Duyệt Nhạc mới triển khai một hoạt động khám bệnh từ thiện, đã được quảng cáo trên khắp các nền tảng.
Nhưng không có nhiều người ghé lắm, cả buổi sáng chỉ lác đác ba bốn người, ông cụ không mấy bận rộn nên có nhiều thời gian thảo luận về d.ư.ợ.c liệu với vị bác sĩ ban đầu ngồi trực ở đây, sau đó nói xem trưa nay lên lầu ăn lẩu khô xào cay hay lẩu xiên nhúng.
Có thể tiện thể mua một ly trà sữa nữa, loại không đường nhiều trân châu.
Thực ra vị bác sĩ cao tuổi cũng không dưỡng sinh lắm.
Lê Nhạc ra ngoài đi làm cùng Hoắc Duật, cậu và Trần Thân Thành ngồi dựa trong góc.
Cậu hơi há miệng, hôn phách như sắp bay ra khỏi miệng.
Lê Nhạc à, trông cậu không ổn lắm.
Trần Thân Thành quan tâm nói.
Lê Nhạc quay sang Trần Thân Thành với khuôn mặt dậm quầng thâm mắt, nhìn đối phương bằng đôi mắt cá c.h.ế.t: - Bóng đè ngủ không ngon, mẹ nó chuyện này có bình thường không vậy?
Ấy!
Trần Thân Thành bị hội trúng lỗ hổng kiến thức.
Hu hu hu, hai hôm nay tôi nào cũng không ngủ được.
Sơn Tam
Lê Nhạc bụm mặt, vừa nghĩ đến bộ dạng của mình đã bị Hoắc Duật nhìn thấy hết là cậu xấu hổ không ngủ được, nửa đêm ngón chân quắp hết lại, có thể đào ra thêm một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách trong nhà Hoắc Duật, căn hộ 400 mét vuông biến thành căn hộ thông tầng ( ͡; ʖ̯ ͡; )
Cậu chán nản cúi đầu.
Đúng lúc này bụng kêu ùng ục.
Đứa nhỏ đáng thương, đã mấy ngày cậu chưa được ăn no rồi?
Trần Thân Thành xoa mái tóc suôn mượt của Lê Nhạc, cảm thấy lớp lông xù dưới tay rất đáng yêu.
Hai ngày rồi thì phải.
Lê Nhạc cúi đầu nhìn ngón tay đang đan vào nhau, không phải cậu ăn không ngon, mà là không hề ăn gì cả.
Dù giấc mơ của Hoắc Duật không ngon, trước đây cậu cũng bóp mũi ăn lót dạ, nhưng hai hôm nay, thật sự ngại đối mặt với Hoắc Duật, nhìn cái phòng ngủ chính siêu lớn, cái giường siêu lớn kia, cậu toàn đi dưỡng vòng.
Đương nhiên, bụng đói kêu ùng ục.
Là ăn không ngon hay ăn không no?
Trần Thân Thành dẫn dắt từ từ.
Không có ăn.
Nói xong, Lê Nhạc vội bịt miệng, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp nhìn Trần Thân Thành.
Trần Thân Thành nhíu mày: - Không ăn gì cả.
Anh dùng câu nghi vấn, nhưng giọng điệu rõ ràng là khẳng định.
Đã lỡ lời rồi, Lê Nhạc không giấu giếm làm gì nữa, cậu bỏ tay ra, bàn tay ngượng nghịu gãi mặt... Cậu càng ngại thì làm càng nhiều động tác thừa hơn, ấp úng nói: - Hoắc Duật có thể nhìn thấy tôi.
Hả...
Trần Thân Thành ngạc nhiên há hốc mồm, giọng cao v.út, âm điệu hoàn toàn thay đổi: - Anh ta có thể nhìn thấy cậu?!
Ừm, anh ấy nói từ ngày đầu tiên tôi xuất hiện ở nhà anh ấy thì đã nhìn thấy tôi rồi.
Bàn tay gãi mặt của Lê Nhạc đổi thành bụm mặt, nghĩ lại mình đã làm những gì, cậu chỉ muốn đào cái hố chôn mình xuống.
Sao lại thế được?
Trần Thân Thành ngơ ngác.
Gì cơ?
Lê Nhạc không hiểu, cậu hỏi dồn: - Trong giới bóng đè có trường hợp này à?
Cưng à, theo tôi biết thì chưa từng có, tôi chưa bao giờ nghe nói.
Bây giờ đến lượt Lê Nhạc ngơ ngác: - Hả?
Trần Thân Thành bỗng ôm lấy khuôn mặt Lê Nhạc, nhìn trái nhìn phải, săm soi kỹ lưỡng: - Hoắc Duật có thể đặc biệt, hoặc là cậu rất đặc biệt, tóm lại là một trong hai người không bình thường, nhưng... có thể nhìn thấy cũng không phải chuyện xấu, đối với hai người mà nói thì hai người có thể giao tiếp hiệu quả quá rồi.
Ồ.
Lê Nhạc mở miệng một tiếng giống như chú cá vàng, cậu chột dạ đảo mắt lung tung, không dám nhìn Trần Thân Thành: - Tôi, tôi thử xem.
Ha ha, cậu nghĩ anh ta không thấy mình nên đã làm mấy chuyện mất mặt, bây giờ không ngại đối diện với Hoắc Duật đúng không?
Bị nói trúng tim đen, Lê Nhạc gật đầu.
Không sao đâu, cậu xem đi, cậu thỉnh thoảng xuất hiện mà anh ta không có hành động gì thái quá, chứng tỏ đã chấp nhận cậu rồi, cậu sợ gì.
Anh ấy tưởng mình bị tâm thần, bị tâm thần phân liệt, còn đi khám bác sĩ nữa.
Ha ha.
Trần Thân Thành đập đùi, trong lòng ghen tị muốn c.h.ế.t.
Thuốc bác sĩ kê cho anh ấy, anh ấy còn uống trong một thời gian.
Uống mấy t.h.u.ố.c tâm thần đó coi chừng bị bệnh thật.
May mà chỉ một thời gian.
Hai người nói chuyện cậu được câu không, thời gian trôi qua vội vã, chẳng mấy chốc đã đến giờ ông cụ kết thúc buổi khám từ thiện, Duyệt Nhạc có tài xế riêng đưa ông về nhà, Trần Thân Thành vẫy tay chào tạm biệt Lê Nhạc.
Lê Nhạc đứng ở cửa khu giải trí nhìn bầu trời, đen kịt, âm u, không khí như đọng lại, có cơn gió cuộn lên từ dưới đất, cuốn theo lá rụng bay v.út lên cao.
Hình như sắp mưa rồi.
Mua đồ xong thì về sớm đi.
Đóng cửa sổ chưa?
Chắc đóng rồi...
Anh chắc không?
Chắc là đóng rồi, cửa sổ ban công, cùng lắm mưa tạt vào chỉ ướt chút xíu, đem quần áo vào hết rồi, không sao đâu.
Ừm, thôi, không nghĩ nhiều nữa, yên tâm dạo siêu thị thôi.
Đúng đó đúng đó.
Lê Nhạc né sang một bên, nhường cho hai người đang đi thẳng về phía mình bước vào Duyệt Nhạc. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời mây đen nặng trĩu, xoay người đi theo vào Duyệt Nhạc. Quen đường quen nẻo đi đến tòa C, cậu lượn lờ trước cửa phòng làm việc của Hoắc Duật, cửa hé ra một khe hở, có thể nhìn thấy người đàn ông bên trong đang tập trung làm việc.
Lông mày anh khẽ nhíu, vẻ mặt mang theo đôi chút mệt mỏi, lại có vẻ như đang tức giận, đôi môi mím c.h.ặ.t tạo ra nếp nhăn nghiêm nghị nơi khóe miệng.
Đây là Hoắc Duật trong công việc, luôn luôn tỉ mỉ nghiêm túc.
Lê Nhạc cúi đầu nhìn mình, đang lúc lấy hết can đảm chuẩn bị mở cửa thì Leo đi nhanh tới, suýt nữa đ.â.m sầm trúng Lê Nhạc.
Đương nhiên, nếu Leo thật sự đ.â.m sầm trúng, đôi với Lê Nhạc mà nói cũng là bị “xuyên qua” thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng chắc sẽ cảm thấy không thoải mái lắm.
Cậu vội né ra, nhường cho Leo đi vào.
Nghe Leo đang báo cáo công việc, sự can đảm vừa gom góp của Lê Nhạc như quả bóng bay bị chọc thủng, vèo cái bay đi mất.
Thôi bỏ đi, về nhà rồi tính.
Lê Nhạc đi ra sau lưng Leo, thu hút sự chú ý của Hoắc Duật.
Cậu vẫy tay, ra hiệu mình về trước đây, không cần biết Hoắc Duật có hiểu hay không thì đã xoay người đi.
Đằng sau có ánh mắt dõi theo, chẳng qua Lê Nhạc không xoay người, không ngoảnh đầu lại.
Về nhà rất tiện mà.
Đi tàu điện ngầm là được.
Không phải giờ cao điểm, tàu điện ngầm cũng không mấy mống, trên suốt đường đi Lê Nhạc cúi đầu chơi điện thoại, hoàn toàn không chú ý người trên tàu về sau đã ướt sũng, cơn mưa ập ủ cả ngày cuối cùng cũng trút xuống.
Đợi cậu ra khỏi ga tàu điện ngầm thì mới phát hiện ra điều này.
Mưa to thật.
Chỉ nhỏ hơn hòm Y Bình đi đòi tiền chút xíu thôi.
Lê Nhạc chuẩn bị tâm lý một hồi bước vào màn mưa, nước mưa lập tức bọc lấy toàn thân, không tới một phút, từ trong ra ngoài đã ướt sũng, trái lại cậu không còn e dè như ban đầu nữa.
Trong màn mưa, cậu xông lên, chạy đi.
Ngoại trừ Hoắc Duật, không còn ai nhìn thấy cậu hết.
Cậu có thể thỏa thích hét lớn, điên cuồng gào thét, quơ chân múa tay hú hú như con khỉ, sẽ không ai nhìn thấy ánh mắt như nhìn kẻ điên.
Phải rồi, lúc cậu làm những hành động kỳ cục, Hoắc Duật chưa bao giờ nhìn với ánh mắt là lạ.
Lê Nhạc cười rộ lên, Hoắc Duật chỉ giả bộ không nhìn thấy, sau đó thầm hỏi mình, liệu đây có phải là sự phản chiếu từ tâm lý của mình không...
Ha ha ha ha.
Lê Nhạc ch.óng nhanh cười to, sự không vui tích tụ trong lòng n.g.ự.c được giải phóng theo tiếng cười.
Tuy nhiên, tiếng cười này không kéo dài được bao lâu, đi tới cửa nhà thì cậu không cười nổi nữa.
Mật khẩu cửa là gì nhỉ
Cậu ngơ ngác nhìn cánh cửa, cố gắng tìm kiếm chút manh mối từ xó xỉnh trong đầu, nhưng vô ích nhận ra, thật ra mình chưa bao giờ đóng mở cửa.
Lần đầu xuống lầu là Hoắc Duật mở cửa, cửa không khóa nên cứ đi xuống.
Sau này lần nào ra ngoài với Hoắc Duật, khi về nhà toàn là Hoắc Duật mở cửa.
:
Tại Duyệt Nhạc.
Trong phòng họp.
Đang nghe phó tổng giám đốc thụ trách mảng an ninh báo cáo những việc liên quan, Hoắc Duật bỗng dưng dậy đi tới cửa sổ.
Phó tổng giám đốc đang báo cáo thì khựng lại, sau đó hắng giọng nói tiếp.
Chẳng qua vẻ mặt của mọi người trở nên lạ.
Hoắc Duật quản lý bách hóa Duyệt Nhạc bảy năm nay, nghiêm túc cẩn thận, yêu cầu nghiêm khắc là đ.á.n.h giá chung của mọi người về anh, anh không chỉ nghiêm khắc với người khác mà cũng nghiêm khắc với bản thân, đi làm sớm nhất, tan làm muộn nhất, thức khuya nhiều nhất, sếp đã cố gắng như vậy, dù cấp dưới có than vãn cũng không dám nói nhiều, dẫu sao chỉ cố gắng làm việc sẽ nhận được rất nhiều lương thưởng.
Giống như bây giờ, đang họp lại tự nhiên đi tới cửa sổ, thật sự rất hiếm... không, là chưa từng có.
Hoắc Duật đứng bên cửa sổ, cửa sổ sát đất càng tôn lên vóc dáng cao ráo thẳng tắp của anh, dưới cơn mưa lớn, tầm nhìn bên ngoài rất thấp, như thể bầu trời nặng trĩu đang đè xuống, có cảm giác như sắp đến ngày tận thế.
Cuộc họp kết thúc, những mưa lớn vẫn tiếp tục.
Ngồi b.út của Hoắc Duật gõ lên sổ tay, để lại vài vệt mực xấu xí, nhưng anh không hề hay biết, cỏ dại trong lòng cũng lộn xộn như cơn mưa lớn ngoài kia.
Leo.
Leo đang bước ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc thì dừng bước: - Tổng giám đốc Hoắc?
Bảo chú Lưu lái xe, đưa tôi về.
Leo gật đầu: - Vâng, tôi lập tức báo tài xế Lưu chuẩn bị xe, đưa tổng giám đốc Hoắc về... Gì?!
Âm cuối của Leo biến điệu, anh ta có hiểu sai không nhỉ.
Hoắc Duật đã tắt máy tính đứng dậy, anh lầm bầm nhìn Leo: - Sao thế?
Không, không có gì.
Leo điều chỉnh tâm trạng mình, vội vàng ra ngoài thông báo cho tài xế Lưu chuẩn bị xe, đồng thời hỏi đi hỏi lại mấy lần còn phải thật thận trọng.
Chắc chắn là thật, tổng giám đốc Hoắc đang đứng thang máy rồi.
Leo nhỏ giọng nói vào điện thoại.
Chú Lưu à à hai tiếng.
Leo khó hiểu nhìn người đàn ông đang đứng đợi ở trước thang máy, nếu ngày mai trời không mưa, anh ta nhất định phải xem mặt trời mọc từ hướng nào.
Thần kỳ thật.
Không ngờ tổng giám đốc Hoắc lại tan làm trước giờ.
Trợ lý riêng Leo.
Có người ở ban thư ký đến hỏi.
Leo: - Sao vậy?
Tổng giám đốc Hoắc định xuống lầu kiểm tra à?
Không phải, không phải, là...
Leo xua tay: - Không có gì, mọi người làm việc tiếp đi.
Vâng vâng.
Leo đi nhanh mấy bước, đuổi kịp Hoắc Duật trước khi anh vào thang máy, Hoắc Duật không lên tiếng đã căn dặn: - Gửi thông báo trong nhóm chat, tranh thủ lúc mưa không lớn thì tan làm sớm đi, tôi xem dự báo thời tiết rồi, tối nay trời vẫn đổ mưa to.
Vâng.
Hoắc Duật gật đầu, anh bước vào thang máy.
Leo nhìn thang máy khép lại, người đàn ông kia biến mất trước mặt, trong lòng lại nảy ra suy nghĩ kỳ điệu “Giá mà sau này ngày nào tổng giám đốc Hoắc cũng về sớm thì tốt biết mấy”.
Sếp cố gắng quá, bọn họ cũng khó làm lắm!
Cùng làm cá muối không tốt ư?
Không biết tổng giám đốc Hoắc có nhận được tâm nguyện này của anh ta không.
..