Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 12:



Cảm giác trong tay thật kỳ lạ.

Ấm áp, mềm mại, trơn láng, mịn màng, như thế nắm phải cổ tay của một người.

Cổ tay vừa in với kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ.

Gầy quá, gầy yếu tới nổi có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hoắc Duật sững sờ không nhúc nhích, anh cảm thấy gì đó không đúng lắm.

Lê Nhạc nhìn cổ tay mình bị nắm, rồi nhìn Hoắc Duật—

Nhìn Hoắc Duật, rồi lại nhìn cổ tay mình.

Lúc lắc đầu, bộ tóc giả trên đầu sột soạt sột soạt, chẳng mốc đã lệch sang che mất nửa con mắt.

Lê Nhạc: “...”

Á!

Tiếng sóc đắt la làng.

Cổ tay thon gầy trở thành thanh sắt nóng, Hoắc Duật vô thức buông ra.

Lê Nhạc ôm gậy răng sói, lăn lóc chạy về phòng cho khách.

Nhạc sĩ học lệch: Quả cam, Quả cam, Quả cam

Quả cam ma pháp chậm rãi trả lời: Sao thế cưng?

Nhạc sĩ học lệch: Tôi...

Thu mình trên chiếc giường lớn trong phòng cho khách, Lê Nhạc ôm đầu như vịt Koduck.

Bên trong ồn ào quá, não cậu đang xào nấu, à không, đang suy nghĩ.

Quả cam ma pháp: ?

Quả cam ma pháp: Cưng này, sao vậy.

Lê Nhạc nhặt từng mảnh lý trí vỡ vụn nhét lại vào đầu, cậu nói: Không có gì

Trần Thân Thành đang ở nhà ông cụ ở tận phía nam thành phố Đông Châu ngheo mắt lại, sờ cằm thấy có chuyện gì đó.

Nhưng Lê Nhạc không muốn nói, anh cũng không hỏi dồn.

Quả cam ma pháp: Đợi cậu nghĩ kỹ rồi hẵng nói với tôi, tôi luôn ở đây.

Nhạc sĩ học lệch gửi một biểu cảm gật đầu lia lịa.

Đặt điện thoại xuống, Lê Nhạc nhìn cổ tay mình, thật sự nghĩ không ra, làm thế nào mà Hoắc Duật có thể túm mình một cách chính xác như vậy?

Nghĩ không ra chẳng lẽ cứ giữ sự nghi ngờ trong lòng cho nó lên men à?

Rõ ràng điều này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của Lê Nhạc.

Cậu vứt bộ tóc giả, chạy bịch bịch ra ngoài, thấy Hoắc Duật vẫn đang đứng trong phòng khách, giữ nguyên tư thế lúc cậu đi.

Nè.

Lê Nhạc gọi một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoắc Duật không có phản ứng gì, vẫn đứng im không động đậy, nhưng lại từ từ dời mắt sang Lê Nhạc.

Tác dụng phụ của t.h.u.ố.c à?

Anh lẩm bẩm, nhưng cảm thấy không nên tự lừa mình dối người.

Một chuyện vốn dĩ đã không hợp lý, nếu suy nghĩ theo hướng khác, thì tất cả sẽ trở nên hợp tình hợp lý.

Ví dụ như, không phải ảo giác.

Mà là bóng đè thật.

Ánh mắt kia không giống như chuyển động vô thức, mà đang thật sự nhìn mình.

Lê Nhạc lại muốn la làng, tiếng la nghẹn ở cổ họng, khè khè không phát ra được.

Thật ra...

Hoắc Duật lên tiếng.

Lê Nhạc căng thẳng tim đập thình thịch: - Anh nói đi.

Tôi đã ngưng uống t.h.u.ố.c của bác sĩ Chu một thời gian rồi, nhưng ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c hỗ trợ giấc ngủ.

Nói một hồi, vẻ mặt của Hoắc Duật trở nên sinh động hơn.

Thật ra anh chưa bao giờ khó chịu trước sự tồn tại của Lê Nhạc.

À à.

Lê Nhạc không hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu: - Anh nhìn thấy tôi thật à?

Ừm.

Sơn Tam

Từ khi nào?

Ngay từ đầu.

Lê Nhạc ngơ ngác: “...”

Ngày đầu tiên.

Ngày đầu tiên?

Lê Nhạc lặp lại.

Ừm.

Hoắc Duật nhìn thấy sự đề phòng giấu dưới vẻ ngơ ngác của Lê Nhạc, anh không tiến lên, mà cẩn thận còn lùi về sau, ngồi xuống sofa. Khi dưới người cảm nhận được cảm giác vững chãi, anh mới bừng tỉnh nhận ra mọi thứ không phải mơ, cũng không phải ảo giác, anh thật sự đã tiếp xúc với một sự vật chưa biết đến, một tinh linh tồn tại trên thế giới.

Lê Nhạc bỗng la làng như sóc đất lăn nữa: - Á!

Hoắc Duật giật mình.

Lê Nhạc chỉ vào mình: - Tôi tôi tôi tôi...

Cậu chỉ thiếu điều trần truồng chạy lông nhông trong nhà thôi.

Bây giờ Hoắc Duật nói với cậu là có thể thấy cậu.

Cứu, con ma này mất hết mặt mũi rồi.