Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 18: THÂN THỂ



Giờ không phải lúc để nói mấy chuyện này, bác sĩ Chu vội vàng chạy đến nhà ông cụ, chắc hẳn là không mở cửa được, nhưng anh ta từng sống ở khu này nên biết tìm "đường tắt". Đi thẳng ra sân rồi trèo tường vào.

Vị bác sĩ sĩ lười vận động tiếp đất không vững, kêu rên một tiếng, may mà chỉ bị trầy cẳng tay, không có gì đáng ngại, anh ta vội mở cửa trước khi nhân viên y tế gõ cửa.

Xe cứu thương kêu ti tê ti tê.

Xé toạc sự yên tĩnh của đêm đen.

Đợi Lê Nhạc và Hoắc Duật chạy đến bệnh viện trực thuộc đại học Đông Châu, bên gặp bác sĩ Chu với cánh tay bôi đầy i-ốt.

Bác sĩ Chu chú ý tới ánh mắt của Hoắc Duật, xua tay nói: - "Không sao, trầy chút xíu thôi, bôi i-ốt nên trông hơi đáng sợ."

"Thật sự làm phiền anh rồi."

Hoắc Duật nói.

"Phiền gì đâu, tôi và ông Lâm sống cùng một khu dân cư, cũng coi như quen biết, giúp đỡ là chuyện nên làm, đã tìm được số điện thoại gọi cho con trai ông Lâm rồi, con trai ông ấy ở Thâm Thành, nói sẽ đi chuyến bay sớm nhất qua đây."

Nói xong, bác sĩ Chu ngáp một cái.

Hoắc Duật ngồi xuống bên cạnh bác sĩ Chu, anh nhìn phòng cấp cứu, bên trong, ông cụ đã không còn vẻ mình mẫn khỏe mạnh như mấy hôm trước, khi đeo đủ thứ dụng cụ máy móc mới bỗng nhận ra, ông đã già thế này rồi.

Phòng cấp cứu lúc nửa đêm không hề im ắng, thậm chí còn ồn ào.

Tiếng tít tít của đủ thứ máy móc, tiếng bước chân lộp bộp, tiếng kêu rên của bệnh nhân, tiếng kêu rên của người nhà, lẫn vào nhau, khiến người ta hoảng hốt bất an.

Bác sĩ Chu nói: - "Bệnh viện là như vậy đó."

Anh ta là người phá vỡ sự im lặng trước, nhưng vừa dứt lời không thấy ai đáp lại.

Bác sĩ Chu quay đầu, lập tức trợn tròn mắt, anh ta đã thấy cái gì thế này?!

Thấy Hoắc Duật đang nói chuyện với không khí.

Anh ta dụi mắt, đã xác định, đúng là đang nói chuyện với không khí, còn là với hai luồng không khí nữa.

Bác sĩ Chu vô thức tự nhéo mình một cái.

Bác sĩ Chu: - "..."

Anh ta đã nói rồi mà, không thể dừng t.h.u.ố.c được.

Trời đã sáng.

Sự hoảng loạn trong đêm bị ánh nắng xua tan.

Bệnh viện bình thường trở lại, những tiếng la hét, kêu rên cũng bớt đáng sợ hơn đôi phần.

Hoắc Duật động viên phi xong, đang chuẩn bị quay lại phòng cấp cứu thì nhận được điện thoại của con trai ông cụ Lâm. Đối phương không chớp mắt cả đêm, trước đó vẫn giữ liên lạc với bác sĩ Chu, đợi bác sĩ Chu về thì giữ liên lạc với Hoắc Duật.

Anh Lâm sốt ruột nóng lòng đã tới sân bay sớm bốn tiếng, cuối cùng bây giờ cũng đợi được lúc lên máy bay, trước khi cất cánh anh ấy báo cho Hoắc Duật một tiếng.

Trước lời cảm ơn liên tục từ người lạ, tính tình Hoắc Duật vốn khá lạnh nhạt nên chỉ đáp lại đơn giản, không biết an ủi hay hàn huyên dài dòng, cả hai nhanh ch.óng kết thúc cuộc gọi.

Hoắc Duật đứng bên quầy dịch vụ của bệnh viện, chuẩn bị quay lại phòng cấp cứu, điện thoại đang cầm trên tay bỗng rung lên.

Hoắc Duật nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại, hàng lông mày vừa giãn ra lập tức nhíu c.h.ặ.t.

Trên điện thoại, tin nhắn Leo gửi: - "Tổng giám đốc Hoắc, đã tìm thấy người cậu cần tìm rồi, ở lầu 6 phòng 601 khu nội trú bệnh viện trực thuộc."

Bàn tay cầm điện thoại siết c.h.ặ.t rồi lại siết c.h.ặ.t.

Hoắc Duật không trả lời tin nhắn, anh cũng không biết đã đến khu nội trú bằng cách nào, không biết mình đã bước vào thang máy, bước ra thang máy bằng cách nào, không biết đã đứng bên ngoài phòng bệnh bằng cách nào.

Sáng sớm bác sĩ đi thăm khám, chủ nhiệm khoa vừa dẫn một đám sinh viên bước ra từ phòng bệnh, bọn họ đang trao đổi ngắn gọn với nhau.

Đợi bác sĩ khám xong, y tá đẩy xe đi truyền dịch từng phòng.

Dịch truyền cần thiết cho người thực vật.

"Tiếc thật."

"Tiếc gì chứ? Nằm ở tầng này, ai mà không tiếc."

Có người nhà bệnh nhân đi ngang qua cửa phòng 601, bọn họ vô thức nhìn Hoắc Duật đang đứng ở cửa, có lẽ vì người đàn ông này trông rất bắt mắt quá, hoặc có lẽ vì vẻ mặt anh nhợt nhạt quá, vì vậy đã thu hút ánh mắt của bọn họ.

"Cô có nghĩ đúng, đều là một mạng người, ai mà không tiếc."

"Cô biết tình hình 601 à?"

"Tôi nghe y tá nói, cậu trai nằm trong đó mới hai mươi ba tuổi, lúc đang vẽ tranh thì bị người ta đẩy xuống hồ, người đẩy cậu ấy còn là bạn học nữa chứ, chậc chậc, ghen tị người ta tài giỏi nên hại người ta, cái thứ gì không biết. Cậu trai bị đuối nước trong thời gian dài, não thiếu oxy, vì vậy mới biến thành thực vật, không biết có khỏe lại được không."

"Sh, không ngờ lại có chuyện này, kẻ hại người ta bị bắt chưa?"

"Bắt được rồi, nhưng có lột da róc xương tên tội phạm cũng vô ích."

"Đúng là tiếc thật, mới hai mươi ba tuổi."

"Đúng vậy, mới hai mươi ba, nghe y tá nói, là một cậu trai rất đẹp, vẽ tranh đẹp lắm, là sinh viên xuất sắc của học viện mỹ thuật đại học Đông Châu."

Tiếng nói chuyện ngày một xa, đã nói sang chuyện khác.

"Hoắc Duật?"

Một giọng nói kéo Hoắc Duật về lại thực tại.

Hoắc Duật nhìn qua, thấy một người đàn ông trạc tuổi mình, mặc quần thể thao, đồ thể thao màu đen, tóc tai bù xù, một dúm tóc ngây ngô bướng bỉnh dựng lên, dưới mắt có quầng thâm mệt mỏi, cả người toát ra vẻ chán nản, bực bội không thể che giấu.

Sơn Tam

Nhìn thấy anh ấy, không hiểu sao Hoắc Duật cảm thấy hơi quen thuộc.

"Tôi nhìn từ xa đã thấy quen quen, đúng là anh thật rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lê Quang vươn tay bắt tay Hoắc Duật theo phép lịch sự, anh ấy cố nặn ra nụ cười: - "Tổng giám đốc Hoắc không biết tôi, nhưng tôi đã nghe danh từ lâu, nhà tôi làm vận chuyển logistics, công ty vận chuyển hàng tươi sống Thiên Thiên Nhạc, nhận thầu một phần chuỗi vận chuyển của Duệ Nhạc."

"Lê Quang, Lê trong Lê mình, Quang trong ánh sáng."

Hoắc Duật gật đầu: - "Lâu rồi không gặp."

Khả năng cao là chưa từng gặp, nhưng anh đã biết cảm giác quen thuộc trên người Lê Quang đến từ đâu rồi. Có lẽ đây là anh trai của Lê Nhạc.

"Tôi biết em trai anh."

Nụ cười trên mặt Lê Quang lập tức không giữ nổi nữa, vẻ buồn bã hiện rõ mồn một.

Anh ấy cụp mắt, che đi hơi nóng bất chợt xuất hiện trong mắt.

"Tổng giám đốc Hoắc đến thăm em trai tôi à, sau khi Nhạc Nhạc xảy ra chuyện, bạn bè và bạn học của nó cũng lần lượt ghé thăm. Tôi không ngờ, nó lại quen biết cả tổng giám đốc Hoắc."

"Cứ gọi thẳng tên tôi là được."

Hoắc Duật cảm thấy cổ họng nghẹn ứ.

Anh không nói vào phòng bệnh thăm Lê Nhạc, anh cảm thấy mình đang mờ mịt, có lẽ sẽ không tìm được cảm xúc.

Cứ có cảm giác không chân thực như đang nằm mơ.

Hai người ngồi xuống vai trên ghế, chủ đề khá hơi hợt, có thể nói là chẳng có gì để nói, chủ yếu là Lê Quang nói, Hoắc Duật nghe.

Lê Quang không hẳn là đang nói, mà đúng hơn là đang giải tỏa cảm xúc.

"Thằng khốn đó còn mời luật sư để kháng cáo, lật lọng nói mình không cố ý, chỉ vô tình đụng trúng Lê Nhạc, nó còn xuống nước cứu người nữa."

"Chỗ Nhạc Nhạc rơi xuống là khu nước sâu, nước dâng lên chậm trễ việc cứu hộ."

"Lúc thấy hiện trường gọi điện cho ba tôi, cả nhà tôi ai nấy cũng sững sờ, nhìn thấy Nhạc Nhạc hôn mê bất tỉnh mà cứ như đang nằm mơ."

"Thừa nhận người khác tài giỏi khó đến vậy sao, người khác giỏi hơn mình là phải trừ khử họ à? Tôi chỉ muốn lao đ.â.m c.h.ế.t thằng khốn đó."

"Nhạc Nhạc ngoan lắm, tôi hơn nó bảy tuổi, là đứa em tôi cõng trên lưng từ nhỏ đến lớn."

"Buổi tối tôi ở bệnh viện chăm nó, ban ngày mẹ tôi chăm, thỉnh thoảng ba tôi cũng ghé thăm, nhưng không còn cách nào khác, vẫn phải quản lý công ty, vẫn phải làm ăn kinh doanh. Bác sĩ bảo chúng tôi chuẩn bị tâm lý, có thể là một hai năm, có thể là đời hai năm mươi năm, có thể là cả đời, chăm sóc Nhạc Nhạc là một khoản chi phí rất lớn."

"Gần đây tình hình không được tốt lắm, chức năng cơ thể của Nhạc Nhạc đang suy giảm, tôi không biết, tôi không biết phải làm sao bây giờ, nếu mất nó thì phải làm sao?"

"Tóc ba mẹ tôi đã gần như bạc trắng."

Lê Quang bụm mặt, anh ấy không ngừng nói, anh ấy không cần ai đáp lại, Hoắc Duật im lặng chỉ là người lắng nghe.

Lê Quang nói chuyện đứt quãng, cũng không hề có trật tự, anh ấy nghĩ gì nói đó, lan man vô định, nói mãi cho đến khi mẹ Lê Nhạc đến.

Lê Quang giới thiệu Hoắc Duật là bạn của Lê Nhạc, Lưu Vận vốn là giáo viên nghỉ hưu, gật đầu với vẻ thần thờ, thật sự không còn sức đâu để ứng phó với người khác.

Không tới một tháng, Lưu Vận lúc mới nghỉ hưu vẫn còn hồng hào mà giờ đây đã già đi rất nhiều, mái tóc uốn xoăn màu nâu đỏ đã cắt ngắn, trên đỉnh đầu và hai bên thái dương đã bạc trắng, đuôi mắt chân mày là vẻ tiều tụy không thể che giấu.

Nhưng dù vậy, bà vẫn tỉ mỉ dịu dàng lau mặt cho Lê Nhạc, lau tay chân cho cậu, nhẹ nhàng nói chuyện với con trai tôi út.

Hoắc Duật chỉ thoáng nhìn đã không nỡ nhìn tiếp, bỏ đi với bước chân lộn xộn.

Trở lại phòng cấp cứu, trông anh thê t.h.ả.m như vừa chạy nạn về.

Thấy Lê Nhạc ngồi trên ghế, nội tâm Hoắc Duật trống rỗng.

"Hoắc Duật."

Lê Nhạc vẫy tay.

Hoắc Duật đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lê Nhạc.

"Tình hình ông cụ khá hơn nhiều rồi, nhưng Trần Thần Thành nói đợi ông khỏe lại, anh ấy không thể ở bên cạnh ông nữa."

"Tại sao?"

Hoắc Duật hỏi một cách khó khăn.

Lê Nhạc không nhận ra sự khác thường của Hoắc Duật, cậu nhíu mày, rõ ràng đang lo lắng cho tình cảnh của bạn.

"Ông bị nhồi m.á.u não suýt nữa thì đi tong, sau này phải chú ý nhiều, tinh thần đã không bằng như trước kia, Trần Thần Thành nói anh ấy không thể tăng thêm gánh nặng cho ông, bóng đè ăn giấc mơ sẽ làm tổn tâm lực."

Lê Nhạc lén nhìn Hoắc Duật, vội chữa lời: - "Chỉ chút xíu thôi, chút xíu mà thôi, người trưởng thành khỏe mạnh không có cảm giác gì đâu, không có chút cảm giác nào cả, nhưng ông cụ bị bệnh rồi, nên khác, một chút xíu đối với ông cũng là gánh nặng."

"Ừm."

Hoắc Duật gật đầu.

"Trần Thần Thành sẽ tìm một ký chủ mới, anh ấy nói mình rất có kinh nghiệm trong chuyện này, không cần tôi lo."

"Ừm."

Lê Nhạc thắc mắc nhìn Hoắc Duật: - "Anh sao thế?"

"Lê Nhạc."

Hoắc Duật ngẩng đầu nhìn Lê Nhạc, vẻ mặt nghiêm túc nhưng cũng phức tạp.

Lê Nhạc bị nhìn phát ngượng, nhích m.ô.n.g trên ghế: - "Sao vậy, gọi tôi như vậy, ngại ghê luôn."

"Lê Nhạc, tôi tìm thấy thân xác của cậu rồi."

"Thân xác á, chẳng phải ở đây..."

Lê Nhạc nói xong thì ngẩn ra, cậu ngơ ngác nhìn Hoắc Duật: - "Ý anh là sao?"

"Lê Nhạc, Phương Tín có thể nhìn thấy cậu."