Hoa lan vũ nữ mới thay đang đung đưa trong gió.
Cửa lùa đi ra ban công đang mở, ánh nắng dịu dàng chiếu vào phòng, những hạt bụi nổi lơ lửng trong không khí như những tinh linh nhỏ.
Tivi đã tắt, sô pha phẳng phiu, không có ai cuộn mình chơi điện thoại trong góc.
Trong nhà vô cùng im ắng, bước chân chậm một chút cũng có thể nghe thấy tiếng vọng.
Hoắc Duật chậm rãi ngồi xuống sô pha, bề mặt da phát ra tiếng ma sát vụn vặt.
Anh khẽ vuốt chiếc khăn choàng mềm mại, ánh mắt như đang nhìn chiếc khăn choàng, lại như hoàn toàn trống rỗng.
Anh không biết mình đang nghĩ gì vào giờ phút này, trong lòng trống rỗng hệt như căn nhà, im ắng đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Sự im ắng quen thuộc, vốn nên tốt đẹp, đã thành thói quen, nếu như chưa từng trải qua cảm giác có người bầu bạn...
Hoắc Duật nhắm mắt lại, che đi sự đuổi thoáng lộ ra ngoài.
Anh lấy điện thoại, nhắn tin cho người bên kia.
Tách tách——
Đầu ngón tay chạm vào màn hình, tốc độ của anh không nhanh, nhấn từng chữ một.
Cửa mở ra, một bóng dáng hơi gầy gò trông như bóng ma xuất hiện ở phía bên kia bể cá, đàn cá nhỏ sác sủ lại, sau đó lập tức giải tán khi người nọ đi mất.
Tách— tách— tách—
Hoắc Duật lờ đờ nhấn nút xóa, xóa câu “Bác sĩ Chu, t.h.u.ố.c anh có hiệu quả, sau khi uống t.h.u.ố.c tôi không nhìn thấy nữa”, anh nói với bác sĩ Chu: “Tôi uống t.h.u.ố.c rồi, không có hiệu quả.”
Tâm mắt xuyên qua đám rong rêu xanh biếc và đàn cá nhỏ sác sủ, Lê Nhạc nhìn thấy Hoắc Duật, người không nên xuất hiện ở nhà vào ban ngày, chẳng qua sống mũi đang cay xè bỗng khó chịu hơn, hốc mắt ửng đỏ suýt thì không kìm được nước mắt.
Cậu sụt sịt mũi, cúi đầu chán nản.
Khăn choàng của cậu biến mất rồi.
Lòng cậu sốt ruột như lửa đốt.
Cậu vội vã chạy xuống lầu.
Cậu bới tung phòng đựng rác.
Cậu đem mình đầy hôi rình về nhà.
Cậu không tìm thấy khăn choàng của mình...
Hoắc Duật, khăn choàng của tôi mất rồi.
Lê Nhạc ủ rũ đi tới phòng khách.
Từ nay về sau cậu sẽ không bao giờ gặp lại chiếc khăn choàng của mình nữa sao?
Nghĩ đến khả năng này, nhất thời Lê Nhạc ngây người tại chỗ như bị sét đ.á.n.h, cậu ngơ ngác nhìn đằng trước, một vật mềm mại quen thuộc, được gấp gọn gàng không một nếp nhăn, đang lặng lẽ nằm bên cạnh Hoắc Duật.
Nói thật, ban đầu Lê Nhạc còn tưởng mình bị ảo giác, chắc cậu bị thùng rác nhiều quá bị mùi hôi xộc lên não nên không tỉnh táo nữa.
Khi bàn tay khẽ đặt lên chiếc khăn choàng, ảo giác này đạt đến đỉnh điểm, giống như bong bóng xà phòng dưới ánh mặt trời, piu~ một tiếng, nổ tung.
Lê Nhạc cười ngây ngô: - Mềm quá.
Nói xong, cậu đang nửa quỳ nửa ngồi dưới đất, bèn vùi đầu vào chiếc khăn choàng, loáng thoáng như có tiếng nức nở truyền ra, nhưng nếu nghe kỹ thì lại chẳng có gì.
Lê Nhạc ngẩng đầu, cười nói: - Anh tìm thấy nó ở đâu vậy? Tôi đã lật tung cái nhà lên hết, còn lục thùng rác dưới lầu luôn, nhưng cũng không có. Thần kỳ quá, anh và nó cùng xuất hiện ở nhà, không lẽ tôi đang mơ?
Hoắc Duật đang cúi đầu nhìn điện thoại, lông mày giãn ra, khóe miệng vô thức cong lên.
Lê Nhạc tò mò, cậu nhổm người lên nhìn màn hình điện thoại của Hoắc Duật.
Cậu sờ chiếc khăn choàng thẻ răng, mình không cố ý nhìn lén chuyện riêng tư đâu, chỉ là tò mò xem cái gì đã làm Hoắc Duật mỉm cười.
Trên màn hình điện thoại, cậu xem không hiểu đường cong và số liệu của thị trường chứng khoán, chắc là kiếm được tiền rồi.
Chúc mừng chúc mừng.
Tâm trạng đã bình ổn trở lại, Lê Nhạc bỗng thấy đâu đâu cũng thúi thúi, cậu vô thức ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật, thấy anh vô thức nhíu mày, cánh mũi phập phồng như thể đang tìm nguyên nguồn gốc của mùi hôi.
Lê Nhạc: “...”
Ôi trời, nguồn gốc của mùi thúi là mình!
Cậu vội đứng dậy, chạy lon ton tới phòng tắm của phòng cho khách ở xa nhất, đóng cửa tắm rửa bền đó, Hoắc Duật không nghe thấy.
Hoắc Duật nhìn hướng Lê Nhạc biến mất, thoát khỏi app đang hiển thị một màu xanh lè.
Trở về từ bệnh viện, anh khác hẳn mọi khi, không vội về công ty, thay vào đó là uống t.h.u.ố.c theo lời bác sĩ dặn rồi về nhà, tình cờ gặp dì Lưu và mấy người giúp việc vừa dọn dẹp xong đang trở về tổ ở khu căn cư.
Dì Lưu chăm sóc anh nhiều năm, tuy không phải người thân, nhưng cũng là người lớn thân thiết, gặp mặt đương nhiên phải xuống xe nói chuyện vài câu.
Lúc chuẩn bị tạm biệt, Hoắc Duật nhìn thấy chiếc khăn choàng trên ghế sau xe thương vụ của dì Lưu, trên sợi len bám loang lỗ đủ thứ t.h.u.ố.c màu, chính là chiếc khăn Lê Nhạc hay quấn, anh không thể nhầm được.
Nhân viên dọn dẹp tưởng chiếc khăn vứt trên đất này là đồ bỏ, mang xuống lầu rồi lại lấy lại ra khỏi túi rác, để lên xe.
Hoắc Duật đã mang nó về.
Bàn tay đè lên chiếc khăn choàng, có cảm giác rất thật.
Điện thoại của Hoắc Duật rung lên, anh cúi mắt nhìn.
Bác sĩ Chu: “Thuốc cần quá trình để phát huy tác dụng, giữ tâm trạng thư giãn, học cách chấp nhận bản thái độ bình thản.”
Hoắc Duật nghĩ ngợi, nhắn tin hỏi: “Bác sĩ Chu, ảo giác có bước ra ngoài đời thực được không?”
Một lúc lâu sau bác sĩ Chu mới trả lời: “Không được, cậu phải phân biệt rõ thực tế và ảo giác, đừng để ảo giác chi phối.”
Hoắc Duật lầm bẩm: - Được, rồi...
Sơn Tam
Tâm xong, toàn thân sảng khoái, Lê Nhạc ngâm nga một giai điệu lệch tông đi ra, phát hiện tivi đang mở, cửa lùa đã đóng, điều hòa trong nhà được bật lên, xua đi cái nóng bức đầu mùa hè.
Đâu mất rồi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lê Nhạc trùm chiếc khăn tắm màu cà phê trên đầu tìm một lượt mà không thấy Hoắc Duật đâu.
Đi làm rồi à.
Đối với việc này, Lê Nhạc không cảm thấy có gì bất thường, tự nhiên về nhà ban ngày mới lạ ấy.
Chuyến đi sang kênh phim truyền hình chưa xem xong, Lê Nhạc lấy khăn choàng và bộ đồ ở nhà mình vừa thay mang đến phòng giặt đồ, bỏ vào máy giặt, cho thật nhiều hạt lưu hương, mùi biển cả thanh mát chắc chắn sẽ khử sạch mùi hôi của thùng rác.
Cậu ngồi xổm trước máy giặt, nhìn quần áo đang quay tròn trong lớp bọt dày đặc, giọt nước từ mái tóc mềm ướt át của cậu rơi xuống tí tách, giống như biển cả không bao giờ ngừng nghỉ trong giấc mơ của Hoắc Duật.
Tôi sẽ khiến anh ngủ thật ngon!
Lê Nhạc hồi dây m.á.u, lúc đứng dậy phải nhe răng nhếch miệng vịn tường.
Tê tê tê, tê rần ròi.
Cảm giác tạm thời không cảm nhận được chân phải lại khiến một ý tưởng lóe lên trong đầu Lê Nhạc.
Thử xem, thử chút cũng không sao.
...
Xem hết hai mươi mấy tập phim truyền hình trong vòng một ngày, phần còn lại vẫn chưa ra tập mới, Lê Nhạc đang chán muốn c.h.ế.t cuối cùng cũng nghe thấy tiếng mở cửa.
Cậu nhét khăn choàng xuống đệm lót, nhân lúc anh mở cửa bước vào, cậu kịp thời xỏ dép lê chạy ra cửa.
Anh về rồi à.
Vươn tay ra “nhận” hộ chiếc cặp của Hoắc Duật, Lê Nhạc ngoan ngoãn ân cần nói: - Đi làm vất vả rồi, chào mừng ngài Hoắc về nhà. Đã xả sẵn nước tắm cho anh rồi, anh mau đi ngâm mình cho bớt mệt đi.
Lê Nhạc lẽo đẽo theo sau Hoắc Duật như một cái đuôi nhỏ.
Sáng nay dì Lưu tới dọn dẹp có mang rất nhiều đồ ăn, tôi đổ ra đĩa rồi cất trong tủ lạnh rồi, có thịt bò hầm, tôm sốt cà chua, sườn om hành.
Theo Hoắc Duật đến phòng thay đồ trong phòng ngủ, nhìn anh kéo cửa tủ lấy đồ mặc ở nhà, Lê Nhạc đắc ý nói: - Biết ngay hôm nay anh sẽ mặc bộ này, chiều tôi đã mang ra phơi nắng rồi, anh người xem, có mùi nắng đó.
Tiếp tục đi theo, theo đối phương đến cửa phòng tắm, Lê Nhạc vẫn líu ríu không ngừng, đến đây thì cậu phàn nàn: - Trong nhà không có nổi cơm điện, không thì tôi đã có thể nấu cơm, giá bộ dì Lưu làm, nấu cơm chỉ cần cho gạo và nước, đơn giản lắm, tôi làm được, anh về nhà là được ăn cơm nóng hổi hổi.
Bước một bước vào phòng tắm, Lê Nhạc ngẩng đầu thấy Hoắc Duật vờng tay ra sau gáy kéo áo thun, để lộ thân hình săn chắc và vồng eo dai.
Anh quay lưng về phía cậu, theo động tác của anh, cơ bắp trên lưng phập phồng thể hiện sức mạnh vừa đủ.
Tay anh đặt trên cạp quần hồi lâu, không có động tác nào khác, trong gương phản chiếu cảm giác Hoắc Duật đang căng c.h.ặ.t và đôi môi mím c.h.ặ.t, cùng với ánh mắt như đang dỗi rấm.
Nhìn thấy cảnh này, Lê Nhạc chớp mắt, chậm chập nhận ra, tiếp theo không phải là nội dung cậu nên xem.
Anh tắm trước đi, tôi ra ngoài đợi anh.
Lê Nhạc lùi về sau, lùi ra khỏi phạm vi phòng tắm, đi ra khỏi phòng, trở về phòng khách. Gió điều hòa lạnh lẽo cứng nhắc thổi qua gò má, Lê Nhạc đưa mu bàn tay dự nhẹ, cảm thấy phòng ngủ và phòng khách chênh lệch nhiệt độ nhiều quá, sao ở phòng khách, cậu sờ mặt lại thấy nóng ran.
Điều hòa giữa nhà không nhạy rồi.
Lê Nhạc ngồi xuống sô pha, trông mong nhìn phòng ngủ, không để cậu đợi lâu, Hoắc Duật với mái tóc hơi ẩm ướt mặc đồ ở nhà đi ra.
Cậu không do dự tiếp tục cái đuôi nhỏ của Hoắc Duật, đi theo anh vào phòng ăn.
Chỉ đống táo chất thành núi nhỏ trên bàn ăn, Lê Nhạc kể công: - Này không phải dì Lưu mang đến đâu nha, tôi gọi cửa hàng hoa quả dưới lầu giao tới đấy, anh người xem, mùi táo thơm lắm. Mấy chị gái trên diễn đàn nói trái cây vừa có thể ăn, vừa có thể ngủ, giúp thư giãn tinh thần, rất hợp với dân văn phòng ngồi lâu như mấy anh.
Trong ánh mắt mong chờ của Lê Nhạc, Hoắc Duật cầm quả táo trên cùng lên ngửi thử.
Thơm đúng không, ha, nếu không phải sợ gọt trước táo bị thâm thì tôi đã gọt sẵn chờ anh về rồi, tôi gọt táo đỉnh lắm đó.
Hoắc Duật đặt quả táo xuống, xoay người mở tủ lạnh, thấy thức ăn bên trong được bọc màng bọc thực phẩm, quả nhiên đã được đổ ra đĩa, chỉ cần hâm nóng lại là ăn được.
Mau ăn đi mau ăn đi.
Lê Nhạc nhỏ giọng thúc giục.
Lò vi sóng ong ong ong rồi ting, Hoắc Duật lấy tô hầm nóng ra ăn kèm với thịt bò hầm nguội, trông thì ăn phần cơm đã hâm nóng. Anh ăn rất chậm, nhai kỹ từng miếng một.
Lê Nhạc đi tới đi lui bên cạnh, thỉnh thoảng ngó Hoắc Duật đang ăn, cậu lẩm bẩm: - Bình thường ăn mấy phút là xong bữa cơm, sao hôm nay ăn chậm thế? Tự nhiên anh bắt đầu dưỡng sinh hả.
Hoắc Duật đặt điện thoại lên bàn, rất nhanh đã vang lên tiếng video: Người đàn ông này tên Tiểu Soái, anh ta hẹn Tiểu Mỹ đi bơi, Tiểu Mỹ dẫn bạn thân và bạn trai của bạn thân theo...
Lê Nhạc khó tin nhìn Hoắc Duật, rồi lại nhìn điện thoại của Hoắc Duật, nếu không phải trời đã tối, chắc cậu sẽ chạy ra ban công xác định vị trí của mặt trời, hoặc là ngày mai thư coi có phải nó mọc đằng Tây không.
Hoắc Duật ấy hả, không ngờ lại đang lướt video ngắn.
Xem ra hình tượng không sụp đổ.
Lê Nhạc nói một câu không đầu không đuôi.
Hoắc Duật vô cảm lướt qua video khác, trong điện thoại truyền ra: Tạch tạch tạch đù đù đù, máy bay nội địa cỡ lớn đang vù vù vù~~
Vừa xem video vừa ăn cơm, anh ăn chậm hơn.
Tôm sốt cà chua được xe lừng, thịt tôm chắc mấy quyện trong nước sốt đặc sệt, ăn rất đã, Lê Nhạc nhìn mà thấy đói bụng.
Hôm nay đối tính rồi hả.
Lê Nhạc chắp tay sau lưng, đi quanh bàn ăn giống như ông cụ, đi một vòng lại liếc Hoắc Duật một cái, dưới sự chú ý của cậu, Hoắc Duật thản nhiên ăn tôm, ăn thịt, ăn cơm.
Biết thế đã đổ ra ít một chút.
Lê Nhạc lẩm bẩm.
Dù sao lượng thức ăn cũng chỉ có bấy nhiêu, Hoắc Duật ăn xong đứng dậy mới thấy mình ăn hơi no, cố kim để không ợ hơi.
Được rồi được rồi, cứ để đó không cần dọn, lát tôi dọn cho.
Lê Nhạc xắn tay áo, để lộ cánh tay gầy gò cũng làm cũng chỉ có mấy lạng cơ.
Hoắc Duật bỏ bát đũa vào máy rửa bát, lấy khăn lau dùng một lần lau sạch mặt bàn, bỏ rác vào túi rác, buộc c.h.ặ.t miệng túi rồi đặt ngoài cửa.
Đằng sau anh, Lê Nhạc vò đầu bứt tóc, mặt mày khổ sở, lòng như lửa đốt, nôn nóng không chịu nổi.
Không để gì mới đợi Hoắc Duật làm xong xuôi, Lê Nhạc cảm thấy như trời đã hửng sáng, cuối cùng cũng cung.
Khoan đã, đừng vào phòng ngủ.