“Đã kiểm chứng và có hiệu quả, sau khi đ.á.n.h ngất, giấc mơ cũng giống như khi ngủ tự nhiên. Nhưng mà, tôi từng luyện tán thủ, không khuyến khích người không chuyên nghiệp làm theo, đừng đ.á.n.h ký chủ của mấy bác tới nỗi nhập viện, càng không được đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Làm một bóng đè tốt, đừng làm hỏng danh tiếng.”
Lê Nhạc thất vọng tắt bài đăng.
Khó cỡ này, có thể sánh ngang với việc một mình hoàn thành Mãn Hán toàn tịch.
Đối với một con ma gà mờ như cậu, đúng là không thân thiện chút nào.
Tuy nhiên, Lê Nhạc đã kết bạn với bóng đè này, đối phương cũng đã chấp nhận lời mời kết bạn, biết đâu sau này có chỗ cần hỏi xin kinh nghiệm thì sao.
Quả cam ma pháp: “Nếu cậu không biết đ.á.n.h thì tôi có thể đ.á.n.h thay.”
Nhạc sĩ học lệch: “Ủa, đ.á.n.h thay cũng được luôn.”
Quả cam ma pháp: “Tiện tay thôi.”
Nhạc sĩ học lệch: “...”
Quả cam ma pháp: “Chỉ nhận đơn cùng thành phố, cưng à, chúng ta chung IP đó~”
Nhạc sĩ học lệch: “Thôi bỏ đi.”
Quả cam ma pháp: “Hiểu.”
Đầu Lê Nhạc đầy dấu chấm hỏi.
Hiểu cái gì, biết cái gì, alo alo alo, gì vậy, nói rõ ràng xem nào, đừng có offline chứ.
“Lẽ nào người vẫn chưa nhận ra sao, trái tim tường quân đã thuộc về người, chàng không muốn người đàn ông khác nhìn người, chỉ muốn độc chiếm người.”
Trong tivi, nữ phụ gào thét khản cổ với nữ chính.
Nữ chính cười lạnh: “Nếu sự chiếm hữu cố chấp là tình yêu, vậy ta không cần cũng chẳng sao.”
Cạch——
Tiếng mở cửa giòn giã vang lên, xuyên qua bể cá bằng kính, Lê Nhạc nhìn thấy một nhóm người vừa vào nhà, đi đầu là một dì khoảng hơn năm mươi tuổi, là dì Lưu ngày nào cũng đến nhà Hoắc Duật dọn dẹp vệ sinh.
Chẳng qua hôm nay dì Lưu không đi một mình, bà dẫn theo ba người phụ mình, đều là phụ nữ trẻ tuổi, người hoạt bát lanh lợi nhất chỉ khoảng hai mươi tuổi, dì Lưu gọi cô là Tiểu Vương.
Bọn họ mặc đồng phục giống hệt nhau, cầm dụng cụ dọn dẹp vệ sinh.
Hôm nay là ngày tổng vệ sinh mỗi tuần một lần.
Tiểu Vương: “Tivi đang mở, chắc lúc đi ngài Hoắc không tắt.”
Dì Lưu đang đeo găng tay nói: “Chắc là quên đấy, lúc chúng ta về đã tắt rồi mà.”
Ồ.
Tiểu Vương đứng trước tivi, dang hai tay ra so chiều dài với màn hình siêu lớn, cô nói: “Em cũng đang theo dõi phim này, nam chính đẹp trai c.h.ế.t đi được, không ngờ ngài Hoắc cũng thích xem.”
“Không ngờ ngài Hoắc lại thích xem thể loại phim này, tôi còn tưởng ngài ấy chỉ xem bản tin tài chính kinh tế thôi chứ.”
Một nhân viên dọn dẹp khác nói.
Lê Nhạc thầm nói xin lỗi với Hoắc Duật đã ra ngoài, làm sụp đổ hình tượng của anh rồi.
Bọn họ bắt đầu quét dọn vệ sinh, Tiểu Vương quỳ một gối trên sô pha cầm chổi lông gà tĩnh điện quét bụi bức tranh treo trên tường.
“Tiểu Vương, nhẹ chút, ngài Hoắc thích bức tranh đó lắm.”
Dì Lưu thấy Tiểu Vương quét hơi mạnh, bèn vội dặn dò.
Lê Nhạc trốn trong góc sô pha liên tục gật đầu, cậu cũng thích lắm.
Cậu nghiêng đầu nhìn bức tranh, vẽ cảnh bình minh bên hồ, dùng toàn màu có độ bão hòa thấp, cậu thấy về không khác gì khu vườn của Monet——
Sương sớm lượn lờ trên mặt hồ, bao trùm mọi thứ trong mờ ảo, màu xanh lá đậm ở đằng xa, hàng dương liễu sát bên và cả đàn chim dưới nước, nhìn không rõ lắm.
Chỉ có ánh mặt trời ở đằng xa là xán lạn như gấm.
Cho thấy...
“Ráng sớm chẳng ra khỏi cửa, ráng chiều đi ngàn dặm.”
Tiểu Vương phủi bụi bức tranh xong, bèn lấy giẻ lau vắt trên tạp dề lau sô pha đệm mềm mại: “Vẽ ráng chiều đẹp biết bao, rặng mây đỏ là đẹp nhất.”
“Biết đâu ngài Hoắc lại thích trời mưa thì sao, em đừng lấy giẻ ướt lau sô pha.”
Dì Lưu vội cản Tiểu Vương, đưa cho cô một chiếc giẻ khô: “Da thật đấy, lau bằng giẻ ướt đâu có được.”
Tiểu Vương lè lưỡi, tiếp tục lau, Lê Nhạc đi ra chỗ khác, cậu bỗng phát hiện mình quên chưa cất cuốn sổ, thoáng nhìn Tiểu Vương, thấy cô không chú ý, bèn chạy qua lấy cuốn sổ, cất b.út kẹp trên sô pha cất cạnh xuống đất.
Tiếng động thu hút sự chú ý của Tiểu Vương, cô cúi đầu nhìn thử, thầm thắc mắc: “Rơi xuống từ sô pha à? Sao lúc nãy không thấy trên sô pha có b.út?”
“Tiểu Vương.”
Tiểu Vương lên tiếng, nhặt b.út để trên bàn trà, đi tới chỗ dì Lưu: “Sao thế chị?”
“Căng túi rác ra phụ chị.”
Ồ.
Đứng ở cửa phòng ngủ, Tiểu Vương vừa phụ căng túi rác vừa nghển cổ nhìn vào phòng ngủ, bên trong được trang trí đơn giản, đối với người không được phép vào như cô lại có sức hấp dẫn trí mạng, nhưng rất nhanh đâu cô đã bị bè lại.
“Đừng nhìn nữa, trong đó chỉ có một cái giường thôi.”
Dì Lưu nói.
Tiểu Vương ngượng ngùng: “Em tò mò thôi, tại chỉ cho mỗi chị vào dọn phòng ngủ của ngài Hoắc.”
“Chị là nhân viên cũ của nhà họ Hoắc.”
Ý là dì Lưu rất được Hoắc Duật tin tưởng, nơi riêng tư như phòng ngủ chỉ yên tâm để bà dọn dẹp.
“Chị Lưu, rốt cuộc ngài Hoắc là người thế nào, ở nhà tổ cứ nghe bà Trần và Tiểu Vũ nhắc tới ngài ấy, em mới làm ở nhà họ Hoắc được mấy tháng, vẫn chưa được gặp ngài Hoắc ngoài đời, Tiểu Vũ nói anh trai cậu ấy vừa cao vừa đẹp trai, ha ha, đúng là cuồng anh trai.”
“Bọn họ là anh em cùng cha khác mẹ, biết đâu Tiểu Vũ trưởng thành thì sẽ giành tài sản ấy chứ.”
Một nhân viên dọn dẹp khác xúm lại, xem nhiều tiểu thuyết hào môn quá, lập tức nghĩ đến cảnh anh em bất hòa, tranh giành gia sản.
“Giành không nổi đâu, ngài Hoắc đã quản lý công việc của bách hóa Duyệt Nhạc bảy năm rồi, bây giờ ngài ấy là ông trời của Duyệt Nhạc, từ trên xuống dưới có ai mà không phục ngài ấy.”
“Tuy mới làm việc mấy tháng, nhưng với mấy chuyện hóng hớt cũ rích của bách hóa Duyệt Nhạc, Tiểu Vương đều nắm rõ như lòng bàn tay.”
Dì Lưu suy nghĩ rồi nói: “Chắc là không đâu, ngài Hoắc rất giỏi, cũng...”
“Cũng sao ạ?”
Hai người kia hỏi dồn.
“Cũng không phải người mềm lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dì Lưu đuổi bọn họ đi làm việc, đừng có tụ tập ở cửa phòng ngủ: “Đừng hóng chuyện nữa, mau làm việc đi, lề mề ở đây, về bà Trần lại hỏi.”
Tiểu Vương và đồng nghiệp nhìn nhau, cười hì hì không chịu đi, quẩn lấy dì Lưu đòi hỏi dì kể thêm.
Còn có một nhân viên dọn dẹp vừa mới tưới hoa đi vào ban công, do dự hỏi: “Hóng chuyện ngài Hoắc thế này không hay lắm nhỉ?”
“Không có camera, sợ gì, ai mà chẳng hóng chuyện của ông chủ, cô không tò mò à?”
Lê Nhạc đứng bên cạnh gật gù, cậu ôm chiếc khăn choàng sặc sỡ của mình, tò mò đứng hóng chung.
Dì Lưu hết cách nhìn ba người đồng nghiệp: “Có gì hay mà nói, đâu phải mấy cô không biết chuyện nhà họ Hoắc.”
“Tôi không biết.”
Lê Nhạc ngoan ngoãn giơ tay.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, biết đâu cậu hiểu thêm về Hoắc Duật sẽ có thể giúp Hoắc Duật dễ ngủ hơn.
“Tôi không rõ lắm.”
Lê Nhạc cảm kích nhìn nhân viên dọn dẹp vừa nãy đi tưới hoa, cô buộc tóc đuôi ngựa, nhiệm vụ chính là đến thay hoa, chăm sóc cây cối, sau khi tưới nước cho các chậu cây xanh, cô còn phải thay nước cho hoa cắm trong nhà.
“Tôi quên mất, Tiểu Ngô cũng giống Tiểu Vương, đều mới làm ở nhà họ Hoắc.”
Dì Lưu vỗ trán, tự giễu mình lớn tuổi, trí nhớ không tốt.
“Tình hình nhà họ Hoắc thì hỏi em nè, em rõ lắm.”
Tiểu Vương xung phong nói: “Ông Hoắc có xuất thân từ quân nhân, sau khi xuất ngũ thì tự tay gây dựng nên bách hóa Duyệt Nhạc, người ngoài đều nói ông ấy hừng tiền tài và quan hệ của nhà vợ, chính là mẹ của ngài Hoắc. Bà Trần là vợ sau của ông Hoắc.”
“Ông Hoắc ngoại tình à?”
“Không biết, khó nói lắm, cha mẹ của ngài Hoắc ly hôn lâu lắm rồi.”
Sơn Tam
Tiểu Vương nhìn sang dì Lưu.
Dì Lưu gật đầu: “Lúc ly hôn, ngài Hoắc mới bảy tuổi, đến lúc cậu ấy mười tuổi thì ông Hoắc mới kết hôn với bà Trần.”
“Bảy năm trước ông Hoắc bất ngờ bị t.a.i n.ạ.n giao thông, ngài Hoắc đang học tiến sĩ thì chính thức tiếp quản bách hóa Duyệt Nhạc.”
Tiểu Vương nói.
“Cũng đơn giản nhỉ, tôi còn tưởng có drama gì ghê gớm lắm.”
Tiểu Ngô nhún vai, không có chuyện gì giật gân thì không thu hút nổi cô, cô ây xua tay nói: “Đi đi sắp xếp hoa đây.”
“Biết đâu lại có.”
Tiểu Vương không bỏ cuộc nhìn dì Lưu, là người làm lâu năm ở nhà họ Hoắc, kiểu gì cũng biết vài chuyện ghê gớm chứ nhỉ.
Nhưng trông dì Lưu không vẻ gì là muốn nói tiếp, giục Tiểu Vương mau đi làm, còn mình thì xoay người vào phòng ngủ, quét dọn mấy ngóc ngách trong phòng, trải ga giường phẳng phiu, lấy quần áo trong sọt đựng đồ dơ, đồ nào cần giặt khô thì mang đi giặt khô, đồ nào giặt nước thì mang đi giặt nước.
Hoắc Duật là người ngăn nắp và thích sạch sẽ, ngoài một ít bụi bám, gần như trong phòng ngủ chẳng có gì cần dì Lưu dọn dẹp.
Bà lau kính trong phòng thay đồ, bỗng nhiên mày nói nhỏ: “Cha không thương mẹ không yêu, đứa bé sinh ra bằng thụ tinh ống nghiệm thì có được coi là drama không?”
“Không ai trả lời bà, bà cũng chỉ lầm bầm một mình.”
Nhưng câu nói này lại khiến Lê Nhạc đang đi theo dì Lưu phải sửng sờ.
Đợi đến khi cậu hoàn hồn thì dì Lưu đã đi ra ngoài.
Lê Nhạc đuổi theo: “Dì Lưu, dì là sao, Hoắc Duật là đứa bé thụ tinh trong ống nghiệm à?”
Đương nhiên, dì Lưu sẽ không trả lời câu hỏi của Lê Nhạc, cậu vô đầu bức tóc đi theo dì Lưu, chỉ mong lúc ở một mình bà lại buột miệng thêm một hai câu.
Đúng là người mà Hoắc Duật yên tâm giao cho dọn dẹp phòng ngủ, miệng kín như bưng, không hề hé răng thêm câu nào nữa.
Như vậy có khác gì chiếc giày thứ hai mãi không chịu rơi xuống, khiến Lê Nhạc chưng hửng, khó chịu chỉ đi được.
Nhìn bọn họ dọn xong, thu dọn đồ đạc rời đi, Lê Nhạc không có được câu trả lời, trông như quả cà tím dầm sương, ỉu xìu.
Cậu lê bước về sô pha, tay vô thức sờ tới sờ lui trên sô pha: “Phiền quá.”
Sờ soạn nãy giờ, cái khăn choàng lông xù to đùng đâu rồi?
Lê Nhạc: “Hửm?”
“Vừa nãy...”
“Hình như...”
“Nhưng mà...”
“Không thể nào?!”
Lúc đuổi theo dì Lưu, hình như cậu đã ném khăn choàng lên sô pha phải không?
“Không đâu, chắc cậu sẽ không bất cẩn thế đâu.”
Lê Nhạc chợt đứng bật dậy khỏi sô pha, vội chạy vào phòng ngủ tìm.
Trong phòng ngủ không có.
Tìm khắp nhà cũng không tìm thấy.
Lê Nhạc đứng trong phòng khách trống rỗng, tivi đã tắt, hoa trên bàn trà đã được thay bằng hoa lan vũ nữ, cành hoa đưa bên cạnh Lê Nhạc, nhưng không thể thu hút được chút sự chú ý nào từ cậu.
Khăn choàng của cậu đâu!
Cái khăn choàng to đùng của cậu đâu!
Sau khi cậu tỉnh lại, người chỉ quấn mỗi chiếc khăn này, đó xem như là món đồ đi theo cậu từ khi sinh ra.
Sao lại biến mất rồi?
Lê Nhạc hít một hơi thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm gì đó, kiên quyết đi tới chỗ cửa chính.
Cậu đoán, chắc là lúc dì Lưu và mọi người dọn dẹp vệ sinh đã tiện tay nhét vào túi rác rồi.
Lê Nhạc thừa nhận, khăn choàng của cậu trông hơi cũ, hơi luộm thuộm, trên sợi len sặc sỡ dính đầy t.h.u.ố.c màu, nhưng nó vẫn là một chiếc khăn choàng rất thoải mái.
Là bảo bối của Lê Nhạc cậu.
Sau khi đến bên cạnh Hoắc Duật, đây là lần đầu Lê Nhạc bước ra khỏi nhà.
Đứng trong thang máy mới nhận ra mình vô cùng thấp thỏm.
Khi con số thang máy giảm dần, Lê Nhạc bắt đầu hoang mang, đủ thứ suy nghĩ hỗn loạn hiện lên trong đầu... Cậu nghĩ rất nhiều, nhưng lại như chẳng nghĩ gì, bởi vì đã đến hầm gara.
Thang máy mở ra, cậu vừa hay nhìn thấy Tiểu Vương đi ra từ phòng để rác.
Trái tim đang treo lơ lửng rơi thẳng xuống bụng.