghỉ ngơi, làm việc dồn dập cho xong.
Hoắc Duật vuốt mặt, dựa lưng vào ghế nghỉ một lát, nhưng ánh mắt lại nhìn sang Lê Nhạc.
Anh cúi đầu, bả vai bắt đầu run rẩy.
Anh sao thế?
Lê Nhạc cầm cây gậy răng sói, chẳng hỏi.
Hoắc Duật bật cười thành tiếng.
Lê Nhạc phồng má như cá vàng: - Hôm nay lạ thật đấy.
Hoắc Duật cố nhịn, nhưng không nhịn cười được, anh bật cười lắc đầu, sải bước đi về phía trước.
Tâm trạng tốt sẽ lây cho người khác, dù vừa nãy Lê Nhạc còn đang lo lắng, bây giờ cũng đã thả lỏng theo.
Cậu cỡi cây gậy răng sói bơm hơi lên, ướm thử vào sau gáy Hoắc Duật.
Cậu đội bộ tóc giả bảy sắc cầu vồng, hung dữ lắm nha, sẽ đ.á.n.h người thật đó.
Bốp bốp bốp.
Lê Nhạc tự l.ồ.ng tiếng.
Này thì không chịu ngủ, này thì uống t.h.u.ố.c, này thì giấc mơ của anh dở ệ.
Tại anh hại tôi đói bụng, tại anh hại tôi phải ăn giấc mơ đắng nghét.
Bố bốp bốp.
Binh binh bốp bốp.
Gậy răng sói bơm hơi ngay nhắm gáy Hoắc Duật mà đ.á.n.h, gõ lên mỏi quá, Lê Nhạc nhắm vào m.ô.n.g Hoắc Duật mà đ.á.n.h, ban đầu cậu còn biết nhẹ nhẹ, nhưng đ.á.n.h ghiền rồi, bèn vung mạnh hơn, gậy răng sói vỗ lên m.ô.n.g Hoắc Duật lúc trúng lúc không.
Phải nói một điều, chỉ cần tiếp xúc trực tiếp trong một thời gian nhất định, món đồ đó sẽ nhiễm phải mùi của bóng đè, bóng đè cầm lên thì người thường sẽ không nhìn thấy.
Lê Nhạc mới đặt gậy răng sói bơm hơi vào hôm qua, sáng nay đã giao tới, bộ tóc giả là quà cửa hàng tặng kèm, chu đáo ghê luôn.
Lê Nhạc đ.á.n.h vui quá trời.
Hoắc Duật bỗng đứng im.
Anh bất chợt vung tay xoay người, thấy sắp tóm được tay Lê Nhạc...