Mẹ ơi.
Sao thế con yêu?
Đứa bé bốn năm tuổi hét nhỏ một tiếng, gọi:
Mẹ ơi!
Con yêu, sao thế? Lúc ra ngoài chúng ta đã nói rồi, đi xe mà con không ngoan là mẹ sẽ vỗ cái m.ô.n.g mềm của con đó.
Nho, nho mất tiêu rồi.
Đứa bé chỉ xéo ra sau:
Nho bị không ăn mất rồi.
Mẹ đứa bé thò đầu nhìn ra sau, thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang nhìn điện thoại.
Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngắn tay trông rất điển trai, tay trái buông xuống, bên cạnh chiếc đồng hồ đeo tay màu đen là một hộp nho mẫu đơn đã rửa sạch, quả nào quả nấy căng mọng, tròn trịa, ánh lên vẻ mọng nước đáng yêu.
Động tĩnh của đứa bé thu hút ánh mắt người đàn ông, anh ngẩng đầu nhìn sang, dường như ánh mắt bình tĩnh trầm lặng xen lẫn chút chột dạ.
Mẹ đứa bé cười ái ngại, lập tức cúi đầu kéo tai con, nhỏ giọng dặn không được nói lớn.
Nhưng mà, nhưng mà…
Đứa bé múa may tay chân diễn tả, không khí ăn hết quả nho này đến quả nho khác, pí một cái là không thấy đâu nữa.
Được rồi được rồi, chắc là rớt xuống đất rồi, đợi lát nữa xuống xe mẹ mua nho cho con.
Đứa bé khó hiểu nhíu mày, khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh rịn mồ hôi vì sốt ruột, nhưng vốn từ vựng có hạn, cô bé không thể nói rõ được, suốt quãng đường còn lại, thỉnh thoảng cô bé quay đầu lại nhìn, nhưng không còn thấy nho bị người tàng hình ăn mất nữa.
Ha ha, tam quan của nhóc con tan nát rồi, có bị ám ảnh tâm lý không nhỉ?
Lê Nhạc làm mặt xấu với cô bé, cố gắng chọc cho cô bé vui, rõ ràng cậu biết người khác không nhìn thấy mình, nhưng vẫn cố gắng bù đắp một cách vô ích.
Không đâu, con bé còn nhỏ, lớn lên sẽ quên thôi.
Hoắc Duật lấy một quả nho đưa cho Lê Nhạc, lần này Lê Nhạc không dám ngồi ăn, cậu cúi đầu ngậm quả nho, ngậm trong miệng ăn từ từ, tay không rảnh rỗi mà đang chơi game.
Từ khi ngã bài với Hoắc Duật, Lê Nhạc cảm thấy mức sống của mình đã được cải thiện rất nhiều, vọt lên như tên lửa.
Đồ ăn vật phong phú, tuy bóng đè không sống dựa vào thứ này, nhưng thỉnh thoảng ăn một ít cũng vui.
Bữa ăn chính ổn định, không phải Hoắc Duật không ngủ được, anh chỉ ngủ thôi chứ không phải thức trắng đêm.
Còn được đi du lịch, à không, đi công tác, ai nấy cũng ra ngoài với sứ mệnh của mình.
Chi nhánh mới của Duyệt Nhạc được mở ở tỉnh Ly, là điểm khởi đầu để mở rộng quy mô lớn hơn, Hoắc Duật vô cùng coi trọng, vì vậy đã đích thân đi mấy chuyến, lần này cũng không ngoại lệ.
Từ Đông Châu đi tới đây mất khoảng ba tiếng, thời gian không quá dài, nhưng đi tàu cao tốc chỉ khoảng một tiếng, vậy đương nhiên là chọn đi tàu cao tốc, ngồi ghế hạng thương gia kể cửa sổ còn có thể ngắm phong cảnh ven đường, tuy cũng chẳng có gì đẹp.
Nhưng Lê Nhạc cảm thấy rất phấn khích, cậu không quay đầu nhìn ra ngoài thì cũng ngển cổ nhìn những người xung quanh, không tới nửa tiếng, cơn phấn khích qua đi, cậu bắt đầu chơi game, chơi game xếp hình vô cùng vui vẻ.
Thỉnh thoảng còn được trai đẹp dút nho cho ăn~
Lê Nhạc bày tỏ, sướng rơn, đừng có làm phiền.
Ngón tay Hoắc Duật vừa rút về vô thức xoa nhẹ, dường như đầu ngón tay cái và ngón trỏ vẫn còn đọng lại cảm giác mềm mại mịn màng.
Không ăn nữa, thấy sắp không tiêu hóa nổi rồi.
Lê Nhạc ợ một tiếng, toàn là mùi nho thơm ngọt.
Hoắc Duật lờ đãng nói:
Ừm.
Chuyến tàu một tiếng trôi qua rất nhanh, đã sắp đến ga tàu cao tốc thành phố A, Hoắc Duật xách túi đứng dậy nhưng không đi ngay, anh đợi Lê Nhạc đeo ba lô đi tới trước mặt mình rồi mới cất bước.
Nhìn chiếc ba lô màu đen của Lê Nhạc, Hoắc Duật nhớ lại cảm giác ngạt thở khi nhìn thấy cảnh này lúc rời nhà vào buổi sáng, bóng đè giống con vẹt màu mè kia từng nói, bóng đè đối kỵ chủ chỉ cần mang toàn bộ đồ đạc của mình theo.
Trong ba lô là gia tài của Lê Nhạc.
Mãi đến khi thấy Lê Nhạc để chiếc khăn choàng bỏ lại trên số pha, Hoắc Duật mới thoát khỏi cảm giác ngạt thở đó.
Còn bây giờ thì, bất kể là ai cũng không thể tránh khỏi động tác chuẩn bị trước khi lên xe hoặc xuống xe.
Dù chỉ sớm hơn một phút thôi, cũng phải thể hiện thái độ cho ra dáng.
Khi Hoắc Duật và Lê Nhạc đi tới cửa toa tàu, người mẹ kia đã dẫn đứa bé đứng đợi ở đó.
Đứa bé là một cô nhóc tóc ngắn, mặc áo thun vàng và quần yếm xanh, chiếc mũ cói che khuất khuôn mặt nhỏ, thấy Hoắc Duật đi tới, cô bé vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn cái chú cao ráo này, trông như một đóa hoa hướng dương thẹn thùng.
Lê Nhạc giơ ngón tay chọt chọt mu bàn tay Hoắc Duật, bảo anh lấy một quả nho.
Hoắc Duật mím cười, đã biết Lê Nhạc định làm gì.
Anh kéo ông quần ngồi xuống trước mặt cô bé, cười nói:
Sơn Tam
Chú biết làm ảo thuật, con có thấy quả nho này không?
Cô bé nhìn quả nho trong bàn tay của Hoắc Duật, cô bé gật đầu thật mạnh.
Hoắc Duật úp tay vào, lúc này Lê Nhạc thu xuống tay anh, hai bàn tay áp vào nhau.
Anh khẽ thả lỏng tay, quả nho rơi vào lòng bàn tay Lê Nhạc, Lê Nhạc nắm tay lại.
Trong mắt Hoắc Duật ánh lên ý cười, anh xòe lòng bàn tay ra trước mặt cô bé:
Nhìn này, biến mất rồi.
Quao~
Cô bé ngạc nhiên kêu lên.
Cô bé vươn hai bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay Hoắc Duật, lật bàn tay với khớp ngón tay thon dài mạnh mẽ kia lại, không thấy quả nho đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Biến ra lại được không ạ?
Cô bé hơi ngẩng đầu hỏi.
Hoắc Duật gật đầu:
Được.
Làm y như cũ, anh lại biến ra quả nho.
Quao~~~
Cô bé vỗ tay:
Hay quá.
Cô bé kéo vạt áo mẹ, giọng trong trẻo nói:
Chú biết phép thuật, không phải có người tàng hình ăn mất quả nho, định quá đi.
Người mẹ gật đầu cảm ơn Hoắc Duật, sau đó nói với con gái:
Đúng là định thật, về nhà kể cho ba nghe nhé.
Dạ dạ.
Tàu đến ga, cửa mở, mọi người xuống tàu, mạnh ai nấy xuống ở điểm đến của mình.
Lê Nhạc sải bước đi bên cạnh Hoắc Duật, cảm thấy mình thật ngầu trong vai trò pháp thuật, tất nhiên Hoắc Duật phối hợp với mình hoàn thành phép thuật cũng đỉnh lắm.
Thấy Lê Nhạc vui vẻ như vậy, Hoắc Duật vô thức mỉm cười.
Đến cửa ra, đã có nhân viên của Duyệt Nhạc ở thành phố A lái xe chuyên dụng tới đón, Leo và Lâm Mỹ Mỹ của ban thư ký đã đến trước một ngày cũng ra đón.
Đón xong sẽ về khách sạn, sau đó bắt đầu sát cửa hàng mới của Duyệt Nhạc, Hoắc Duật không lãng phí một giây phút nào.
Tất nhiên Lê Nhạc cũng đi theo, cậu cũng muốn xem Duyệt Nhạc mới trông như thế nào.
Không xem thì thôi, xem rồi mới giật mình, Hoắc Duật còn định gặp một đại sư.
Đại sư là một cậu trai trẻ tuổi Lê Nhạc, mặc kiểu áo Trung Quốc truyền thống màu tím, cổ tay đeo một chuỗi mầm hạt châu làm bằng gỗ kim tơ nam mộc, bàn tay xoay hai hòn mã não khác đầu sư t.ử. Không chỉ vậy, cậu ta còn mang giày vải mũi vuông, người đi cũng xách hai chiếc va li da màu đen, khi nhìn thấy Hoắc Duật, cậu ta cười một cách cao thâm khó đoán:
Tổng giám đốc Hoắc, lâu rồi không gặp, hết thảy vẫn tốt chứ.
Hoắc Duật:
Chào buổi sáng Phương đại sư.
Lê Nhạc tròn mắt, cảm thấy mình đúng là được mở mang tầm mắt.
Sau đó cái miệng chữ O của cậu không khép lại được, bởi vì Hoắc Duật dẫn đại sư đi một vòng khắp các tầng của Duyệt Nhạc sắp khai trương, đại sư vừa xoay chuỗi hạt vừa cẩn thận bấm đốt ngón tay tính toán.
Lê Nhạc:
6*.
(Đỉnh, ngầu)
Buổi trưa ăn bữa cơm đạm bạc ở một quán ăn bình dân gần đó, không có bào ngư hay hải sâm, một chén cơm chan nước bắp cải luộc lại là món yêu thích của đại sư.
Lê Nhạc có chỗ ngồi riêng, nhưng cậu ăn nho nhiều quá, vì vậy không hứng thú với mấy món ăn này của con người.
Cậu ngồi nghe đại sư kể chuyện, nghe say sưa.
Đại sư cũng rất nể mặt, còn xem chỉ tay cho những người có mặt trừ Hoắc Duật, rất chuyên nghiệp, chẳng qua từ đầu tới cuối vẫn không ngó mặt sang Hoắc Duật.
Lê Nhạc không đủ tinh tế, nhưng Hoắc Duật đã chú ý tới điều này.
Mỗi khi anh nói chuyện với đại sư, ánh mắt của đại sư không nhìn sang trái thì cũng nhìn lên trên hoặc là nhìn xuống dưới, tuyệt đối không nhìn anh.
Điều này rất đáng suy ngẫm.
Đợi ăn cơm xong, mọi người lại quay về Duyệt Nhạc, đại sư chỉ vào giữa sảnh rồi nói lúc khai trương sẽ làm lễ ở đây, cậu ta đã tính rồi, thời điểm này có lợi cho Duyệt Nhạc nhất.
Đợi khi chính thức khai trương, tổng giám đốc Hoắc có thể đặt một con gấu lớn màu vàng kim ở đây, vừa vượng tài vừa có thể trấn sát.
Hoắc Duật gật đầu, bảo Leo ghi lại.
Người có ba việc gặp, đại sư cũng không ngoại lệ.
Cậu ta đi vệ sinh, thấy Lê Nhạc đang rửa tay trong nhà vệ sinh, chân đại sư mềm nhũn, suýt thì quỳ xuống.
Ủa, cậu thấy tôi hả!
Về sự sợ rõ ràng như vậy, thần kinh Lê Nhạc có thô đến mấy cũng phát hiện ra manh mối, cậu lập tức cảm thấy vị đại sư này có bản lĩnh thật, là một đại sư chân chính.
Miệng Phương Tín đắng ngắt, không giữ nổi vẻ cao thâm khó đoán trên mặt nữa:
Cậu vừa theo tổng giám đốc Hoắc vào là tôi đã thấy rồi, cậu yên tâm, tôi không biết trừ tà hàng ma, chỉ có ít tiền bẩn thôi, cậu muốn giấy thiếc loại tốt nhất hay vàng thỏi loại xịn nhất, nhang khói thượng hạng nhất tôi cũng có, bao cậu thích luôn.
Lê Nhạc chớp mắt, cậu vừa vô tình bóc mẽ một vị đại sư nửa mùa à.
Cậu làm ăn kiểu này đó hả?
Cũng chẳng có gì giấu giếm trước yêu ma quỷ quái, Phương Tín gật đầu một cách thành thật:
Mất âm dương gia truyền, tôi học mạo đạo pháp kia không vô, giả vờ giả vịt thì được, chứ bảo tôi làm thật thì hơi khó.
Cậu ta nhìn Lê Nhạc với ánh mắt nịnh nọt:
Chuyện là, cậu muốn gì tôi cho cậu hết, tôi thấy mặt mày tổng giám đốc Hoắc hào hào, không giống kiểu suy sút khi bị ma ám quỷ đeo, trái lại còn phát lên vùn vụt, sao Hồng Loan chiếu mệnh, tiền đổ như gấm…
Ừm ừm, quao, vậy tốt quá.
Lê Nhạc cố làm ra vẻ hung dữ ầm trầm nói với Phương đại sư:
Nếu cậu dám giở trò gì trong Duyệt Nhạc, tôi sẽ c.h.ặ.t t.a.y c.h.ặ.t c.h.â.n cậu.
Phương đại sư: T^T.