Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 7: RA NGOÀI (2)



Như thể tự nói với mình, cũng như nói với kỹ chủ một tiếng, Lê Nhạc nắm c.h.ặ.t quai ba lô, gật đầu chắc nịch: "Đi ra ngoài với anh."

Áo thun trắng đơn giản, quần jean xanh bạc màu với kiểu dáng đơn giản, giày vải trắng và ba lô đen, y hệt lúc mới gặp. Tóc Lê Nhạc được chải gọn gàng, ngay cả dúm tóc ngày nọ cũng trở nên ngoan ngoãn sau khi lên dùng gel của anh.

Cậu trông như đang đi học, quá đỗi sạch sẽ, không dính bụi trần.

Đi làm thôi tổng giám đốc Hoắc, anh ngẩn ra gì thế?

Lê Nhạc giơ tay phải huơ huơ trước mặt Hoắc Duật.

Hoắc Duật cụp mắt, mở cửa, đợi Lê Nhạc ra ngoài rồi mới vòng tay ra sau đóng cửa lại.

Đã lâu không ra ngoài, từ lúc sinh ra đã ở trong nhà Hoắc Duật, không tính lần xuống lầu tìm khăn choàng kia, Lê Nhạc vừa càng thẳng vừa thấp thỏm, cậu lẽo đẽo theo sau Hoắc Duật, chỉ sợ chậm một bước là không kịp bước chân anh.

May thay, may mà Hoắc Duật không phải kiểu người hấp tấp vội vàng, anh trầm ổn bình tĩnh, vào thang máy không nhấn nút "Đóng" ngay, lên xe cũng không vội đóng sầm cửa, cho Lê Nhạc rất nhiều không gian hoạt động.

Lê Nhạc ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hoắc Duật, vẫy tay với tài xế: "Chào buổi sáng nha chú tài xế, rất vui được làm quen với chú."

Chú Lưu.

Hoắc Duật gọi một tiếng.

Tài xế Lưu vô thức đáp lại: "Tổng giám đốc Hoắc?"

Tổng giám đốc Hoắc ừm, rồi cúi đầu nhìn điện thoại.

Đầu chú Lưu toàn là dấu chấm hỏi, nhưng ông dám nói cũng không dám hỏi, chỉ thấy hơi khó hiểu, không nói nổi thầm trong bụng sao tổng giám đốc Hoắc lại trở nên lạ thế?

Chào buổi sáng nha chú Lưu.

Lê Nhạc không nghĩ nhiều, vui vẻ đối cách xưng hô.

Vào giờ đi làm, thỉnh thoảng có xe lái ra khỏi hầm gara, tài xế Lưu cũng khởi động xe như mọi khi, chiếc ô tô màu đen có hiệu suất cực tốt, không nhanh không chậm lăn bánh, sau khi chạy qua một đoạn đường ngắn, cuối cùng cũng nhìn thấy bầu trời.

Nhìn bầu trời ở nơi cao và nhìn ở mặt đất là cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Lê Nhạc áp mặt vào cửa sổ, nhìn mây trắng lững lờ trên bầu trời, không hiểu sao lại ngẩn ngơ, cảm thấy trong lòng như thiếu mất thứ gì đó.

Là gì nhỉ...

Cậu tự hỏi mình, nhưng không có câu trả lời.

Không có câu trả lời thì thôi, Lê Nhạc không phải người cố chấp.

Ra khỏi Hồ Cảnh Nhất Hiệu, ô tô hòa vào dòng xe cộ đi làm, cổng lớn khu Nam trường đại học Đông Châu lướt qua trước mắt rồi bị thay thế bởi cảnh sắc bên trong đường hầm chạy qua đây đó, dải đèn màu xanh biển phía trên đường hầm lướt qua từng đoạn một, như thể đang du hành giữa các vì sao.

Đường hầm rất dài, rút ngắn đáng kể khoảng cách giữa khu Nam và khu Bắc của Đông Châu.

Bỗng nhiên, trước mắt bừng sáng.

Bầu trời xanh thẳm lại xuất hiện, nhưng bọn họ vẫn đang ở trên hồ Nam.

Lê Nhạc quay đầu nhìn lại, hòn đảo nhân tạo nơi đặt cửa hầm trông như một con "cá đuối" nổi trên mặt nước, chiếc đuôi dài của nó chính là cây cầu nối vào đất liền.

Nước hồ trong xanh, có thuyền lướt qua, kéo theo gợn sóng thật dài.

Cây cầu không dài, chẳng mấy chốc đã đến phía nam Đông Châu, tiếp đó chạy lên cao tốc, không tới nửa tiếng đã đến quảng trường Thiên Nga, về cơ bản, các công trình biểu tượng của Đông Châu đều nằm ở đây, tòa nhà cao trăm tầng vươn thẳng từ dưới đất lên, tháp truyền hình chọc trời, nhà hát rỡ bên hồ như đóa hoa ngọc lan,...

Phong cảnh chỉ có thể nhìn thấy từ căn nhà ở phía bắc, nay đã đứng ở đây.

Trụ sở chính của bách hóa Duyệt Nhạc cũng ở đây.

Ba mươi năm trước, quảng trường Thiên Nga là nơi sầm uất nhất Đông Châu, cha của Hoắc Duật rất cao gan, khi đó đã thu mua một khu nhà ở đây, dù khi đó nhiều người không đ.á.n.h giá cao hành động của ông, nói cánh ông vừa cứng đã muốn bay.

Kết quả, lại bay thành công thật.

Sau ba mươi năm, dưới sự phát triển tiếp nối của hai thế hệ cha con, từ một siêu thị nhỏ, Duyệt Nhạc phát triển thành trung tâm thương mại bách hóa tổng hợp với quy mô lớn, không thể để người ngoài xem thường.

Ngoài trụ sở chính của bách hóa Duyệt Nhạc, dưới trường còn có bốn chi nhánh với quy mô nhỏ hơn và một cửa hàng đang chuẩn bị khai trương ở Lâm Thành, quy mô của cửa hàng này không thua kém gì trụ sở chính.

Xe chạy vào tầng B2 của trung tâm thương mại Duyệt Nhạc, dừng trước thang máy, Hoắc Duật xuống xe nhưng không đóng cửa ngay.

Một lát sau mới đóng cửa xe đi tới chỗ thang máy.

Đợi Hoắc Duật đi rồi, chú Lưu đi đỗ xe, hôm nay đầu óc hơi lộn xộn, cứ thấy tổng giám đốc Hoắc có gì đó lạ, nhưng lại không rõ ở được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ông lắc đầu, cho rằng mình nhạy cảm quá.

Đi thang máy lên lầu, thỉnh thoảng có người bước vào, thấy Hoắc Duật đứng trong góc đương nhiên sẽ chào hỏi một tiếng.

Khi con số ngày một tăng lên, người bước vào càng nhiều, không gian thang máy không ngừng thu hẹp, nhưng Hoắc Duật đứng trong góc lại không chịu nhúc nhích một bước, hai chân cắm xuống như thợ cọc, chừa lại đủ không gian phía sau lưng.

Sau lưng anh, Lê Nhạc nhìn phong cảnh ngày một nhỏ bên ngoài cửa kính.

Người muốn bước vào nhận ra đã không còn chỗ, còn làm gì được nữa đây? Nói với ông chủ của bách hóa Duyệt Nhạc bảo nhích vào trong chút à?

Thôi bỏ đi, người làm một không muốn làm chim đầu đàn.

Sơn Tam

Sếp muốn làm gì thì làm, anh đã đứng ở tuốt trong cùng rồi, còn muốn anh làm gì nữa.

Để tận dụng tối đa diện tích đất, 15 năm trước nơi này đã được xây dựng lại toàn bộ, tòa A có tổng cộng sáu tầng là khu thương mại, tòa B và C nằm phía sau tòa A, là tòa nhà văn phòng, một tòa cao hai mươi sáu tầng, một tòa cao hai mươi mốt tầng, giữa các tòa có cầu vượt nối liền.

Tòa nhà văn phòng cho thuê, tiền thuê thu về hằng năm chắc chắn sẽ khiến người ta cảm thán đất ở trung tâm Đông Châu đắt tấc vàng.

Văn phòng của Duyệt Nhạc ở tầng 17 - 21 của tòa C, sân thượng được làm thành vườn thực vật ngoài trời, bên trong có quán cà phê, dầm tựa ngựa làm việc mệt có thể lên đó hút t.h.u.ố.c, tiện thể nạp caffeine vào m.á.u để làm việc say hơn.

Khi đến tầng 21, trong thang máy chỉ còn lại Hoắc Duật, với Lê Nhạc đang say sưa ngắm cảnh sau lưng Hoắc Duật.

Tôi chưa từng thấy góc nhìn này ở hồ Nam.

Lê Nhạc không thấy lời mình có vấn đề gì, nhưng Hoắc Duật lại nhíu mày, anh thoáng nghĩ đến điều gì đó, nhưng không nắm bắt được đầu mối của suy nghĩ ấy.

Hoắc Duật bước ra khỏi thang máy, Lê Nhạc vội nắm quai ba lô đi theo, trên đường liên tục có người chào buổi sáng tổng giám đốc Hoắc, Hoắc Duật lần lượt gật đầu đáp lại, đi được nửa đường thì có thư ký trưởng của phòng thư ký đợi báo cáo công việc.

Thư ký trưởng là một phụ nữ nữ ngoại bôn mười, giỏi giang tháo vát, tóc dài buộc gọn thành đuôi ngựa, Lê Nhạc chỉ thấy đuôi ngựa lắc qua lắc lại, kèm theo tiếng giày cao gót chạm đất nhẹ nhàng, rất có nhịp điệu.

Dù đi giày cao gót, nhưng người này không hề cao, tuy nhiên Lê Nhạc lại bị cách nói chuyện và làm việc đầy khí thế của cô đạ cho không dám hé một tiếng, chỉ sợ làm phiền cô báo cáo công việc, Hoắc Duật thì gật đầu, trong lúc hai người nói chuyện, một số công việc không quá quan trọng đã được hoàn thành, do thư ký đứng bên cạnh ghi chép lại rồi giao cho các phòng ban.

Lê Nhạc líu lưỡi không thôi, cậu chỉ thấy sự chuyên chú của Hoắc Duật khi ở nhà, không ngờ lúc làm việc anh còn bận rộn hơn.

Nhịp độ nhanh thế này, nhóc bóng đè có hơi không chịu nổi.

Đợi khi vào phòng làm việc, Lê Nhạc mừng rỡ nhận ra vẫn là văn phòng của Hoắc Duật cửa sổ sát đất nhìn vòng cung siêu lớn, nhìn thẳng ra hồ Nam, view đỉnh của ch.óp, tầm nhìn tuyệt vời, ý đồ mưu cầu lợi riêng cho bản thân của sếp dựng rõ ràng quá chứ, nhưng Lê Nhạc thích!

Lúc cậu đang đi dạo bên cửa sổ, thư ký trưởng đã trao đổi công việc với Hoắc Duật xong xuôi và lui ra ngoài, Leo đang gia bộ làm không khí trong phòng bèn thể chỗ vào báo cáo lịch trình.

Lê Nhạc quay đầu nhìn Leo, ánh mắt Hoắc Duật đang nhìn màn hình máy tính tinh vô thức di chuyển theo, ánh mắt xuyên qua tròng kính nhìn sang Leo.

Anh bị cận thị nhẹ, lúc làm việc mới đeo kính.

Ánh mắt lạnh nhạt sắc bén mang theo độ dò xét, làm Leo đang báo cáo lịch trình bị nghẹn lời, phải uốn lưỡi vài lần mới có thể bình tĩnh tiếp tục báo cáo.

Hoắc Duật dời mắt, nhưng tâm trí lại hơi bay bổng.

Tại sao tự nhiên Lê Nhạc lại nhìn Leo, có hứng thú với anh ta?

Ăn mặc không khác gì mọi khi, người đàn ông lớn hơn mình ba tuổi này làm việc không tệ, vẻ ngoài không thuộc dạng nổi bật mặt mày đàng hoàng, mặt mũi sáng sủa coi như cũng được, cao hơn mét tám, vì thể hiện sự chuyên nghiệp của mình mà mặc vest quanh năm, ngoài trời nóng muốn cháy da mà vẫn mặc.

Hoắc Duật cụp mắt nhìn bản thân, áo polo xám nhạt, quần thường màu đen, lẽ nào bị làm nền, bị thấy không đủ chuyên nghiệp, không đủ khí thế?

Lê Nhạc đứng bên cửa sổ ngắm cảnh xong, bèn ngồi xuống sofa xem Leo báo cáo lịch trình, vẻ mặt đầy hứng thú.

Leo: "..."

Anh ta mất tự nhiên mà nhích m.ô.n.g, cảm thấy cái ghế trước bàn sếp mọc đinh à, sao cái mình ngồi không thoải mái thế này.

Còn nữa, sao tổng giám đốc Hoắc lại nhìn mình nữa rồi!!!

Trước khi đến báo cáo lịch trình anh ta đã soi gương rồi mà.

Lẽ nào trong miệng có mùi?

Leo gào thét trong lòng, bây giờ cũng đâu thể hà hơi người thử được, rõ ràng anh ta đã xịt thơm miệng rồi.

Cứu với, tổng giám đốc Hoắc à cậu đừng có nhìn nữa.

Hoắc Duật cũng nghĩ trong lòng, Lê Nhạc cậu nhìn gì vậy.

Nhìn một lúc, Lê Nhạc bèn mất hứng, trời hè nóng nực mà mặc bộ vest ba mảnh chỉnh tề thì cũng được đi, chẳng qua là cậu nông cạn, ngạc nhiên thái quá mà thôi.

Lê Nhạc bắt đầu cúi đầu xem điện thoại, đâu phải cậu đến đây để đi làm với Hoắc Duật, cậu có hẹn offline với ma khác.