Xe chạy vào hầm gara, Hoắc Duật không đợi xe tắt hẳn đã mở cửa bước ra, thang máy đang ở tầng 1, không cần đợi lâu đã đi xuống, đưa anh lên tầng 16.
Mở cửa nhà ra.
Lê Nhạc.
Hoắc Duật gọi, không nhận được bất kỳ lời đáp lại nào.
Sơn Tam
Không hiểu sao tim anh thắt lại, bước chân tìm trở nên lộn xộn.
Phòng ngủ chính, phòng cho khách, phòng khách lớn, phòng khách nhỏ, ban công, phòng giặt ủi... anh đi một lượt quanh căn hộ hơn bốn trăm mét vuông, hơi thở gấp gáp, nhưng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc.
Hoắc Duật đứng trong phòng khách nhỏ, không còn sự bình tĩnh kiềm chế nữa, anh cảm thấy cô đại trong lòng càng ùm tùm hơn.
Anh bỗng nhìn sang một góc sofa.
Vội vàng đi tới lật gối ôm lên, để lộ ra cuốn sổ tay mà Lê Nhạc thỉnh thoảng cầm trong tay, bên dưới cuối sân là chiếc khăn choàng của cậu, được xếp ngay ngắn.
May quá, mấy thứ này vẫn còn đây.
Hoắc Duật ngồi xuống bên cạnh, ngón tay thon dài mạnh mẽ vỗ thức gõ lên sofa.
Không ở đâu, vậy cậu ở đâu?
Nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài mưa lớn thế này.
Cầm điện thoại, anh gọi một cuộc.
Tổng giám đốc Hoắc à.
Giọng ông cụ truyền đến.
Ông, có phải bên cạnh ông cũng có một bóng đè đang đi theo không ạ.
Đầu dây bên kia truyền tiếng ghế va vào bàn, rõ ràng ông cụ bị sự thẳng thắn của Hoắc Duật làm giật mình.
Ông, bên cạnh con cũng có một bóng đè, con vẫn luôn nhìn thấy cậu ấy. Hôm nay không thấy cậu ấy đâu nữa, cậu ấy và bóng đè của ông là bạn, ông có thể hồi giúp con xem cậu ấy có đến Lê Nhạc đi đâu không ạ.
Ông cụ hít sâu một hơi, nói: - Con đợi chút.
Hoắc Duật nghe ông cụ đang hỏi ở đâu bên kia, không nghe thấy tiếng trả lời.
Không lâu sau, giọng ông cụ vang lên trên điện thoại: - Lúc ông tan làm bọn họ đã tách ra rồi, Tiểu Trần thấy Lê Nhạc quay lại siêu thị.
Vâng, làm phiền ông rồi.
Hoắc Duật cúp máy, bước ra khỏi nhà không chút do dự.
Một chiếc ô, một người, mưa đã nhỏ dần, trên đường đọng nước, một hàng đèn đường.
Một mái hiên, một chú ch.ó nhỏ, một bóng đè.
Hoắc Duật đi chậm lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dần bình tĩnh, anh đi tới rồi rồi nghiêng chiếc ô.
Hôm nay anh về sớm thế!
Lê Nhạc đang chơi với chú ch.ó nhỏ, thấy không còn mưa nữa, ngẩng đầu lên thì thấy Hoắc Duật đang che ô cho mình.
Hoắc Duật đáp một tiếng: - Lẽ ra phải nói với cậu một tiếng.
Ha ha, anh nói với tôi kiểu gì.
Tôi kết bạn với cậu.
Lê Nhạc suýt ngã bệt xuống đất: - Được, được không? Tôi không phải là người.
Thử xem.
Ồ, vậy thử xem.
Lê Nhạc chống đầu gối chuẩn bị đứng dậy, nhưng cậu ngồi xổm lâu quá, chân tê rần, lảo đảo suýt ngã dập mặt, may mà Hoắc Duật đỡ không bị ngã thành ch.ó ăn cứt, tuy rằng đã có chú ch.ó đang ở ngay đây.
Dựa vào cánh tay Hoắc Duật, cả hai đều mặc áo cộc tay, da thịt chạm vào nhau, làn da bị nước mưa ướt nên lành lạnh, nhưng áp vào nhau lại có thể cảm nhận được hơi ấm của đối phương.
Lê Nhạc ngượng nghịu, cậu cúi đầu, dúm tóc ngây ngố bị nước mưa xối ướt, bướng bỉnh “cong người”.
Chú ch.ó nhỏ ở cùng cậu đã tiếng đồng hồ, trông như một hột xoài bị mút sạch, ư ử vẫy đuôi.
Nuôi nó được không?
Một lúc sau, Lê Nhạc ngẩng đầu, nhìn Hoắc Duật với vẻ mong chờ vừa thấp thỏm.
Tôi có thể chăm sóc nó, không để nó làm dơ nhà, sẽ không gây phiền phức cho anh...
Lê Nhạc nói một hồi giọng nhỏ dần, cậu cảm thấy nói như vậy đã đủ phiền rồi: - Hay là đưa nó đến ban quản lý tòa nhà đi, hình như bên đó có nhận nuôi ch.ó con.
Mang về đi.
Biết đâu ban quản lý tòa nhà sẽ tìm cho nó một người chủ tốt.
Mang về nhà, cậu muốn đặt tên gì thì đặt.
Hả?
Về nhà thôi, ướt hết mình mấy rồi.
À à.
Đưa ch.ó tôi cho.
Hoắc Duật thấy Lê Nhạc đang ôm chú ch.ó nhỏ.
Lê Nhạc khó hiểu.
Nếu không người ta sẽ thấy con ch.ó đang bay.
Lê Nhạc cười toe toét: - Ha ha ha, vậy thì chắc hài lắm.
Bọn họ kết bạn với nhau, sau đó về nhà.
Đi tới cửa, Hoắc Duật nói cho Lê Nhạc biết mật khẩu cửa.
Cả hai mạnh ai nấy đi tắm, bọn họ tắm cho chú ch.ó, chú ch.ó nhỏ được đặt tên là Xoài, vì sau khi tắm xong, nó càng giống hột xoài bị mút sạch.
Lau khô cho Xoài xong, Lê Nhạc khó hiểu nhìn chú ch.ó có lông vàng, ch.ó con cứ kêu gấu gấu, cái đuôi ngắn ngủn vẫy không ngừng.
Lúc trú mưa dưới lâu, Lê Nhạc nhìn thấy chú ch.ó nhỏ cũng đang trú mưa trong bụi cỏ.
Nó còn nhỏ xíu, chưa biết sự đời hiểm ác, nhận ra Lê Nhạc mình bèn vẫy đuôi chạy tới.
Một người một ch.ó quen nhau giữa trời mưa gió như thế.
Hoắc Duật, sao nó cứ kêu hoài vậy?
Hoắc Duật khó hiểu ngồi xuống bên cạnh Lê Nhạc:
Chắc là đói rồi.
Lê Nhạc vươn tay bế chú ch.ó nhỏ lên, bốn cái chân ngắn ngủn của nó khua nhẹ trong không khí, cậu xốc nó lên áng chừng:
Kêu gấu gấu gấu như cái túi chườm nóng, không thể ấn nữa.
Nó hết kêu rồi.
Đúng ha.
Lê Nhạc ngạc nhiên, phát hiện bé Xoài chỉ vẫy đuôi, không gấu gấu nữa. Cậu nghiêng đầu, nghĩ đến một khả năng:
Lẽ nào là muốn ôm?
Trên người nó không có bọ chét, ôm đi.
Hoắc Duật chống đầu gối chuẩn bị đứng dậy, cơ thể mất thăng bằng mà lảo đảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ấy.
Lê Nhạc vội đỡ anh.
Nhưng Lê Nhạc không đủ sức, thình lình không đỡ nổi Hoắc Duật vừa cao vừa khỏe, cả hai mất thăng bằng ngã dúi dụi vào nhau, ngay cả bé Xoài cũng trở thành vật trang trí trên sàn nhà.
Hoắc Duật nằm ngửa dưới đất, Lê Nhạc đè lên người anh, hai người bốn mắt nhìn nhau, một cái đầu ch.ó thò ra không đúng lúc, trông chẳng khác gì khăn quàng cổ kết gữa cổ Hoắc Duật.
Hoắc Duật lúng túng dời mắt:
Không đứng vững.
Không, không sao.
Lê Nhạc ôm ch.ó con lăn sang bên cạnh, xương khớp c.ắ.n xuống sàn nhà đau điếng nhưng cậu vẫn c.ắ.n răng không kêu.
Chuyện là, trên mạng nói, tuổi ba mươi mà cơ thể như năm mươi, anh còn thường xuyên tập thể d.ụ.c nữa, vậy mà đứng lên đột ngột cũng xây xẩm mặt mày, xương khớp kêu răng rắc.
Hoắc Duật: “…”
Anh rầu rĩ nói:
Chỉ là tôi đứng không vững, xương khớp không có kêu răng rắc.
Ồ.
Lê Nhạc hiểu rồi.
Hoắc Duật giơ tay che mặt, cảm thấy càng giải thích càng hiểu lầm, nghe thấy tiếng người bên cạnh bỏ dậy, tiếng bước chân dần đi xa. Không lâu sau, anh nghe thấy một tiếng hét ngắn ngủi, ngay sau đó là tiếng chân bình bịch lộn xộn từ xa đến gần, anh nghe giọng nói hiền lành kia khẽ gọi:
Hoắc Duật.
Hừm?
Hoắc Duật không buông tay ra, lười biếng đáp một tiếng.
Hoắc Duật.
Lê Nhạc cẩn thận nhích tới gần:
Cửa sổ phòng cho khách không có đóng, mưa to quá, bên trong ướt hết rồi.
Ừm, là tôi mở.
Khóe miệng Hoắc Duật không kìm được mà cong lên.
Hả!!
Tôi định mở ra cho thông gió, lúc đi quên đóng.
Lê Nhạc cảm thấy có gì đó không đúng, cậu lẩm bẩm:
Còn tưởng tôi quên đóng, vậy bây giờ làm sao đây?
Làm sao gì?
Giường nệm ướt hết rồi.
Mai bảo dì giúp việc dọn là được, không sao.
ủa, vậy tôi ngủ phòng cho khách ở bên kia.
“…”
Khóe miệng đang nhếch lên của Hoắc Duật chợt xụ xuống, anh bỏ tay che mặt ra, nhìn Lê Nhạc đang ngồi bên cạnh mình, lông mày khẽ nhíu lại, vốn dĩ anh có hàng ngàn hàng chục ngàn vòng vo để nói với Lê Nhạc rằng, bọn họ có thể ngủ chung như trước đây.
Nhưng nhìn hàng mi dày khẽ run của Lê Nhạc, nhìn đôi môi cúm mím lại vì buồn rầu, những lời vòng vo của Hoắc Duật bỗng không tài nào nói ra nổi.
Bên tai như văng vẳng câu “Thôi bỏ đi” mà Lê Nhạc hay nói, anh bất đắc dĩ bật cười.
Chống tay xuống sàn ngồi dậy, Hoắc Duật giơ tay xoa đầu Lê Nhạc, sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay, ngửa ngứa:
Lê Nhạc, mưa xong trời mát rồi, chúng ta ra ban công ngồi chút nha.
Cũng được.
Lê Nhạc không hiểu được tình cảm trong mắt Hoắc Duật, nhưng sự dịu dàng giấu trong đó thì cậu hiểu, cậu bằng lòng phối hợp.
Ban công rất rộng, dưới giếng trời kiểu trũng xuống có trồng một cây phong Nhật, lá cây xanh biếc bị mưa gió làm rung chút ít, trên đất rơi không ít lá non và cành khô, cả hai dọn dẹp sơ rồi nằm xuống ghế dựa.
Ánh mắt nhìn qua mái hiên, có thể thấy bầu trời đen kịt, mưa phùn nhẹ nhàng tạt vào.
Lê Nhạc co ngón chân lại, bị hạt mưa rơi trúng hơi nhột.
Rõ ràng bé Xoài rất thích nơi này, ư ử chạy qua bên này rồi lại ầu ầu chạy qua bên kia, một chú ch.ó con tràn đầy năng lượng. Dưới đất có nước, trơn trượt, nó trượt ngã, vẫy đầu, túi thân đi tìm Lê Nhạc.
Lê Nhạc cười ha hả, cậu nghiêng đầu nói:
Xoài dễ thương qu…
Cậu thấy Hoắc Duật nhắm mắt, không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Lê Nhạc hừm một tiếng, giục bé Xoài nằm lên đệm lót, cậu cũng vội vàng nhắm mắt lại.
Đối với Hoắc Duật mà nói, giấc ngủ tự nhiên rất quý giá, tất nhiên, đối với cậu mà nói cũng rất quý giá.
Nhắm mắt, sau đó lại mở mắt, biển cả quen thuộc, bãi cát quen thuộc, ngọn núi quen thuộc, đồng cỏ quen thuộc và căn nhà gỗ quen thuộc ở đằng xa… Lê Nhạc vươn vai, ngọn gió nhẹ nhẹ mang theo sức mạnh của giấc mơ bao bọc toàn thân cậu, thoải mái đến mức mỗi một lỗ chân lông trên người đều đang gào thét sung sướng.
A~~~
Thoải mái ghê.
Lê Nhạc cười toe toét.
Cậu vốn dĩ định dẫu gối ngồi xuống bãi cỏ, đợi trời sáng đợi Hoắc Duật thức dậy.
Nhưng tiếng nhạc đứt quãng đã thu hút sự chú ý của cậu, cậu tò mò nhìn căn nhà gỗ, tiếng nhạc vọng ra từ nơi đó.
Lần đầu Lê Nhạc nảy ra suy nghĩ muốn tìm tới cùng.
Nghĩ vậy, cậu bèn làm ngay.
Đứng dậy phủi m.ô.n.g, Lê Nhạc đi ngược gió tới chỗ căn nhà gỗ bên bờ biển.
Nhìn từ xa, nó nằm trên vách núi, trông rất tỉ mỉ.
Đến gần mới nhận ra, một nửa căn nhà lơ lửng bên ngoài vách đá, chỉ được chống đỡ bằng mấy cây cọc gỗ đơn giản, nước biển vỗ vào cọc gỗ, trông như thể cọc gỗ sẽ sập bất cứ lúc nào.
Người ta thường nói giấc mơ thể hiện suy nghĩ chân thật nhất trong lòng một người, vậy trong lòng Hoắc Duật đang nghĩ gì?
Lê Nhạc là kẻ xâm nhập, cậu đứng trước cửa căn nhà gỗ, cậu không định thăm dò nội tâm của Hoắc Duật.
Bỗng nhiên, chỗ cửa sổ xuất hiện khuôn mặt của một bé trai, bé trai vô cảm nhìn ra biển lớn ngoài cửa sổ.
Đó là dáng vẻ hồi nhỏ của Hoắc Duật, khoảng 11 - 12 tuổi, khuôn mặt đã có nét đẹp trai của tuổi trưởng thành, hồi nhỏ trông thanh tú và có phần non nớt, đẹp giống như một bé gái.
Cậu mím c.h.ặ.t môi, khẽ nhíu mày, mới tí tuổi mà đã có vẻ già dặn không hợp tuổi.
Lê Nhạc biết cậu bé không nhìn thấy mình, bèn mỉm cười đến gần, làm mặt xấu với Hoắc Duật bên trong cửa sổ.
Nhưng đôi mắt xinh đẹp trầm lặng kia lại bất chợt tập trung vào mặt cậu, dọa Lê Nhạc vội rụt đầu lại.
Không đúng.
Lê Nhạc vô cùng khó hiểu, bóng đè là khách qua đường trong giấc mơ, không phải một phần của giấc mơ, chủ nhân của giấc mơ không thể nhìn thấy cậu.
Lén lút ngẩng đầu, Lê Nhạc chắc chắn không phải Hoắc Duật nhìn mình, cậu bé chỉ nhìn hướng cậu đang đứng thôi.
Lê Nhạc xoay người dựa vào nhà gỗ ngồi xuống, nhìn ra đằng xa theo ánh mắt của Hoắc Duật, nơi đó chỉ có biển mênh m.ô.n.g, trời biển một màu, chẳng có gì cả.
Anh đang nhìn gì vậy?
Lê Nhạc.
Âm thanh truyền đến từ trên trời.