Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 19: MẤT TRÍ NHỚ (1)



"Ừm, đúng vậy, cậu ta nói với tôi, tình hình của cậu không giống bóng đè bình thường, cậu là một sinh hồn, vẫn chưa c.h.ế.t. Tôi đã cho người tìm kiếm ở các bệnh viện, sáng nay Leo nhắn tin cho tôi nói tìm thấy rồi."

"À."

Lê Nhạc căng thẳng bất lực nắm c.h.ặ.t hai tay.

Hoắc Duật vươn tay áp lên hai tay Lê Nhạc: - "Tôi lần theo địa chỉ anh ta nói, đã tìm thấy thân thể của cậu ở khoa nội trú."

Lê Nhạc hơi câm làm: - "Đẹp không?"

Hoắc Duật: - "..."

Đầu óc anh c.h.ế.t máy, không kịp phản ứng.

"Thân thể không có hồn phách, nhìn xấu lắm đúng không?"

Hoắc Duật bật cười, anh giơ tay, vươn ngón cái xoa nhẹ má Lê Nhạc, cảm giác dưới tay rất thật, mềm mại, ấm áp, anh không dám tin rằng cậu chỉ là một linh hồn, một bóng đè.

"Không, đẹp lắm, giống hệt cậu bây giờ."

"Ừm."

Lê Nhạc cười gật đầu, cậu nói: - "Anh để tôi tiêu hóa chút đã, khoan hãy nói mấy chuyện khác."

"Ừm."

Một lúc sau, Hoắc Duật nói: - "Lê Nhạc, tôi sẽ nghĩ cách để cậu khỏe lại."

Sơn Tam

"Ừm, tôi đang hỏi Phương Tín, cái cậu đại sư rởm này đúng là cũng có bản lĩnh gì, nói luyện thuyền một hồi làm tôi rối mù, cậu ta nói sẽ bay dây đây xem tình hình, biết đâu tìm được cách, tuy cậu ta không học hành ra hồn, nhưng nhà cậu ta có nhiều tài liệu, cậu ta đã scan hết tài liệu bản điện t.ử, mang theo bên cạnh, lúc nào cũng có thể mở ra xem, nhất định sẽ tìm được cách."

Lần này đến lượt Hoắc Duật trở tay không kịp.

So với Lê Nhạc đang bình tĩnh tìm cách giải quyết, Hoắc Duật nhận ra mình không bình tĩnh, không bình tĩnh chút nào, hoàn toàn mất đi sự chu toàn ổn thỏa như thường ngày, thậm chí trong lòng còn có một giọng nói âm u lạnh lùng như ma quỷ mê hoặc anh.

"Để Lê Nhạc mãi mãi là bóng đè của riêng mình."

Suy nghĩ thật đáng sợ...

Suy nghĩ thật cám dỗ.

Hoắc Duật hít sâu một hơi, anh cảm thấy mình điên thật rồi.

"Nhưng mà..."

Lê Nhạc bối rối chớp mắt.

"Sao vậy?"

Hoắc Duật nghe mình bình tĩnh nói.

"Đại sư rởm là kẻ ham tiền, cậu ta nói giúp giải quyết vấn đề đó có thể lấy hữu nghị, nhưng phải chi trả khoản tiền đi lại."

"Được, cậu ta muốn bao nhiêu cũng được."

Hoắc Duật nghe mình nói, sau đó bật cười, anh nhét cái bản ngã âm u dính nhớp của mình vào một xó, xót nó lại vĩnh viễn, anh càng mong Lê Nhạc - người sẽ mỉm cười thoải mái, sẽ nhìn mày thở dài, sẽ gào ầm lên ở trước mắt này, được sống một cách sinh động.

"Tôi có ba mẹ đúng không?"

Lê Nhạc cảm thấy tim mình đập thình thịch, căng thẳng quá.

"Có, có ba mẹ, còn có một người anh trai, bọn họ đều rất tốt với cậu, rất yêu thương cậu."

"Quao~"

Lê Nhạc nghe xong rất dễ chấp nhận sự thật mình có một anh trai, cậu cảm thấy mọi chuyện vốn nên như vậy, hiển nhiên là vậy.

Hoắc Duật siết c.h.ặ.t điện thoại, bên trong điện thoại đã tắt màn hình là đoạn tin nhắn giữa anh và Phương đại sư.

AA Phương Tín (SĐT 12XXXX6666): - "Tôi đã tra tài liệu rồi, trường hợp của Lê Nhạc không phải là duy nhất, cụ tổ tôi từng gặp rồi, sau khi giúp bóng đè quay về cơ thể, cậu ấy sẽ mất hết ký ức trong lúc làm bóng đè, trở lại cuộc sống bình thường. Tôi vẫn đang tìm cách, đợi đến Đông Châu rồi gặp mặt nói sau."

"Ủa... chuyện này..."

Về nhà ngủ bù không được, bác sĩ Chu vừa tắm rửa sạch sẽ bước vào phòng cấp cứu bệnh viện trực thuộc đã thấy cảnh Hoắc Duật đang vươn hai tay đè một luồng không khí.

Biểu cảm đó, động tác đó, dáng vẻ đó...

Nói thật, thân là một bác sĩ tâm lý, anh ta cảm thấy rất cần phải nói chuyện với Hoắc Duật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ở bệnh viện dù xuất hiện chuyện gì cũng có thể khiến người ta vui vẻ chấp nhận, đưa ra lời giải thích, sau đó đi đường vòng.

Hoắc Duật "biểu diễn" "không có đối tượng thật" với "không khí" nửa ngày trời, người đi ngang qua anh đều tỏ vẻ thương hại, mãi cho đến khi bác sĩ Chu đến.

Bác sĩ Chu ngồi xuống.

Bác sĩ Chu đưa ra lời khuyên.

Bác sĩ Chu nghe Hoắc Duật giải thích xong, anh ta há hốc mồm.

Bác sĩ Chu nhìn bên cạnh Hoắc Duật vẻ mặt "lập tức lên đơn kê t.h.u.ố.c".

Thân là bác sĩ khoa tâm thần, anh ta đã từng gặp nhiều vấn đề, nhưng kiểu nói chắc như đinh đóng cột rằng bên cạnh mình có một bóng đè như Hoắc Duật, đúng là anh ta cũng từng gặp...

"Hoắc Duật, đặt lịch khám của tôi rẻ lắm, tôi cũng không khó hẹn, cũng có thể hỗ trợ giờ giấc làm."

Bác sĩ Chu hơi do dự rồi nghiêm túc nói.

"Cảm ơn bác sĩ Chu, tôi không sao thật."

Hoắc Duật dở khóc dở cười, mở bòng bong trong lòng càng rối rắm hơn, ngay khi nhìn thấy bác sĩ Chu xuất hiện, anh đã chọn nói thật, nói với người lạ nhưng có quen biết này rằng, mình không một mình, bên cạnh mình có Lê Nhạc, có một bóng đè.

Dù bác sĩ Chu không tin, anh cũng đã nói.

Trên đời này có thêm một người chứng minh Lê Nhạc đã từng xuất hiện bên cạnh anh.

"Vẫn mong cậu đừng sợ thấy giấu bệnh."

"Ừm."

Ba ngày sau.

Cũng tại bệnh viện trực thuộc đại học Đông Châu.

Cũng trong khoảng thời gian tương tự.

Phương Tín mặc đồ Trung Quốc truyền thống áo xanh biển, quần đen, chân mang giày vải mũi vuông, xuất hiện đúng hẹn trước tòa nhà hành chính của bệnh viện trực thuộc.

Tay trái cậu ta xoay một chuỗi vòng hổ phách, tay phải cầm một chiếc la bàn.

Theo sau là hai vệ sĩ mặc đồ đen, một người cầm lư hương dẫn đường cho cậu ta, một người xách va li da màu đen đi theo sau hỗ trợ.

Lê Nhạc: - "..."

Cậu nghiêng đầu nói với Trần Thần Thành bên cạnh: - "Phô trương quá."

"Phong cách của đại sư mà, trước đây tôi còn thấy phô trương hơn, chẳng phải thời đại mới nên không cho phép làm mấy trò mê tín dị đoan, kiểu vậy là bình thường lắm rồi."

"Tôi tu tiên khoa học đấy."

Phương Tín nghe thấy bèn lẩm bẩm.

Tận hai bóng đè luôn, cậu ta chưa từng đối mặt với tình huống này, bắp chân co rút, chỉ muốn lập tức mở chiếc va li da màu đen ra để hai bóng đè lựa vài món, coi như là chút tấm lòng nho nhỏ của cậu ta.

Cậu ta nghĩ vậy, cũng làm vậy.

Dưới sự hướng dẫn của Hoắc Duật, bọn họ đi thẳng lên phòng họp nhỏ trên tầng ba, Phương Tín mở va li, cười hì hì ra sức giới thiệu nhang đèn sáp nến nhà mình với Trần Thần Thành và Lê Nhạc.

"Chất lượng tốt lắm nha, không lừa già dối trẻ, ma dùng xong cũng khen xịn."

Lê Nhạc không rảnh, cũng không dám rớ vào mấy thứ trông có vẻ tâm linh kia, nhưng Trần Thần Thành là người sành sỏi, cầm một cây nên lên nói: - "Hàng nhà họ Phương đúng là không tệ, đáng tiếc..."

Anh ấy nhìn Phương Tín, ánh mắt đầy vẻ chê bai.

Phương Tín ngượng nghịu gãi mặt: - "Học nghề không tới, học nghề không tới."

Bác sĩ Chu sợ Hoắc Duật rối loạn thần rồi làm ra chuyện tiêu cực nên nhất quyết ngồi đòi đi xem thử, kết quả thì sao.

Anh ta chỉ vào Phương Tín mới đến: - "Tình hình gì đây?"

"Phương đại sư đang nói chuyện với Lê Nhạc và Trần Thần Thành."

Dù Hoắc Duật che giấu rất kỹ, nhưng vẫn không thể che được vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày, tơ m.á.u trong mắt trông rõ hơn ba ngày trước.

Bác sĩ Chu nuốt ba chữ "Lừa ma à" vào bụng, không tự gây phiền phức cho mình trong hoàn cảnh này.

Hôm nay là sân khấu chính của Phương đại sư, cậu ta đến để giải đáp thắc mắc, nhìn dáng vẻ tràn đầy tự tin kia, chắc là đã tìm được cách.

Theo đề nghị của Phương đại sư, Hoắc Duật mượn viên trưởng một phòng họp nhỏ trong tòa nhà hành chính. Vệ sĩ kéo ghế ra, Phương Tín ngồi xuống, chiếc máy tính xách tay máy tính được mở ra đặt trước mặt, bên trái máy tính đặt lư hương, bên phải đặt bát quái, giữa cậu ta và máy tính được đặt một cái chuông đồng.