Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 6: RA NGOÀI (1)



Đúng là hoang đường quá mà!

Sao anh có thể tưởng tượng ra cảnh tượng như vậy, đây là ảo giác làm ra những chuyện này?!

Hoắc Duật sải bước mạnh lên t.h.ả.m gai, một vòng, hai vòng, ba vòng… đi đến khi lòng bàn chân đã quen với những hạt nhỏ lên trên đó, hay nói đúng hơn là tê rần hết cả chân, trán cũng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Trút giận cũng có chỗ tốt, ít nhất là sự nôn nao sâu trong đáy lòng đã được giải tỏa.

“Tôi đi tắm lần nữa.”

Nhìn Hoắc Duật sải bước đi mất, Lê Nhạc vội gật đầu: “À à, cung tiễn vua dẫm t.h.ả.m gai đi tắm~”

Cậu nhìn bóng lưng cao lớn kia, cảm thán trong lòng, đúng là một người đàn ông mạnh mẽ mà.

Ủa, hình như vừa loạng choạng thì phải?

Lê Nhạc lắc đầu, chắc chắn là mình bị ảo giác.

Thảm massage chân được cuộn thành ống để trong góc phòng khách.

Trên bệ bếp trong nhà bếp không có nồi cháo gạo kê ấm nóng, trên bàn đảo bếp không có sữa đã hâm nóng.

Đầu giường không có táo cắt thành núi nhỏ, trên bàn trà không có quả cam láng bóng.

Âm thanh đã tắt, không có tiếng ồn trắng cũng không có tiếng nhạc du dương.

Căn nhà vẫn sạch sẽ gọn gàng như mọi khi, bàn ghế vẫn ở vị trí cũ, rèm cửa buông xuống một cách thích hợp.

Cửa ra vào và cửa sổ đều đóng lại, qua ô cửa sổ có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng cách đó một hồ nước.

Gần mười một giờ, màn trình diễn ánh sáng rực rỡ đã tắt, chỉ còn lại những ánh đèn neon sau vẻ huy hoàng và nhộn nhịp.

Tất cả đều quen thuộc, nhưng lại khiến Hoắc Duật cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

Đưa mắt nhìn vào phòng, tivi đã tắt, bóng đè tràn đầy sức sống đang nằm dài trên sofa như một con khô, thấy kỹ chủ đã về, cậu chỉ nhấc mí mắt lên coi như chào hỏi, không còn sự chào đón nhiệt tình, không còn cái miệng luyên thuyên không ngừng, không còn chà tay đầy mong chờ nữa.

Lê Nhạc chỉ im lặng nằm thẳng, đặt hai tay lên bụng, ánh mắt lẳng lặng nhìn trần nhà.

Vẫn không nhúc nhích.

Hoắc Duật đứng bên bể cá cầm thức ăn cho cá, lén đ.á.n.h giá Lê Nhạc, nửa ngày trời không rắc được hạt thức ăn cho cá nào, một đàn cá nhỏ tội nghiệp xúm lại, bể cá không thức ăn trên tay anh, con cá ngốc cứ mở miệng đớp đớp.

Hoắc Duật khó hiểu nhíu mày.

Không khỏi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, chất lượng giấc ngủ của anh dạo này——

Hình như...

Chắc là...

Có lẽ...

Cũng ổn mà.

Thật sự là cũng ổn.

Gần đây không có quá nhiều việc, doanh số bán hàng của các chi nhánh ổn định và có tăng trưởng, các khoản đầu tư dưới tên anh đã chuyển lỗ thành lãi, bất động sản trống được tận dụng triệt để, bao gồm việc trang trí chi nhánh mới sắp khai trương cũng đã đi vào giai đoạn cuối.

Anh cố ý giảm tăng ca, mỗi ngày đều về nhà trước chín giờ.

Dầm thấm gai, tập thể d.ụ.c, uống t.h.u.ố.c, khoảng mười giờ là lên giường, khoảng mười giờ rưỡi là tắt đèn.

Hoắc Duật tự hỏi lòng mình, sau khi tiếp quản bách hóa Duyệt Nhạc, anh chưa bao giờ làm việc và nghỉ ngơi đều đặn như vậy.

Mấy ngày cuối tuần này cứ như biến thành một người khác.

Nhưng mà, ảo giác của anh, Lê Nhạc tự xưng là bóng đè, tại sao lại sa vào trạng thái lờ đờ tiêu cực, vẻ không vui hiện rõ lên trên mặt.

Nghĩ đến đây, Hoắc Duật bèn mỉm cười, đúng là Lê Nhạc rất dễ hiểu, vui cũng thể hiện trên mặt, không vui cũng thể hiện trên mặt, vui thì giơ tay reo hò, không vui thì mặt mày hùng hổ.

Như thế nhìn là biết ngay, chẳng khác gì một quả pha lê trong suốt, thuần khiết.

Cũng vì biết rõ nên mới khó hiểu.

Giờ phút này, trong quả pha lê đang nổi mưa, những hạt mưa tí tách rơi vào lòng Hoắc Duật, anh khó hiểu nhíu mày c.h.ặ.t hơn, anh vô thức bắt đầu nghĩ, liệu có phải t.h.u.ố.c uống đã ảnh hưởng đến ảo giác, nên Lê Nhạc mới trở nên uể oải, buồn bã, ngay cả ánh mắt thỉnh thoảng nhìn anh cũng biến mất.

Đã mấy lần Hoắc Duật muốn nhắn tin hỏi bác sĩ Chu.

Nhưng nghĩ lại, bác sĩ Chu giúp anh loại bỏ ảo giác, chứ không phải báo anh nuôi ảo giác.

Đêm hôm khuya khoắt, không nên làm phiền anh ta.

Hoắc Duật thở ra sự buồn phiền, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, không quên rắc chút thức ăn cho cá, đám cá ngốc trong bể tranh nhau đớp thức ăn.

Anh đi tới sofa rồi ngồi xuống, lẳng lặng nhìn Lê Nhạc, mấy lần muốn lên tiếng hỏi cậu bị sao vậy...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng lời dặn của bác sĩ lại vang lên bên tai: "Đừng nhầm lẫn giữa thực tế và ảo giác."

Hoắc Duật cười khổ, nhưng anh đã coi ảo giác là thật rồi.

Lê Nhạc bị sao vậy?

Trông cậu có vẻ bình tĩnh, nhưng thực ra đã hết cách rồi.

Động tĩnh bên chân cho cậu biết Hoắc Duật đã ngồi xuống, biết Hoắc Duật lại lấy máy tính bảng ra, mở báo cáo, bắt đầu xem những con chữ và số liệu buồn ngủ kia...

Ngoài công việc ra, Lê Nhạc chẳng thấy anh có thú vui giải trí nào.

Để anh ôm đống tiền c.h.ế.t tiệt đó đi ngủ đi!

Không~~~

Lê Nhạc ngồi bật dậy, chỉ Hoắc Duật rồi lớn tiếng nói: "Có cách, nhất định có, ông đây mà không làm anh ngủ tự nhiên được thì ông đây là ch.ó con."

Nói câu này xong, cậu bật người nhảy khỏi sofa như điều hầu lộn mình, dẫm chân trần lên sàn nhà, ánh đèn hắt lên người cậu, bọc một vàng sáng tựa dòng m.á.u đang được bơm dần đầy.

Hôm nay không ngủ với anh nữa, thấy ghét, phòng không gói chiếc đi nha lẹ của tư bản.

Lê Nhạc ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, hừng hực khí thế đi về phòng cho khách, không quay đầu, không chút quyến luyến.

Hoắc Duật: "..."

Lời líu kéo nghẹn ở cổ họng, không thốt ra được mà cũng không nuốt xuống được.

Tôi cũng có thú vui mà, ví dụ như lướt video ngắn, nạp tiền chơi game, hóng chuyện của người khác...

Lời giải thích vang vọng trong căn phòng trống rỗng.

Nghe âm cuối tan biến trong không khí, Hoắc Duật bỗng che mặt cười rộ lên, ban đầu chỉ cười nhỏ, sau đó tiếng cười ngày một lớn, rồi càng lúc càng lớn.

Đêm hôm không ngủ cười cái gì.

Bỗng nhiên, Lê Nhạc thò đầu ra như chủ cún nhỏ, nhe răng cố làm ra vẻ hung dữ: "Lần về cái giường lớn vừa mềm vừa thoải mái của anh mà ngủ đi, kê cái giường thoải mái như này ở phòng ngủ chính làm gì, ngủ thì không chịu ngủ đàng hoàng. Nhìn tôi làm gì, đúng, bây giờ tôi tới nói cho anh biết người luôn đó, hừ, ma ăn thịt người là chuyện bình thường, ừm, ăn anh luôn."

Nói nguyên một tràng xong, Lê Nhạc quay đầu về lại phòng khách.

Ngồi trên chiếc giường thoải mái tâm tạm, kích cỡ tạm trong phòng cho khách, Lê Nhạc gào lên một tiếng: "Nhìn mình?!"

Cậu ngạc nhiên ngồi bật dậy, chân vắt vẻo trên vai, một nửa dập dưới chân, trông như áo cả của hóa thượng già, chẳng qua ma thì không phải là ma thanh tâm quả d.ụ.c, cậu suy nghĩ rất nhiều, ví dụ như Hoắc Duật đang nhìn mình?

Không, không đúng.

Lê Nhạc lắc đầu một cách khẳng định, sao con người nhìn thấy bóng đè được.

Cậu từ từ nằm xuống, bật cười vì suy nghĩ buồn cười này của mình.

Hơi đói, nhưng không sao, nhịn bữa cũng không có gì.

Lê Nhạc xoa bụng, trở mình ôm chân nằm nghiêng nhắm mắt lại.

Không có Hoắc Duật bên cạnh, thế giới sau khi nhắm mắt đen kịt, cậu như đang ở trong một căn phòng tối không có cửa sổ, có thể ngủ thiếp đi cũng có thể nhắm mắt nghĩ ngợi, chờ bình minh ló dạng.

Sau khi uống t.h.u.ố.c, giấc mơ của Hoắc Duật là gió biển mặn chát tạt vào mặt cậu bộp bộp, mưa như trút nước không ngớt một giây, sóng biển vỗ bờ gào thét dữ dội.

—Giấc mơ như vậy không ngon chút nào.

Lê Nhạc tỏ vẻ cậu ăn thì no, nhưng ăn không ngon.

Để một cái dạ dày quen ăn món Trung thỉnh thoảng ăn pizza hamburger thì còn thấy mới lạ, chứ ngày nào cũng ăn, bữa nào cũng ăn sẽ rất dễ ngán.

Lê Nhạc từ chối kiểu bữa ăn như này.

Cậu muốn gió biển dịu dàng đầy sóng nhẹ nhàng vỗ về bãi cát mịn.

Cậu muốn mây trắng lững lờ trôi chậm chậm trên bầu trời xanh thẳm.

Cậu muốn căn nhà gỗ đứng sừng sững bên bờ biển như ngọn hải đăng dẫn đường cho tàu thuyền trên biển.

Điều cậu muốn là một giấc mơ ngọt ngào.

Không hiểu tại sao trong giấc mơ của Hoắc Duật luôn xuất hiện biển cả, căn nhà gỗ kia vẫn luôn thu hút ánh mắt Lê Nhạc, chỉ là trong mơ mưa to gió lớn, cậu đi lại khó khăn, khiến cậu không thể đến đó khám phá.

Gió to sóng lớn mưa rào đúng là quá đủ rồi, chỉ cần nghĩ tới giấc mơ đắng chát kia là Lê Nhạc sẽ thấy buồn nôn.

Từ chối, từ chối một cách quyết liệt!

Lê Nhạc đang ngủ say nhíu hàng mày xinh đẹp.

Sơn Tam

...

Tôi cũng đi nữa.