Hẹn mười một giờ gặp, phải đợi hơn cả tiếng đồng hồ.
Lê Nhạc không cảm thấy chờ đợi có gì buồn chán, lần đầu cậu ra ngoài, cảm thấy điều gì cũng mới mẻ.
Kéo b.í.m tóc của chậu trầu bà xem dài bao nhiêu, đứng trước bể cá đếm mấy con cá con, kéo rèm lá sách xuống lén nhìn ra ngoài xem có ai đang lười biếng.
Trông ai cũng nghiêm túc.
Bên ngoài là phòng thư ký, nhân viên không phải tài liệu thì cũng gõ lách cách trước máy tính, hoặc là gọi điện thoại hẹn giờ với ai đó,...
Căng thẳng bận rộn nhưng cũng có đôi phần thả lỏng, có người đi vào phòng trà nước rót nước, người đang bận làm tài liệu bèn gọi: "Chị Mỹ Mỹ, lấy cho em thanh sô cô la với ạ."
Uống cà phê không?
Uống rồi, uống nữa là quá liều mất.
Rồi.
Hoắc Duật đã đến phòng họp, Duyệt Nhạc có vài bất động sản cho thuê sắp hết hạn, hẹn ngày gặp các hộ kinh doanh để thương lượng xem gia hạn hay cho thuê lại.
Trên chiếc xe chiến Duyệt Nhạc này, Hoắc Duật là người cầm lái, nhưng cũng cần dựa vào những người khác cùng chèo chống khởi hành, cưỡi gió rẽ sóng.
Nghĩ cũng ngầu ghê.
Nhìn một lúc, Lê Nhạc định nhân lúc người khác không chú ý thì mở cửa đi ra, đi tới thấy cửa phòng đang mở, cậu chỉ cần lách người là qua được.
Cửa phòng làm việc của tổng giám đốc Hoắc mở ra lúc nào vậy?
Không rõ nữa trợ lý Lưu.
Leo khó hiểu nhướng mày, định đi qua đóng cửa lại.
Là trợ lý của Hoắc Duật, Leo hiểu rõ phong cách làm việc của anh, anh không ở trong phòng mà cửa lại mở toang là điều gần như không bao giờ xảy ra với anh.
Đợi đã.
Lê Nhạc lạnh lẹ nghiêng người, đi ra ngoài trước khi Leo đóng cửa.
Leo đóng cửa lại, kẹp tài liệu ở khuỷu tay rồi đi tới chỗ phòng họp.
Lê Nhạc đi ngang qua anh ta, ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh trợ lý, cậu không khỏi hắt xì một cái, vẫn cảm thấy ngứa mũi.
Cậu bừng tỉnh, hóa ra mùi nước hoa trên người Hoắc Duật là từ đây mà ra.
Môi trường làm việc của Duyệt Nhạc rất tốt, mỗi nhân viên đều có chỗ làm việc của riêng mình, tại chỗ làm việc còn có vách ngăn có thể kéo ra để nghỉ trưa, Lê Nhạc là một cậu nhóc tò mò, nhận ra điều này bèn tiên lên ngồi thử.
Không gian hơi chật chội, nhưng nghỉ trưa chợp mắt một lát thì vẫn được.
Đi một mạch đến phòng trà nước, chị Mỹ Mỹ rót nước vẫn chưa đi, cô dựa vào bàn đảo bếp cúi đầu lướt điện thoại, ấm đun nước đang kêu ù ù ù.
Trên bàn đảo bếp có không ít trái cây, bánh quy, sô cô la và mấy món ăn vặt khác, Lê Nhạc ngó chị Mỹ Mỹ, thấy cô đang tập trung vào điện thoại, bèn nhanh tay lấy một viên sô cô la, bỏ vào miệng, vị ngọt lan ra.
Tiếp tục ngó chị Mỹ Mỹ... lấy thêm một viên nữa.
Ăn ít thôi, ăn nhiều đau bụng đấy.
Tự nhiên chị Mỹ Mỹ lên tiếng.
Lê Nhạc ngơ người, cậu chỉ mình, tim đập thình thịch.
Ừm, tối gặp.
Lê Nhạc nhìn thấy tai nghe trên tai chị Mỹ Mỹ, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cậu không dám ở lại lâu nữa, vội vàng chạy tới chỗ thang máy, đi qua cầu vượt, đến tầng năm của tòa A, hẹn gặp Quả cam ma pháp ở quán lẩu cay.
Lần đầu gặp đồng loại, nói thật Lê Nhạc vừa phấn khích vừa căng thẳng.
Trung tâm thương mại mới mở chưa lâu, thang máy đã vận chuyển từng đợt người xuống lêng, Lê Nhạc đứng chờ thang máy không xa, nghĩ cố hư hươu cao cổ nhìn, cậu nhìn giá trẻ lớn bé, cả trai lẫn gái, đoán xem Quả cam ma pháp sẽ trông như thế nào.
Anh ấy nói mình biết tán thủ, có lẽ là một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn.
Anh ấy thuộc lòng các huyệt vị trên cơ thể người, có lẽ là một người đàn ông vạm vỡ đeo kính, một anh chàng bắp áo sơ mi trắng.
Không có ai phù hợp với tưởng tượng của Lê Nhạc, cậu sốt ruột đá chân qua lại, đã qua mười phút so với thời gian bọn họ hẹn rồi.
Quả cam ma pháp nói, anh ấy là người đúng giờ.
Nhạc sĩ học lệch.
Giọng nói truyền đến từ phía sau, Lê Nhạc bất chợt quay đầu lại, ngay giây phút đó cậu tưởng mình nhìn thấy một con vẹt hình người, vẹt mẫu đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lê Nhạc lùi về sau một bước.
Trần Thân Thành nhướng mày, anh sải bước về phía trước dưới ánh mắt bối rối của Lê Nhạc, đuôi tóc dài đen vẽ nên một độ cung tuyệt đẹp trong không khí: "Chào cậu, Nhạc sĩ."
Sơn Tam
Đứng rất gần nên có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c bắc đăng đắng thoang thoảng trên người đối phương, thậm chí có thể nhìn thấy bản thân đang bối rối từ trong con ngươi hổ phách của đối phương, Lê Nhạc nhất thời câm nín, đầu óc trống rỗng, thậm chí quên phải chào hỏi.
Nhạc sĩ, cậu đừng bơ tôi chứ.
Trần Thân Thành mỉm cười, bước gần lên phía trước, thấy Lê Nhạc rụt rè xô hố né ra, nụ cười trên mặt anh ấy càng tươi hơn.
Chào, chào chị, tôi không biết chị là một chị gái.
Trần Thân Thành: "..."
Anh chỉ cố họng mình, có yết hầu nhô lên: "Con trai, kêu là anh."
Lê Nhạc ngơ ngác, cậu nhìn mái tóc dài như thác của Trần Thân Thành, mái tóc dài đen có highlight vài lọn xanh lá, hồng, vàng, sau đó nhìn khuôn mặt của Trần Thân Thành, còn kề mắt hếch lên luôn.
Đúng như đã hẹn, mặc áo sơ mi trắng, quần dài đen, quần áo thoải mái tự nhiên, càng tôn lên phong cách trung tính.
Đừng ngẩn ra nữa, đi thôi cưng, vào trong ngồi.
Trần Thân Thành vươn tay nắm cánh tay Lê Nhạc, kéo cậu tới chiếc bàn trước quán lẩu cay.
Anh ấy không thể để Lê Nhạc bối rối bất an nữa, không thì anh ấy sẽ không kìm được mà bắt nạt cậu mất.
Trần Thân Thành nói: "Ông cụ nhà tôi đang ăn lẩu cay, ông lớn tuổi rồi, răng không tốt lắm, ăn cơm hơi chậm, vừa hay tụi mình nhân lúc này làm quen nhau."
Ông cụ ăn lẩu cay mặc áo sơ mi cọc tay màu kaki, ông cụ ngoài bảy mươi tóc trắng lưa thưa, hàng lông mày rậm cũng xen lẫn không ít sợi bạc, cây gậy chống để dựa sát mép bàn, trông rất nho nhã lịch sự.
Trước mặt ông đặt một cái tô lớn, trong tô có rau, nhuộm chút màu ớt.
Lê Nhạc ngồi đối diện Trần Thân Thành, khó tin nhìn ông cụ đang ăn lẩu siêu siêu ít cay, sau đó nhìn Trần Thân Thành, ánh mắt tha thay đổi: "Vậy mà anh lại đ.á.n.h ông ấy!?"
Nghĩ gì thế, ông cụ chịu nổi đ.ấ.m của tôi à?
Trần Thân Thành giải thích: "Tôi rút ra kinh nghiệm từ kỹ chủ trước, ông cụ là kỹ chủ thứ hai của tôi, đừng thấy ông lớn tuổi, vẫn còn khỏe lắm, chất lượng giấc ngủ khỏi phải nói, tám giờ tối mỗi ngày là đi ngủ, bốn giờ sáng thức dậy, thời gian ngủ sâu rất dài, còn khỏe hơn cả người trẻ tuổi."
Nghe vậy, Lê Nhạc mới buông bỏ cảnh giác, nếu vì miếng ăn mà đ.á.n.h ông cụ, cậu sẽ xóa số người bạn này cả trên mạng lẫn ngoài đời.
Vậy thì đúng là khỏe hơn người trẻ tuổi, ngày nào kỹ chủ tôi cũng phải vật vã tới hơn hai mươi giờ mới ngủ, còn phải uống t.h.u.ố.c mới ngủ được.
Đôi mắt Lê Nhạc lộ vẻ hết sức đắc dĩ, nhìn quầng thâm mắt của cậu kia, toàn là thức đêm cùng Hoắc Duật mà ra.
Tuổi trẻ làm trâu làm ngựa phải bôn ba vì cuộc sống mà, ông cụ nhà tôi linh lương hưu rồi.
Trần Thân Thành đắc ý nháy mắt, cười nói: "- Lúc trẻ ông cụ đã rất chú trọng dưỡng sinh, dù lớn tuổi thì cơ thể vẫn khỏe mạnh."
Ừm ừm, dưỡng sinh phải bắt đầu từ lúc trẻ, đợi khi lớn tuổi muốn cố gắng cũng không kịp nữa.
Lê Nhạc hết sức tán đồng, chỉ hận không thể ấn đầu Hoắc Duật bắt anh ngủ sớm dậy sớm, ăn gì cũng thấy ngon miệng.
Nhưng lại không như mong muốn, đúng như Trần Thân Thành nói, tuổi trẻ làm trâu làm ngựa phải bôn ba vì cuộc sống.
Trần Thân Thành nói bí quyết dưỡng sinh của ông cụ, Lê Nhạc liên tục gật gù, tính toán trong bụng làm sao để áp dụng cho Hoắc Duật, nhưng nghe một hồi cậu lại bắt đầu lo lắng, lấy danh nghĩa của đi Lưu sắc t.h.u.ố.c cho Hoắc Duật, liệu anh có uống không?
Không phải mấy thứ trồng vỏ hại sửa hay cháo gạo kê.
Là t.h.u.ố.c đó.
Cậu đừng lo, bài t.h.u.ố.c này chỉ là một loại trà có tác dụng lưu thông khí huyết, dưỡng ẩm bổ thận, làm mát gan và cải thiện chức năng mật thôi, cũng giống như trà kỹ từ hoa cúc, chẳng qua cách phối các vị t.h.u.ố.c khác với loại thường bán trên thị trường, ổn hơn một chút. Trần Thân Thành giới thiệu: "- Ông cụ nhà tôi là giáo sư ngành y học cổ truyền đại học Đông Châu, trước khi nghỉ hưu là phó viện trưởng khoa d.ư.ợ.c liệu của bệnh viện trực thuộc đại học Đông Châu, nhiều người muốn xin ông đơn t.h.u.ố.c mà không được đấy. Nhóc con, cậu hỏi rồi."
Lê Nhạc rất nể mặt quao tiếng, cảm thấy ông cụ siêu đỉnh luôn.
Cậu vội vàng lấy điện thoại ghi lại.
Trần Thân Thành thay đổi vẻ tự tin ban nãy, trầm ngâm nói: "- Đa phần d.ư.ợ.c liệu được bán ở các hiệu t.h.u.ố.c ngoài kia không chất lượng lắm, phần lớn được liệu toàn là được con người trồng, chất lượng không bằng loại ông cụ nhà tôi tự mua. Nếu cậu về nhà với tôi thì tốt biết mấy, để ông cụ nhà tôi bốc t.h.u.ố.c cho cậu luôn."
Khoan đã.
Lê Nhạc giơ tay.
Nói.
Lê Nhạc hỏi: "- Ông cụ biết sự tồn tại của anh à?"
Ừm, chắc là gừng càng già càng cay, tôi vừa theo ông không lâu đã bị phát hiện rồi.
Ông có thể nhìn thấy anh?
Trần Thân Thành lắc đầu: "- Không thể, cũng không nghe thấy giọng của tôi, nhưng ông biết tôi tồn tại, thần kỳ lắm đúng không."