Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 20: MẤT TRÍ NHỚ (2)



Phương Tín nhìn hai người sống có mặt tại hiện trường, vẻ mặt nghiêm túc khiến cậu ta trông cũng khá giống cao nhân lành đời: - "Bắt đầu rồi, giữ im lặng."

Hoắc Duật gật đầu, bác sĩ Chu bĩu môi, rõ ràng không tin.

Phương Tín cầm chuông lên, lắc nhẹ.

Tay cậu ta bấm quyết, miệng lẩm bẩm đọc thần chú, sau đó tay kia nhấn phím Enter.

Không tới một giây, máy tính đã truy xuất được thông tin cần thiết.

Đúng là tu tiên khoa học, bái thân công nghệ, đại sư thời đại mới thì phải trông hiện đại, Phương Tín là tay già đời trong nghề, lòng run như cầy sấy, nhưng ngoài mặt thì vẫn bình thường, lý do tại sao ba ngày sau mới đến Đông Châu chứ không phải đến ngay lập tức như đã hứa ban đầu, cũng có nguyên nhân hết cả.

Sách cổ mà nhà họ Phương thu gom được rất nhiều, việc nhập thành bản điện t.ử là một công trình khổng lồ.

Dự án này bắt đầu từ ba năm trước, tới hôm qua vừa mới hoàn thành.

Đúng là may cho Hoắc Duật, nếu là trước kia, lúc còn phải tra cứu tài liệu thủ công thì một nghĩ thức trừ tà tránh dịch cũng phải mất một hay ngày mới xong, đâu được như bây giờ, một giây thôi là "thuốc tiên t.h.u.ố.c thần" đã tự động hiện ra.

"Dựa theo cách bóng đè đối ký chủ."

Theo tài liệu tìm được thì chỉ đơn giản vậy thôi.

"Đơn giản vậy à."

Lê Nhạc lẩm bẩm, cậu nhìn Hoắc Duật, nhận ra Hoắc Duật cũng đang nhìn mình.

Hoắc Duật cong miệng cười, anh nói: - "Thử xem."

"Cũng không vội làm liền."

Lê Nhạc cười nói: - "Cách đơn giản thế này, thử lúc nào cũng được."

"Không thể kéo dài."

Phương Tín lắc đầu, đập tắt ý muốn trì hoãn của hai người: - "Tôi đề nghị càng nhanh càng tốt, sinh hồn rời khỏi cơ thể lâu quá sẽ khiến khả năng sụp đổ tinh thần càng cao, hai người không muốn sinh hồn quay về lại biến thành kẻ ngốc chứ, hơn nữa thân thể sẽ ngày một suy yếu, khả năng c.h.ế.t não cũng ngày càng cao."

"Lê Nhạc, bây giờ về thu dọn đồ đạc đi, tôi đưa cậu về nhà."

"Tôi..."

Lê Nhạc bất an siết c.h.ặ.t hai tay.

"Đi thôi."

Hoắc Duật sải bước đi tới, anh vươn tay với Lê Nhạc: - "Về nhà thôi."

Lê Nhạc nhìn bàn tay đang chìa về phía mình, cậu mỉm cười, đặt bàn tay gầy gò xanh xao của mình lên.

"Tôi đợi hai người ở đây, có cần gì thì cứ nói."

Phương Tín nói.

Hoắc Duật gật đầu, kéo Lê Nhạc ra ngoài.

Bác sĩ Chu ngơ ngác nhìn từ đầu đến cuối, dù Hoắc Duật đã đi rồi, anh ta vẫn cảm thấy ai nấy trong căn phòng này cũng có vấn đề về tinh thần, theo kinh nghiệm học y mười mấy năm của mình, lúc này không thể cứng rắn ngăn cản bệnh nhân, phải nghe theo, đợi người ta ổn định cảm xúc rồi mới khuyên đi khám bệnh.

Sơn Tam

Nghĩ vậy, bác sĩ Chu cũng ngồi xuống đợi cùng Phương Tín.

Tới qua vật lộn nửa đêm, anh ta ngồi xuống chưa bao lâu đã bắt đầu buồn ngủ, ban đầu còn lấy tay chống cằm, sau đó thì gục xuống bàn ngủ, ngáy khe khè.

Trần Thần Thành đang giải đáp thắc mắc của Phương Tín, thoáng nhìn Phương Tín vừa gục xuống đã ngủ, chỉ liếc một cái, vậy mà anh ấy lại cảm nhận được một lực kéo cực mạnh, không kịp nói tiếng nào đã biến mất tại chỗ.

Phương Tín: - "?!"

Cậu ta ngó trái ngó phải, sau đó quay đầu nhìn bác sĩ Chu đang ngáy khò khò.

"Anh họ?"

Một vệ sĩ khác: - "Anh họ?"

Phương Tín có hai đưa em họ mặt mày hung dữ, cậu ta tỏ vẻ lão làng mà xua tay: - "Hết thảy đều là cơ duyên."

Tại Hồ Cảnh Nhất Hiệu.

Thấy chủ nhân trở về, bé Xoài vui vẻ quẩn quanh chân cậu chạy vòng vòng, kêu ấu ấu ấu không ngừng, như một cỗ máy vĩnh cửu mang vẻ ngoài một chú ch.ó con vui vẻ.

Lê Nhạc gãi cằm bé Xoài: - "Ngoan nha."

"Ấu ấu ấu~"

Bé Xoài thoải mái ngẩng đầu, cái đuôi nhỏ vẫy tít như quạt điện.

Hoắc Duật nhìn cảnh này, anh ngồi trên sô pha, trong lòng khuyết mất một mảng lớn, chẳng qua là để Lê Nhạc quay về cơ thể của cậu, mất hết ký ức thì đã sao, anh sẽ đi tìm cậu.

Nhưng mà...

Nhìn Lê Nhạc vào phòng lấy chiếc ba lô đã thu dọn xong, nhìn cậu nhét chiếc khăn choàng yêu quý vào ba lô, Hoắc Duật không thể nhịn được nữa, anh khẽ gọi: - "Lê Nhạc."

"Hửm?"

Lê Nhạc buông gói ôm xuống.

Hoắc Duật đi tới, kéo Lê Nhạc ngồi xuống sô pha, anh từ từ ngồi xuống, ôm lấy hai tay Lê Nhạc đặt lên trán mình: - "Lê Nhạc."

Lê Nhạc khẽ cong miệng, cậu rút một tay ra xoa mái tóc dày của Hoắc Duật, tóc cứng cứng đ.â.m vào lòng bàn tay, làm lòng bàn tay nhộn nhột: - "Tôi hỏi Phương Tín rồi, cậu ta nói sau khi tôi quay về cơ thể, ký ức trong khoảng thời gian làm bóng đè sẽ biến mất, tôi sẽ quên anh, quên căn nhà này, quên bé Xoài."

"Cậu biết rồi à."

Hoắc Duật cảm thấy những lời định nói đều trở nên nhạt nhẽo như một lời nguy biện, anh muốn cười, nhưng khóe miệng cong lên rất gượng gạo, bị Lê Nhạc vươn tay che lại.

"Không muốn cười thì đừng cười."

Lê Nhạc túm miệng Hoắc Duật, cậu bật cười ha ha: - "Giống mỏ của thú mỏ vịt quá, cạp cạp cạp, Hoắc Duật, tôi trở về cơ thể rồi, anh cũng phải đến tìm tôi; tôi quên rồi, anh cũng phải đến tìm tôi. Còn nữa, anh nhất định phải chăm sóc bé Xoài cho tốt, mỗi ngày phải ngủ đủ giờ, ngủ đúng giờ, đừng gặp gỡ với tinh thần phơi phới. Không biết tính tình anh trai tôi, ba mẹ tôi thế nào nữa, tốt tốt vậy, chắc họ sẽ không vô lý đâu, ha ha, chắc chắn sẽ không đ.á.n.h anh đâu, biết đâu anh tôi sẽ thụi anh mấy cái, nhưng anh phải nhịn đó."

"Ừm."

Hoắc Duật gật đầu thật mạnh.

Đối với anh mà nói, ký ức trong hơn một tháng này vô cùng quý giá, dù Lê Nhạc quên hết thì cũng sẽ trở thành báu vật trong lòng anh.

Anh sẽ đi tìm Lê Nhạc, trân trọng cậu bằng cả đời này.

29 tuổi mà nói cả đời thì sớm quá, 23 tuổi thì lại càng sớm hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng cuộc gặp gỡ năm nay, ở chung một tháng, sao không phải là điểm sáng ch.ói nhất trong cuộc đời chứ.

Đeo ba lô lên, Lê Nhạc nhìn Hoắc Duật đóng cửa nhà lại, mọi thứ trong nhà biến mất trước mắt, cậu thầm nói một tiếng "Hẹn gặp lại".

Hẹn gặp lại, nghĩa là có thể gặp lại lần nữa.

"Đi thôi."

"Ừm."

Lê Nhạc gật đầu, bước vào thang máy không quay đầu lại.

Đến bệnh viện, thấy Trần Thần Thành đang đ.á.n.h bác sĩ Chu, là đơn phương.

Lê Nhạc: - "Sao thế?"

Trần Thần Thành thở hồng hộc: - "Làm tôi tức c.h.ế.t, mệt muốn c.h.ế.t luôn, trong giấc mơ của tên ngốc này là đại chiến zombie, mẹ nó, toàn là mấy thứ ghê tởm mắt đâu cụt tay, bác sĩ từng học phẫu thì hay lắm à, x.á.c c.h.ế.t trong mơ chân thực cơ chứ, tôi vừa rời vào giấc mơ là phải chạy, chạy suốt!!!"

Bác sĩ Chu ôm đầu né qua né lại: - "Ai đ.á.n.h tôi?"

"Đây chính là bóng đè."

Hoắc Duật kéo bác sĩ Chu, che cho anh ta.

Bác sĩ Chu ngơ ngác, cảm thấy quan quan của mình có vấn đề.

Nhưng mấy đau điếng, thật sự không thể lừa bản thân rằng đang nằm mơ hay tinh thần không bình thường.

"Chu choa, anh vào giấc mơ của bác sĩ Chu?"

Lê Nhạc ngạc nhiên.

Trần Thần Thành xị mặt gật đầu, ai mà phải chạy trốn trong đống zombie suốt hai tiếng cũng chẳng vui nổi, huống chi anh ấy sợ mấy thứ này nhất, a a a, thấy ghê quá!!!"

"Bác sĩ Chu là ký chủ mới của anh à?"

"Ừm."

Trần Thần Thành giơ nắm đ.ấ.m với bác sĩ Chu, cảnh cáo anh ta không được phép mơ mấy giấc mơ kỳ cục này nữa, Hoắc Duật phiên dịch lại.

"Sao thình lình đổi ký chủ được vậy?"

Lê Nhạc lấy làm lạ.

"Tôi mang đồ đạc theo hết rồi, chắc tại anh ta vừa hay ngủ thiếp đi nên sức mạnh của giấc mơ đã kéo tôi vào."

Trần Thần Thành làm bóng đè đã nhiều năm, chưa bao giờ gặp trường hợp trói buộc ký chủ nhanh như vậy.

"Tới đâu hay tới đó, bác sĩ Chu là người tốt."

Hoắc Duật liên tục nói lại cho bác sĩ Chu, khi biết mình được phát thẻ người tốt, bác sĩ Chu dở khóc dở cười, còn bị cảnh cáo không được mơ ác mộng, thậm chí anh ta thấy hơi tủi thân: - "Tôi đâu kiểm soát được chuyện này."

"Xem phim hoạt hình nhiều vào!"

Trần Thần Thành hét lớn.

Nói xong, anh ấy nhìn Lê Nhạc, mừng cho Lê Nhạc có thể làm người trở lại: - "Sau này phải tự bảo vệ mình đấy."

"Ừm, tôi sẽ mà."

Lê Nhạc tiến lên ôm Trần Thần Thành, trước khi cậu mất trí nhớ mà bạn bè đã có chốn về, đúng là một chuyện vui.

"Đừng lãng phí thời gian nữa."

Trần Thần Thành đẩy Lê Nhạc: - "Đi lẹ đi, đi lẹ đi."

Lê Nhạc bịn rịn nhìn Hoắc Duật, nhìn bác sĩ Chu và Trần Thần Thành, cậu mỉm cười xoay người, đi theo Phương Tín ra ngoài. Từng bước từng bước, cậu đi rất chậm, giống như lúc bước ra khỏi cửa nhà ở Hồ Cảnh Nhất Hiệu, không hề quay đầu.

Hoắc Duật tiến lên hai bước, dõi mắt nhìn Lê Nhạc rời đi.

"Này, sao anh không đi theo?"

Trần Thần Thành huých Hoắc Duật.

"Chúng tôi đã nói chuyện trên đường rồi, cậu ấy tự đi, không cần tôi tiễn, đợi cậu ấy tỉnh lại, tôi sẽ đến thăm chính thức."

"Trời ạ, cậu ấy nhỏ hơn anh nên không biết gì, não anh cũng úng nước à, đi theo mau lên."

Trần Thần Thành liên tục đẩy, đẩy Hoắc Duật lảo đảo về phía trước: - "Để cậu ấy nhìn thấy anh đâu tiên, anh điều hành cả doanh nghiệp lớn như Duệ Nhạc kiểu gì vậy, tư duy cứng nhắc thế, không lãng mạn chút nào, đi mau lên, đi theo lẹ lên, chắc chắn Lê Nhạc đang căng thẳng lắm."

Hoắc Duật chạy đi, anh không cần Trần Thần Thành đẩy nữa, anh đã bắt đầu chạy đi.

Chạy thật nhanh.

Không ngừng tìm hướng Lê Nhạc vừa đi.

Anh thở hồng hộc, liên tục nhấn nút thang máy, thang máy đi lên rất chậm, mãi không có thang máy nào đi xuống.

Hoắc Duật không đợi được nữa, anh xoay người chạy lên cầu thang bộ, ba bước gộp thành hai mà chạy lên, tới tầng sáu thì lập tức sải bước chạy trên hành lang, rõ ràng anh đã cố chạy thật nhanh, nhưng khi chạy tới phòng 601 thì chỉ thấy Phương Tín.

"Cậu ấy đâu? Lê Nhạc đâu?"

Hoắc Duật hỏi.

Phương Tín nói: - "Vào trong rồi."

Hoắc Duật không nói nhiều đã đẩy cửa xông vào, người bên trong cũng vừa hay chạy ra, hai người đ.â.m sầm vào nhau, anh vội đỡ lấy Lưu Vận đang hoảng hốt, Lưu Vận không quan tâm nhiều, chưa đứng vững đã kêu lớn: - "Bác sĩ, y tá, con trai tôi tỉnh rồi, con trai tôi tỉnh rồi!"

Kêu xong, Lưu Vận vừa khóc vừa cười đi vào, loang choang đi tới giường bệnh ôm chầm lấy con trai.

Lê Nhạc vừa tỉnh, giọng rất yếu ớt, hình như cậu đang gọi mẹ.

Nước mắt Lưu Vận rơi lã chã.

Trên giường bệnh, Lê Nhạc yếu ớt đảo mắt, ánh mắt dừng lại trên mặt Hoắc Duật, sự xa lạ trong mắt khiến Hoắc Duật nhói đau.

Biết là sẽ như vậy, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một chuyện khác.

Hoắc Duật thở dài, anh nhường đường cho nhân viên y tế vừa chạy tới.

Nhìn nhân viên y tế kiểm tra cho Lê Nhạc, anh nghĩ, chỉ cần Lê Nhạc khỏe mạnh là đã quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.