Đám ma quỷ mấy người cứ hù tôi hoài, tôi đã nói tôi không muốn làm nghề này rồi, làm streamer game sướng biết mấy, mà ba tôi cứ bắt tôi thừa kế gia nghiệp, hu hu hu, sớm muộn gì cũng bị đám ma quỷ mấy người hù c.h.ế.t.
Lê Nhạc:
He he.
Ra khỏi nhà vệ sinh, Phương đại sư lại trở thành một vị đại sư cao thâm khó đoán.
Hoắc Duật nhìn Phương đại sư, rồi lại nhìn Lê Nhạc, đăm chiêu suy nghĩ.
Tới về khách sạn, Lê Nhạc ngâm mình trong bồn tắm lớn, tận hưởng cảm giác ngâm mình trong bọt xà phòng đầy thoải mái. Đợi khi Hoắc Duật trở về, mình mấy cậu thơm tho, nằm sấp chơi game trên chiếc giường lớn, thấy Hoắc Duật đi vào với vẻ mặt không được tự nhiên, cậu tò mò:
Sao thế?
Lê Nhạc bật ngồi dậy, chiếc áo tắm rộng thùng thình càng lỏng lẻo hơn, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c gầy gò của cậu, một chấm hồng chợt lóe qua, xương quai xanh thanh tú hiện rõ, nhưng không thể viết thêm được nữa, kéo kích hoạt cảm viết từ cỗ trong xuống.
Phương đại sư kia nói gì à? Nếu cậu ta dám nói lung tung, anh nói tôi nghe, tôi đi xử cậu ta.
Lê Nhạc vỗ n.g.ự.c, hùng hồn đảm bảo.
Ngay khi mở cửa bước vào, toàn thân Hoắc Duật toát ra vẻ chật vật ướt sũng, nhưng khi nhìn thấy Lê Nhạc, cảm giác ẩm ướt đó đã bị xua đi.
Anh bước tới, ngồi xuống mép giường, nhìn chằm chằm Lê Nhạc.
Lê Nhạc bị nhìn mà thấy ngượng, nhích m.ô.n.g trên giường nói:
Gì vậy, nhìn tôi như vậy làm gì?
Lê Nhạc, tôi ôm cậu một lát được không?
Tại sao?
Lê Nhạc khó hiểu nghiêng đầu.
Hoắc Duật mỉm cười cười thất vọng:
Không có gì, tôi đi tắm.
Ngay lúc anh định đứng dậy, một vòng tay thơm thơm mềm mại dang ra trước mặt anh, anh nghe Lê Nhạc nói:
Dừng buồn đừng buồn, có tôi ở đây rồi.
Hoắc Duật thả lỏng bản thân dựa vào lòng Lê Nhạc, bên tai anh như vẫn còn văng vẳng lời của Phương Tín, Phương Tín nói:
Đúng là có thể nhìn thấy hồn thề đang đi theo anh, tôi có thể chắc chắn, cậu ấy không phải bóng đè thuần túy, anh nói muốn câu cho cậu ấy một cách hộ thân, tôi không làm được, bởi vì cậu ấy hẳn là ma quỷ, nói đúng hơn thì cậu ấy là hồn phách, tôi dám chắc xác của cậu ấy vẫn chưa c.h.ế.t, một khi c.h.ế.t rồi, cậu ấy mới trở thành bóng đè thực sự.
Tôi đề nghị cậu ấy mau ch.óng quay về thân xác của mình, anh không nhận ra, cậu ấy đã gầy yếu xanh xao lắm rồi, cơ thể cậu ấy không trụ được bao lâu nữa.
Đúng vậy, một khi quay về thân xác của mình, ký ức trong khoảng thời gian làm bóng đè sẽ không còn nữa.
Làm sao tìm được thân xác của cậu ấy? Tôi không biết. Cậu ấy có thể đi theo anh, chắc là vì giữa hai người có mối liên hệ nào đó, đáp án nằm ở chỗ anh chứ không phải ở chỗ tôi.
Lê Nhạc.
Hoắc Duật hoàn hồn khỏi dòng ký ức, anh gọi.
Lê Nhạc lên tiếng.
Hoắc Duật lại gọi:
Lê Nhạc.
Ha ha, anh gọi tôi làm gì?
Chỉ là muốn gọi cậu thôi.
Hoắc Duật cụp mắt nói.
Chuyến du lịch, à không, chuyên công tác rất vui vẻ.
Ngày nào Lê Nhạc cũng lẽo đẽo chạy đây chạy đó theo Hoắc Duật, được chứng kiến sự nghiêm túc và cẩn thận của Hoắc Duật khi làm việc, sự lý luận đanh thép khi đàm phán với người khác, sự khiêm tốn bình tĩnh khi mời người khác dự lễ khai trương... Mọi tình huống anh đều xử lý thành thạo.
Đương nhiên, chỉ riêng công việc thì không thể thu hút được ánh mắt của Lê Nhạc, có cơ hội được ăn món ngon từ khắp nơi trên thế giới mới là thu hoạch lớn nhất của cậu.
Hoắc Duật bận công việc, cậu bèn lén ăn đồ ăn ở trong góc.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã dịch chuyển vị trí thêm lần nữa, bọn họ từ khách sạn ở thành phố A trở về nhà tại Đông Châu.
Ban quản lý tòa nhà đã sớm đưa Xoài gửi nuôi ở chỗ bạn họ về, nhóc con mới có nhà được mấy ngày đã phải chia ly, cứ quẩn quanh chân Lê Nhạc kêu ư ử không ngừng.
Tới đi ngủ, Xoài nặng nề phải rúc bên cạnh Lê Nhạc mới yên tâm.
Trong giấc mơ, vẫn là biển cả, bãi cát và căn nhà gỗ như mọi khi.
Điều khác biệt là, trong mơ, Lê Nhạc không còn xuất hiện trên đồng cỏ nữa, cậu khoanh chân ngồi trên bậc thềm của căn nhà gỗ.
Phía sau cậu, cách một bức tường, một ô cửa sổ, Hoắc Duật hồi nhỏ đang im lặng nhìn về phương xa.
Lê Nhạc không mở cửa căn nhà gỗ, với tư cách là người đứng xem giấc mơ, cậu nhìn về phương xa theo ánh mắt của Hoắc Duật.
Biển xanh thạt.
Đám mây trắng lẳng lặng trôi, điểm xuyết trên bầu trời xanh biếc, nó và mặt biển phía dưới phản chiếu lẫn nhau, hòa quyện vào nhau.
Biển cả phẳng lặng không một gợn sóng, không có chim bay, không có cá lượn, ngay cả mây cũng đứng im không nhúc nhích.
Rất im ắng, cũng rất ngọt ngào.
Lê Nhạc ôm hai chân mình, nghiêng đầu tựa lên đầu gối, tận hưởng sự thoải bổ của giấc mơ.
Đây là một cảm giác rất khó miêu tả.
Cậu cảm thấy rất thoải mái, rất dễ chịu, nghỉ ngơi ở đây hàng chục ngàn năm cũng được.
Bất chợt, cửa căn nhà gỗ phát ra tiếng két——ét——, Lê Nhạc đang lim dim mắt thì giật mình, vội né sang một bên, cậu tò mò nghiêng đầu, thấy Hoắc Duật lúc còn nhỏ bước ra.
Giấc mơ bình yên bỗng gợn sóng, Lê Nhạc không hiểu nguyên nhân do đâu, cậu quyết định im lặng quan sát.
Hoắc Duật lúc còn nhỏ đã rất cao ráo.
Trần đầy sức sống, sống lưng thẳng tắp đầy cứng cỏi, cả người toát ra vẻ sắc bén như thể sẵn sàng đối đầu, hoàn toàn khác với sự trầm ổn khi trưởng thành.
Có lẽ sự sắc bén và dáng vẻ tràn đầy sức sống ấy là khí chất chỉ tuổi thiếu niên mới có, lúc nhỏ Hoắc Duật vẫn mang theo sự kiêu ngạo của đứa con cưng nhà trời, chắc hẳn sẽ khiến nhiều bậc cha mẹ nhìn thấy phải cảm thán một câu: Trời ạ, sao mình không đẻ được một đứa con trai như thế.
Ha ha.
Lê Nhạc bị suy nghĩ của mình chọc cười, cậu che miệng, bả vai run rẩy cố nhịn không phát ra tiếng.
Nhóc Hoắc Duật ngồi xuống bậc thềm, Lê Nhạc chầm chậm nhích lại gần cậu bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cửa nhà gỗ đang mở, Lê Nhạc không khỏi tò mò nhìn vào trong, cậu thấy cách trang trí đơn giản trong nhà, đặc biệt nhất có lẽ là một cây đàn piano, có một bóng người mờ ảo đang ngồi đằng sau cây đàn.
Từ đường nét lờ mờ có thể nhận ra đó là một phụ nữ, bà đang chơi đàn.
Trình độ âm nhạc của Lê Nhạc rất bình thường, tên trên mạng của cậu là Nhạc sĩ học lệch chỉ vì trong tên có chữ Nhạc, đâu ai quy định người tên Nhạc là phải rành âm nhạc, cậu không rành.
Không rành, nên không biết bản nhạc người phụ nữ đang chơi tên là "Thư gửi Elise".
"Trước khi kết hôn chúng ta đã nói, cả hai cùng có lợi, không yêu đương gì cả, có con để cha mẹ hai bên yên lòng là được. Hoắc Đông Hằng, anh được có đăng chăn lân đẳng đâu."
"Vợ của tôi nhưng lại đối xử với tôi lạnh lùng như người dưng, nói ra ai mà tin."
"Chúng ta vẫn sinh hoạt vợ chồng bình thường, anh chỉ đang cố gắng có được tình cảm từ tôi, xin lỗi, tôi quả bạn, không thể cho thứ đó được."
"Nhầm nhí, em theo đuổi ước mơ xung đột gì tới chuyện tình cảm?"
"Nhưng thứ anh muốn là một người phụ nữ hết lòng xoay quanh anh, không được có nhân cách riêng và sự nghiệp riêng, chỉ biết giúp chồng dạy con, trăm sự thuận theo, tôi không làm được."
"Chẳng phải người khác cũng sống như vậy à, tại sao em thì không được? Em còn chẳng sắp xếp được thời gian để m.a.n.g t.h.a.i tự nhiên một đứa con, thà đi làm thụ tinh trong ống nghiệm, Quý Ninh, tôi thật sự không hiểu nổi em."
Trong tiếng nhạc, giọng nói lạnh lùng đầy lý trí của người phụ nữ vang lên: - "Con người vốn là những cá thể độc lập, vốn dĩ không thể thấu, cũng không cần anh phải hiểu thấu."
Chắc chắn cuộc đối thoại này đã chiếm một vị trí ấn tượng sâu trong đầu Hoắc Duật, bị anh cất giấu trong căn nhà của tiềm thức, khi cuộc đối thoại lặp lại lần nữa, Lê Nhạc đóng cửa lại, không muốn nghe.
Quay đầu nhìn khuôn mặt non nớt của Hoắc Duật lúc còn nhỏ, Lê Nhạc không khỏi giơ tay chạm má cậu bé.
Cậu chỉ chợt nhẹ một cái, ai ngờ má của Hoắc Duật lúc nhỏ lại mềm đến thế, lún xuống thành một lúm đồng tiền nhỏ.
Lê Nhạc chợt dạ rút ngón tay về, cậu không biết nói gì, cũng không biết an ủi thế nào.
Chỉ im lặng bầu bạn.
Lê Nhạc chỉ đơn giản ngồi ngắm biển cùng Hoắc Duật lúc nhỏ.
"Lê Nhạc."
Lê Nhạc bỗng ngồi thẳng dậy, cậu quay đầu nhìn cậu bé Hoắc Duật trước, cậu bé vẫn đang bình tĩnh ngắm biển, không phải là giọng của cậu bé.
Tiếng gọi ồn ào lại vang lên lần nữa.
Trở nên vô cùng rõ ràng.
Lê Nhạc đã nhận ra, là giọng của Trần Thần Thành.
Lê Nhạc đứng dậy: - "Trần Thần Thành?"
"Lê Nhạc!"
Được đáp lại, rõ ràng giọng Trần Thần Thành trở nên kích động, anh ấy vội vã nói: - "Lê Nhạc, ông cụ ngất xỉu ở nhà rồi, bây giờ tôi đang ở trong giấc mơ tiềm thức của ông để bảo vệ ông, chỉ đành tìm cậu bằng cách này để nhờ cậu gọi 120 giúp tôi, mau cứu ông cụ."
Lê Nhạc đã nghe thấy, cậu cũng sốt ruột lắm.
"Làm sao bây giờ, tôi vẫn đang ở trong mơ, không biết gọi Hoắc Duật dậy kiểu gì nữa."
"Không sao, tôi chỉ cậu cách thoát khỏi giấc mơ."
Giọng Trần Thần Thành rất mệt mỏi, bảo vệ linh hồn của ông cụ không phải là chuyện dễ dàng.
Lần nữa mở mắt ra, cậu phát hiện mình đã trở lại căn phòng ở Hồ Cảnh Nhất Hiệu.
Nó chậm mắt một giây, Lê Nhạc hoàn hồn lại, đẩy người bên cạnh gọi: - "Hoắc Duật, Hoắc Duật, dậy đi."
Hoắc Duật mở mắt, trong mắt ánh lên vẻ mệt mỏi: - "Lê Nhạc?"
"Trần Thần Thành nói với tôi trong mơ, ông cụ ngất rồi, mau gọi 120."
Hoắc Duật hoàn toàn tỉnh táo, anh vội ngồi dậy, gọi 120 không chút do dự, nhân viên trực tổng đài bên kia nói đã biết, lập tức điều xe cứu thương qua.
Gọi điện xong, Hoắc Duật suy nghĩ một lát rồi nói: - "Chúng ta không qua không được, bây giờ cậu xuống lầu với tôi, nhưng chúng ta ở xa quá, đợi đến nơi không biết tình hình thế nào rồi."
"Vậy làm sao đây?"
Lê Nhạc sốt ruột nhưng không hoảng loạn.
Ông cụ ấy vừa uyên bác vừa lạc quan, người đến nhờ ông bắt mạch, chỉ cần ông khuyên vài câu là lập tức gần hàng mày đang cau.
Một bác sĩ giỏi không chỉ biết kê đơn, mà còn có thể xoa dịu tâm hồn của bệnh nhân.
Nhưng cậu quên mất, đó là một ông cụ đã ngoài bảy mươi.
Con người rồi sẽ c.h.ế.t, có thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Hơi thở của Lê Nhạc khựng lại trong giây lát, cậu bình tĩnh hỏi: - "Anh có quen ai ở bên đó không?"
"Có."
Hoắc Duật nói dứt khoát.
Sơn Tam
Anh vỗ nhẹ vai Lê Nhạc, giọng nói kiên định nhưng không kém phần dịu dàng: - "Bác sĩ Chu mà trước đây tôi khám bệnh ở ngay gần đó, tôi nhờ anh ấy qua xem."
"Ừm."
Hoắc Duật rất đáng tin cậy, câu nói này của anh, Lê Nhạc lập tức thấy yên tâm.
Hoắc Duật gọi điện cho bác sĩ Chu, trong mười mấy giây chờ đợi, anh và Lê Nhạc đã đi tới cửa, chuẩn bị mở cửa xuống lầu bất cứ lúc nào.
Có người bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng ngái ngủ của bác sĩ Chu.
"Cậu Hoắc, tốt nhất là cậu có chuyện gấp."
Nửa đêm bị đ.á.n.h thức, bác sĩ Chu đã khách sáo lắm rồi, anh ta còn chưa nổi nóng mắng người nữa là.
Hoắc Duật giải thích tình hình xong bèn nói: - "Xin lỗi, nửa đêm làm phiền anh, chuyện ông Lâm làm phiền anh vậy."
"Ông Lâm Văn Chí?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ma sát chăn, ngay sau đó là tiếng xỏ giày đi lộp bộp ra ngoài, đêm hôm khuya khoắt, những tiếng động nhỏ bị khuếch đại vô hạn.
"Ừm."
Hoắc Duật nói.
Giọng bác sĩ Chu đã trở nên bình tĩnh và chuyên nghiệp như ban ngày, anh ta nói: - "Tôi biết rồi, tôi qua đó ngay, đã nghe thấy tiếng xe cứu thương rồi."
"Ừm, bọn tôi cũng tới ngay."
Trong khu dân cư của ông cụ, bác sĩ Chu đang đi trong đêm tối thì sửng lại, anh ta vừa đi vừa nhìn điện thoại đã tắt màn hình, lẩm bẩm: - "Cậu ấy nói gì? Bọn tôi? Không thể nào?"
"Không thể nào!"
Anh ta đã nói là phải dùng cảm đối mặt với bệnh tình, không thể sợ thấy mà giấu bệnh, sao lại coi ảo giác là thật chứ!