Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 15: CĂN NHÀ GỖ (2)



Hả?

Lê Nhạc mở mịt mờ mắt.

Về phòng ngủ đi.

Lê Nhạc nhìn khuôn mặt phóng đại của Hoắc Duật, cậu bật người ngồi dậy:

Hoắc Duật, tôi thấy anh lúc nhỏ ở trong mơ, anh lúc nhỏ chẳng khác gì ông cụ non, sao cứ nhíu mày hoài vậy.

Tôi không nhớ mình đã mơ gì.

Hoắc Duật cười khẽ:

Sơn Tam

Lúc nhỏ tôi suy nghĩ hơi nhiều.

Vậy chẳng phải lúc nào cũng nặng lòng à, lúc nhỏ anh ngủ có ngon không?

Cũng tạm tạm.

Lê Nhạc ốm gối ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật, cậu bất chợt giơ tay chạm vào giữa hai hàng lông mày của Hoắc Duật:

Giãn ra thế này có tốt hơn không.

Người Hoắc Duật trở nên mềm nhũn, anh khẽ nói:

Ừm.

Ánh mắt chăm chú dịu dàng kia làm Lê Nhạc bỏng rát, cậu vội rụt tay về, ngượng ngịu nói:

Đi ngủ…

Cánh tay bị kéo lại, Lê Nhạc nhìn theo bàn tay đang kéo tay mình, ngẩng lên thấy Hoắc Duật cười nói:

Tôi có nhiều phòng cho khách, nhưng ngày mai trời vẫn đổ mưa, tôi vẫn sẽ mở cửa sổ.

Yết hầu nhỏ nhắn của Lê Nhạc trượt lên trượt xuống, cậu nghe ra sự bá đạo từ trong lời nói nhẹ nhàng chậm rãi của Hoắc Duật.

Má ơi, kích thích quá…

Không đúng không đúng, Lê Nhạc nằm trên giường lắc đầu, cậu đâu phải M.

Nhưng mà kích thích thật.

Lê Nhạc ôm gối lăn qua lăn lại trên giường, không ngủ được, không thể nào ngủ được.

Mau ngủ đi.

Hoắc Duật nằm thẳng nói.

Lê Nhạc vội nằm im, ngoan ngoãn nói:

Ừm.

Nhưng không ngủ được.

Lê Nhạc lén mở một mắt, khẽ gọi:

Hoắc Duật.

Hoắc Duật:

Hừm.

Giọng nói không hề buồn ngủ chút nào.

Sao anh sống trong căn nhà lớn vậy? Lớn thì cũng được, có thể chạy loanh quanh trong nhà, nhưng mà trống trải quá, anh về nhà cũng có đi lại nhiều đâu.

Di sản của ba tôi, tôi được chia sau khi ông mất, còn nhà tổ thì dì và em trai đang ở.

Hoắc Duật không giấu giếm, giọng bình tĩnh như đang kể chuyện của người khác, hờ hững, không quan trọng.

Căn nhà gỗ à?

Lê Nhạc hỏi.

Không phải, là căn biệt thự bên hồ Nam.

À à.

Ban đầu tôi định bán căn Hồ Cảnh Nhất Hiệu, lấy vốn lưu động đầu tư vào Duyệt Nhạc, căn nhà này có giá một trăm năm mươi triệu, nhưng vài người trong công ty khuyên tôi đừng động vào. Lúc đó ba tôi vừa mất, Duyệt Nhạc rúng động, nếu tôi bán tháo bất động sản sẽ phát ra tín hiệu với người ngoài rằng Duyệt Nhạc đang không ổn, đúng là đậu đỏ b.o.m leo, vì vậy đã giữ lại.

Hoắc Duật đan hai tay đặt lên bụng, mắt vẫn luôn nhắm.

Sau khi tan làm về cũng là chỗ để ở, vì vậy đã giữ lại tới tận bây giờ.

Quao, đắt thật, cứ như đang nằm trên đống tiền ấy.

Tâm nhìn cũng khá tốt.

Đúng đúng đúng.

Lê Nhạc liên tục gật đầu, cảm thán từ tận đáy lòng:

Tôi thích phong cách ngoài ban công, đúng là nhà đắt tiền có khác, vị trí đẹp, vừa có thể trông ra xa nhìn thấy thác nước, kiến trúc hiện đại ở quảng trường Thiên Nga, vừa có thể ngắm phong cảnh tự nhiên của hồ Nam, còn có một sân thượng siêu lớn, trồng cây giữa cao ốc, ngầu ghê. Không cần phải xuống lầu đất cỏ đi dạo, đi dạo trên sân thượng nhà mình là được rồi.

Đúng vậy.

Hóa ra nó có nhiều ưu điểm đến thế.

Hoắc Duật mỉm cười, cảm thấy lúc trước nghe lời không bán nhà là một lựa chọn không tồi.

Không được, ngủ thôi ngủ thôi, khuya rồi.

Được ăn một bữa no nê, tinh thần Lê Nhạc phơi phới, nhưng nghĩ rằng con người cần phải nghỉ ngơi, cậu thúc giục Hoắc Duật mau đi ngủ.

Tuy nhiên, cậu nheo mắt nguy hiểm hỏi:

Anh không ngủ được à, chẳng lẽ anh phải uống t.h.u.ố.c nữa?

Không có.

Hoắc Duật bật cười:

Tôi hơi buồn ngủ rồi, Lê Nhạc, trước đây tôi không ngủ nhờ vào t.h.u.ố.c, tôi chỉ ngủ muộn thôi, không thể ngả lưng là ngủ ngay, chứ không phải không thể ngủ được.

Ừm ừm.

Chỉ là nhìn thấy cậu, tôi tưởng mình…

Hiểu rồi.

Lê Nhạc lúng túng co ngón chân, anh tưởng mình bị điên nên đi khám bác sĩ và uống t.h.u.ố.c.

Sau khi xuống sông sẽ suy nghĩ rất nhiều chuyện trong đầu, không thể yên tĩnh ngay được, suy nghĩ một hồi là ngủ thiếp đi.

Hoắc Duật cong khóe miệng, anh không muốn Lê Nhạc cảm thấy áy náy, anh nói thêm:

Tôi chỉ uống t.h.u.ố.c của bác sĩ Chu kê có một hai ngày, không có ảnh hưởng gì nhiều, uống melatonin và t.h.u.ố.c ngủ cũng không sao, khoảng thời gian đó tôi cố gắng ngủ sớm, uống t.h.u.ố.c vào, đúng là chất lượng giấc ngủ đã được cải thiện.

Ừm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lê Nhạc tò mò:

Sao anh không uống nữa?

Bởi vì…

Bởi vì sợ không thấy cậu nữa.

Hoắc Duật cảm thấy tự nhiên nói ra như vậy thì đường đột quá.

Nhưng nếu không nói, có lẽ sẽ không bao giờ tìm được cơ hội nào tốt hơn bây giờ.

Anh hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

Tôi sợ lúc về nhà, chỉ còn lại mỗi mình tôi.

Không đâu, tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh mà.

Nói xong, Lê Nhạc mới nhận ra, rốt cuộc mình vừa nói gì vậy.

Trong lúc nhất thời căn phòng trở nên im ắng, lặng ngắt như tờ.

Hơi thở của hai người từ gấp gáp trở nên vững vàng.

Ban đêm thật im lặng.



Ba ngày sau.

Đã đến ngày người ở nhà tổ qua tổng vệ sinh, Lê Nhạc không thấy cô gái hoạt bát kia, thay vào đó là một cậu trai mười mấy tuổi đi cùng, vừa vào nhà đã ngồi trên sofa chơi điện thoại.

Dì Lưu tập hợp mọi người lại, căn dặn:

Dọn dẹp vệ sinh đàng hoàng, chuyện gì nên hỏi thì hỏi, chuyện gì không nên hỏi thì một chữ cũng không được hỏi. Chỉ được đem rác đi, không phải rác thì không được đụng vào.

Mọi người đồng loạt nói đã biết.

Đợi bọn họ dọn xong rồi rời khỏi nhà, cậu trai kia vẫn không đi, cậu ấy cứ ngồi trong phòng ăn chơi điện thoại, đến trưa thì gọi đồ ăn ngoài về ăn, ăn xong thì tiếp tục chơi điện thoại, không hề đi lại trong nhà, cũng không nhìn ngó xung quanh.

Lê Nhạc ngồi đối diện cậu trai nhìn cậu ấy, cảm thấy đường nét của cậu ấy hơi giống Hoắc Duật, dù sao cũng là anh em.

Tuy dì Lưu đã dặn đi dặn lại, nhưng sao có thể bịt miệng được tất cả mọi người, lúc dọn dẹp vệ sinh vẫn có người tụm lại nói xì xào.

Từ những lời xì xào đó, Lê Nhạc biết năm nay cậu trai này mười sáu tuổi, học cấp ba, là em trai của Hoắc Duật, Hoắc Vũ.

Hai anh em chênh lệch tuổi tác quá lớn, theo lời bọn họ hóng chuyện thì đợi khi em trai trưởng thành có năng lực, Hoắc Duật vẫn đang ở thời kỳ khỏe mạnh, chắc chắn Duyệt Nhạc sẽ có một trận tranh đấu lớn.

Hào môn tranh đấu, thật kích thích.

Chẳng qua nếu sự kích thích này xảy ra với Hoắc Duật, Lê Nhạc không muốn xem chút nào.

Hoắc Duật không tăng ca, buổi tối đến giờ tan làm là anh đã về, theo lời nhân viên của Duyệt Nhạc, tổng giám đốc Hoắc đổi tính rồi.

Lúc mở cửa vào nhà, tay anh đang cầm một chiếc bánh kem vị hồng trà phô mai béo.

Có người có người có người.

Lê Nhạc vội nói.

Tâm mắt Hoắc Duật xuyên qua bể cá bằng kính, nhìn thấy Hoắc Vũ đang ngồi trong phòng ăn, Hoắc Vũ cũng thấy anh, lập tức buông điện thoại đứng dậy, gọi:

Anh hai.

Hoắc Duật gật đầu:

Hôm nay không đi học à?

Không đi.

Hoắc Vũ học trường quốc tế, thành tích không tệ, đã xác định sẽ đi du học, đi hay không là do cậu ấy tự quyết định, không nặng bài vở, tương lai rộng mở.

Hoắc Duật đặt bánh kem xuống, đứng bên bàn hỏi:

Tìm anh làm gì?

Lê Nhạc ôm gối ngồi im, nghe vậy bèn làm động tác bóp gối, chỉ cần nhóc con Hoắc Vũ này dám làm gì, cậu sẽ hung dữ bóp c.h.ế.t nó~

Đối mặt với sự lạnh lùng của anh hai, Hoắc Vũ hơi rụt rè, xấu hổ, ánh mắt cậu nhìn anh trai là sự sùng bái và mong chờ.

Anh hai, lâu lắm rồi anh không về nhà ăn cơm.

Hoắc Duật sững sờ, anh lẩm bẩm:

Đúng là đã một thời gian rồi.

Hoắc Vũ giận dỗi:

Hai tháng mười ngày rồi, lâu lắm, ngày mai anh về ăn cơm được không?

Ngày mai anh phải đi công tác, chi nhánh mới sắp trang hoàng xong rồi, anh phải qua xem, chắc khoảng ba bốn ngày mới về, đợi anh về rồi sẽ về nhà ăn cơm.

Sự lạnh lùng của Hoắc Duật tan đi không ít, nhưng vẫn không thể nói là nhiệt tình.

Anh không ghét mẹ kế, cũng không ghét đứa em trai nhỏ hơn mình rất nhiều tuổi này, chẳng qua không thích nói mà thôi.

Dạ dạ, em bảo mẹ chuẩn bị.

Ừm.

Hoắc Duật không từ chối, anh nói:

Trước khi về anh sẽ gọi điện.

Hứa rồi đó.

Hứa.

Hai anh em nói thêm vài câu, bọn họ có quá ít chủ đề chung, cũng không có gì để nói.

Hoắc Vũ không ngồi lâu, chuẩn bị về.

Hoắc Duật hỏi:

Em đến đây bằng gì?

Đi cùng dì Lưu ạ.

Anh bảo người đưa em về, đợi chút.

Dạ.

Hoắc Duật gọi điện cho tài xế Lưu, không lâu sau chú Lưu lái xe đến, Hoắc Vũ đã được anh hai hứa, tuy không nỡ, nhưng vẫn ngoan ngoãn về nhà, Hoắc Duật tiễn cậu ấy.

Đợi Hoắc Duật lên nhà, thấy Lê Nhạc đang khoanh tay dựa bên bể cá.

Ánh đèn hắt lên mặt cậu, chiếu sáng đường nét càng xinh đẹp hơn, giống như một b.úp bê sứ hoàn hảo, không nỡ chạm vào.

Lê Nhạc?

Lê Nhạc ngước mắt lên, cậu nói:

Anh đi công tác, tôi cũng phải đi!