Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 5: TIẾP XÚC



Lê Nhạc vội sẵn ở cửa phòng làm việc trước một bước, vươn tay ra, vội và nói: - Chẳng phải bình thường anh tan làm về nhà sẽ vào phòng làm việc một lúc à, sao hôm nay lại vào thẳng phòng ngủ? Tức thật, anh không làm theo kịch bản gì hết!

Lê Nhạc vội chạy vào phòng làm việc, cuộn thư đang trải dưới đất lên, kẹp dưới nách rồi chạy ngang qua Hoắc Duật.

Hoắc Duật vốn định xoay người đi vào phòng làm việc: “...”

Đi theo vào phòng ngủ.

Nhìn thấy thứ dưới sàn phòng ngủ, khóe miệng Hoắc Duật giật tằng tằng.

Ân cần cả buổi tối, hóa ra là chờ mình ở đây.

Hoắc Duật nhìn tấm t.h.ả.m dài được trải dưới đất, màu vàng chanh, dài chừng một mét rưỡi, rộng nửa mét, phủ đầy những hạt nhỏ lên như san hô.

Chỉ nhìn thoáng qua đã thấy nhói lòng bàn chân rồi.

Trên giường có một tờ giấy ghi chú, anh cầm lên thì thấy trên giấy viết: “Ngài Hoắc, trước khi ngủ có thể dẫm lên t.h.ả.m gai, sẽ giúp ngủ ngon hơn.”

Là nét chữ của dì Lưu.

Cháo cũng vậy, sữa cũng vậy, đều là dì Lưu để lại cho anh.

Hoắc Duật tự nhủ với mình như thế.

Thôi miên bản thân phải phân biệt rõ giữa thực tế và ảo giác, không có bóng đè nhỏ nhắn đáng yêu nào cả, chỉ có gì giúp việc đột nhiên trở nên ân cần.

“Massage kích thích huyệt vị dưới lòng bàn chân giúp ngủ ngon hơn, tôi thấy người ta chia sẻ trên diễn đàn, cũng có tính khả thi lắm.”

Lê Nhạc đứng bên cạnh xoa tay, nhìn Hoắc Duật đầy mong chờ.

Nếu không phải Hoắc Duật cao vừa vừa khỏe, không phải người cậu có thể di chuyển được, chắc chắn Lê Nhạc sẽ ôm Hoắc Duật lên t.h.ả.m gai.

Bây giờ chỉ đành mỏi mong chờ Hoắc Duật tự chui đầu vào lưới, à không, là cam tâm tình nguyện dưỡng sinh.

“Nửa tiếng, không không, mười lăm phút, hoặc là mười phút cũng được, thử xem, thử chút cũng đâu mất mát gì.”

Ảo giác của mình thật biết dưỡng sinh.

Là ảo giác…

Hoắc Duật nhìn chằm chằm tấm t.h.ả.m gai, cởi dép lê đứng lên.

Vào giây phút này, anh đã hối hận, chẳng qua tính cách nhẫn nhịn trước giờ khiến anh kiên trì không nhảy xuống ngay.

Tuy nhiên, mầm mống lui bước đã xuất hiện trong lòng.

Được rồi.

Đứng một lát là được.

Dù sao thì cũng đau thật.

Hoắc Duật nhấc một chân rời khỏi t.h.ả.m gai.

“Còn chưa tới mười giây, không đủ đâu ông chủ.”

Lê Nhạc chán nản cụp mắt, quả nhiên tại mình đòi hỏi quá nhiều sao? Để lại giấy nhắn theo cách nói chuyện của dì Lưu, có ví dụ đó, sữa anh đã uống, cháo gạo kê anh đã ăn, Lê Nhạc tưởng rằng dì Lưu có vị trí bình thường trong lòng Hoắc Duật, mượn danh nghĩa của bà có thể khiến Hoắc Duật dẫm lên t.h.ả.m gai.

Đúng là đã dẫm.

Lê Nhạc thở dài một hơi: “Không sao, dẫm là được rồi, thử được một lần chính là khởi đầu tốt đẹp, chúng ta tiếp tục cố gắng.”

Tiếng thở dài của cậu còn chưa tan hết, Hoắc Duật vừa nhấc một chân lên lại lần nữa dẫm trở lại t.h.ả.m.

Thật sự thì cảm giác truyền đến từ lòng bàn chân không mấy dễ chịu, đau là một chuyện, tê mỏi lại là một chuyện khác, cực hình cũng chỉ đến thế là cùng.

Hoắc Duật đi một bước, chân bước ra phải chịu nhiều áp lực hơn, cơn đau càng dữ dội hơn, cơ thể anh vô thức nghiêng sang một bên, chuẩn bị sẵn sàng để bước xuống.

“Tuyệt quá, Hoắc Duật anh là một anh hùng!”

Lê Nhạc giơ tay reo hò, như thể lúc này không phải Hoắc Duật đi trên t.h.ả.m gai, mà là sắp leo lên đỉnh Chomolungma, trở thành người đàn ông thứ N trên thế giới leo lên nóc nhà thế giới.

Hoắc Duật: “…”

Cố kiểm soát cơ thể không để bị lung lay.

Sơn Tam

“Là như vậy đấy, anh tuyệt quá, mỗi bước đi là một bước lớn tiến gần đến thành công, vì tuổi tới hạnh phúc, vì tương lai của chúng ta, xin hãy tiếp tục cố gắng.”

Lê Nhạc đứng bên cạnh, đưa cho cậu một cái micro, cậu có thể trở thành người thuyết giảng xuất sắc nhất.

Đôi mắt lanh xinh đẹp nhìn Hoắc Duật chuyên chú, trong ánh mắt ấy có sùng bái, có cổ vũ, có mong chờ tràn ra.

Hoắc Duật khẽ thở dài, rốt cuộc anh bị bỏ bùa gì, thế mà không đành lòng nhìn ảo giác thất vọng.

Đúng là liều mình bội quân t.ử mà, mỗi một bước trên t.h.ả.m gai đều không phải chuyện đùa, ban đầu loài người thuần phục lòng bàn chân, tập đi thẳng đứng vững cũng loạng choạng, khó khăn thế này.

“Không cần nhìn đâu, đau thì cứ hét to lên, ở đây chỉ có với anh, tôi sẽ không cười anh, cũng sẽ không nói cho ai biết đâu.”

Lê Nhạc làm động tác kéo khóa trước miệng.

Cậu nhíu hàng mày thanh tú, nhắn mặt nói: “Lúc shipper giao tới tôi thử rồi, đau c.h.ế.t đi được, đi một bước là sẽ gào khóc như quỷ, vậy mà anh chỉ nhíu mày! Không hổ là người đàn ông tôi chọn, quả nhiên bá đạo không giống người bình thường. Bây giờ có thể chỉnh phục t.h.ả.m gai, ngày mai Hoắc Duật anh có thể chỉnh phục cả thế giới luôn đó.”

“Dưới chân có nhiều huyệt vị lắm, chỗ nào khó chịu là đau chỗ đó.”

Lê Nhạc ngồi vòng tay ra sau đầu, giống như tinh tinh đứng xem con người làm việc, đầy hiếu kỳ, cậu lẩm bẩm: “Sức khỏe anh tốt thế này, lẽ ra không bị mất ngủ mới đúng.”

Bài đăng chia sẻ cách giúp dễ ngủ bằng t.h.ả.m gai trên diễn đàn nói thế nào nhỉ?

Đa phần người không ngủ được là vì thận hư thể yếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoắc Duật giộng thận hư chỗ nào đâu?

Tell me!

Anh không có thể đi lại trên t.h.ả.m gai như đi trên đất bằng, sức khỏe thì mạnh tới mức đi đâu được luôn, nếu anh mà hư, thì chẳng có ai mạnh khỏe cả.

Ngay lúc Lê Nhạc đang cúi đầu nghiên cứu sơ đồ huyệt vị lòng bàn chân trên điện thoại, Hoắc Duật đã đi trên t.h.ả.m một vòng, lén co các ngón chân lại, cong mu bàn chân lên, không để lòng bàn chân tiếp xúc với t.h.ả.m, anh nhện ra các hạt nhỏ lên ở mép t.h.ả.m không nhọn lắm, trốn ở đây bỗng là vừa đẹp.

Đi một vòng chắc được rồi nhỉ?

Lén nhìn Lê Nhạc, cậu đang cúi đầu, một dúm tóc ngây ngô trước trán bướng bỉnh đứng dựng, khẽ đung đưa theo biên độ cậu lắc đầu.

Hình ảnh một tuần trước bỗng hiện lên trong đầu.

Đó là thứ tư, anh vừa đi công tác ở nơi khác về, vì vậy mà lỡ mất sinh nhật mười bảy tuổi của em trai. Đi nói chỉ là sinh nhật thôi mà, không cần phải bận tâm, chỉ bảo dì Lưu mang bánh sinh nhật đến, coi như là chút niềm vui.

Lúc dì Lưu lấy bánh ra khỏi hộp, ánh mắt Hoắc Duật lại không nhìn chiếc bánh, mà lướt qua dì Lưu, nhìn cậu trai đi vào phòng khách phía sau bà.

Đó là một cậu trai trẻ tuổi, tầm hai mươi, mặc áo phông trắng đơn giản và quần jean xanh bạc màu, người quấn một chiếc khăn choàng nhem nhuốc, cậu xuất hiện đột ngột, trong mắt đầy hoang mang và bối rối.

Lúc đó Hoắc Duật lại bình tĩnh lạ thường, hỏi cậu trai kia là ai, cậu trai kia vẫn đang mơ hồ không trả lời, trái lại là dì Lưu hoảng sợ hỏi Hoắc Duật bị sao vậy.

Hoắc Duật khẽ hỏi dì Lưu có nhìn thấy ai không.

Dì Lưu nuốt nước bọt, chậm rãi lắc đầu.

Trái tim Hoắc Duật chùng xuống, dì Lưu dặm dò thử hỏi anh có sao không, anh lắc đầu nói không sao, nhưng anh biết từ giây phút đó đi, bản thân mình đã không ổn rồi.

Sau khi dì Lưu đi, Hoắc Duật lẳng lặng đ.á.n.h giá cậu trai thình lình xuất hiện, anh lạnh lùng tự hỏi đầu óc mình có bình thường không.

Anh không nhận được câu trả lời, nhưng cậu trai kia đã bình tĩnh trở lại từ trong hoang mang bối rối.

Cậu trai trẻ tuổi đến gần, nụ cười trên mặt có vẻ gượng gạo rụt rè, hai tay ngoan ngoãn đặt trước người.

Hoắc Duật giả bộ lạnh lùng phớt lờ nhưng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài, anh quan sát cậu trai trẻ tuổi, không bỏ sót một chi tiết nào, phân tích lai lịch của cậu, thân phận của cậu, trẻ lễ phép, cử chỉ cung dung, thái độ khiêm tốn, là một sinh viên có xuất thân tốt, vừa nhìn đã biết là con nhà gia giáo, chưa từng trải qua sự tôi luyện của xã hội.

Trước hết cậu trai trẻ tuổi lễ phép cúi đầu, sau đó tự giới thiệu: “Chào anh nha ký chủ, tôi tên Lê Nhạc, Lê trong lê minh”, Nhạc trong nhạc cụ, là một bóng đè mới sinh, cần giấc mơ của anh để sống. Tôi sẽ ở bên cạnh anh, không can thiệp vào cuộc sống của anh, anh cứ coi như tôi không tồn tại, mặc dù anh cũng không nhìn thấy tôi.”

(*Hừng sáng)

Cậu cười ngượng ngùng, mặt hạnh cong lên, trong mắt như xuất hiện ánh trăng, hóa ra niềm vui và sự thỏa mãn có thể hiện lên chân thực trên khuôn mặt một người đến vậy.

“Lúc anh vừa về nhà đã ngủ gật trên sô pha, anh mơ một giấc, trong mơ có biển, có bãi cát, có đống cỏ, có gió ấm thổi nhè nhẹ, giấc mơ đó rất ngọt, tôi thích lắm, tôi đã ăn rất no, cảm ơn anh.”

Sau khi nói xong, cậu lại cúi người lần nữa: “Ký chủ, sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn.”

Hoắc Duật nhìn chằm chằm dúm tóc ngây ngô bướng bỉnh trước trán cậu, cảm thấy đầu óc mình có vấn đề rồi, dù ít dù nhiều.

Ngày hôm sau lại tức tốc đặt lịch ở khoa tâm thần bệnh viện Tinh Hồ, t.h.u.ố.c bác sĩ Chu kê không dễ uống, còn có tác dụng phụ.

Trên gan bàn chân một chút là vùng thân, tôi hồi người đăng bài rồi, anh ấy nói lúc dẫm t.h.ả.m gai có thể ăn nhiều chút để kích thích huyệt vị, không có hại gì cho cơ thể đâu.

Lê Nhạc bỗng giơ tay, đưa sơ đồ huyệt vị trên điện thoại cho Hoắc Duật xem.

Ánh mắt len lén ngó từ mặt Hoắc Duật xuống chân anh, một suy nghĩ táo bạo lặng lẽ nảy ra.

Hoắc Duật dẫm lên t.h.ả.m, khóe miệng lập tức mím c.h.ặ.t.

“Khụ khụ, thì là, tôi giúp anh một chút được không?”

Lê Nhạc bóp ngón tay, vành tai ửng đỏ mắt kiểm soát vi suy nghĩ táo bạo, ngay cả ch.óp mũi đầy đặn tinh xảo cũng rịn ra chút mồ hôi vì phấn khích.

“Giao cho số phận vậy, trời phật phù hộ.”

Cậu bỗng chắp hai tay trước n.g.ự.c vái trời, sau đó nói với Hoắc Duật: “Ký chủ chan, lát nữa bước chân trái ra trước có nghĩa là đồng ý để tôi giúp anh, bước chân phải là không đồng ý đấy. Bây giờ, quyền chủ động nằm ở anh đó, ngài Hoắc của tôi.”

Lê Nhạc nhích chân, hơi khom người xuống, cúi đầu nín thở nhìn chằm chằm Hoắc Duật.

Người đàn ông cao cao suýt một mét chín, đương nhiên là bàn chân không nhỏ, vì dẫm lên t.h.ả.m gai nên mu bàn chân nổi gân xanh hết cả lên, móng chân được cắt tỉa gọn gàng đến nổi trắng bệch. Dưới cái nhìn chằm chằm của Lê Nhạc, ngón chân cái bên phải của Hoắc Duật nhúc nhích một cách tự nhiên.

Lê Nhạc thất vọng một tiếng, ngón chân cái bên phải cử động trước…

Ngay sau đó, âm cuối của tiếng a v.út lên, từ thất vọng biến thành ngạc nhiên.

“Tôi biết ngay là tôi và ký chủ cũng còn nói ra cũng hiểu nhau mà, ha ha ha ha.”

Hoắc Duật vừa bước chân trái ra đã vô thức đưa tay sợ n.g.ự.c, chắc là bị mỡ heo che mờ mắt rồi.

Đây chính là sự sắp đặt của số phận.

Được cho phép, Lê Nhạc phấn khích giơ tay, rất nhanh cậu đã cất hết cảm xúc, đi, nắm hở tay phải đưa lên miệng ho một tiếng, cậu nói như một thầy lang giả kẻ đơn trọng tiêu t.h.u.ố.c: “Ngài Hoắc, lát nữa chịu lực sẽ hơi đau, anh yên tâm, tôi chỉ đạp một lát thôi, sẽ không làm anh bị thương gì đâu.”

Nói rồi, Lê Nhạc đứng thẳng người hít sâu một hơi, cậu thử duỗi chân trái của mình ra, chầm chậm đặt lên mu bàn chân của Hoắc Duật.

Đạp mạnh.

Đạp mạnh hơn nữa.

Lê Nhạc nín thở, kiểm soát lực chân, nắm chắc khoảng cách.

Đây là động tác tinh vi, động tác có kỹ thuật cao.

Đứng một chân khiến cơ thể Lê Nhạc bắt đầu lắc lư, cậu vô thức vươn tay vịn vai Hoắc Duật, tay Hoắc Duật giơ lên lại sượt qua Lê Nhạc.

Hoắc Duật khẽ kêu một tiếng.

Lê Nhạc nhảy bật ra như con thỏ bị giật mình, luôn miệng nói: “Xin lỗi xin lỗi, vừa nãy không đứng vững.”

Cậu bực bội gãi đầu mình, đ.á.n.h giá sai khả năng kiểm soát cơ thể của bản thân rồi, vốn dĩ cậu không thể điều khiển tay chân linh hoạt một cách tự nhiên như đã nghĩ.

Cảm giác mềm mại mịn màng trên chân biến mất, Hoắc Duật ép mình dời mắt, nhưng trong đầu vẫn cứ quẩn quanh bóng dáng trắng nõn kia.