Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 261



“Mấy người lúc nãy còn bảo phải giải đề thì không ăn, giờ đúng là cướp nhanh hơn bất cứ ai.” Mạc Sơ không lên tiếng thì thôi, vừa mở miệng là mấy người kia phát hiện trong tay anh ta vẫn còn đồ nướng, lập tức lao vào cướp sạch.

Thế nên khi đạo diễn đi tới, ông trực tiếp bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động, không hiểu nổi mình mới chỉ đi nghỉ một lát mà đoàn phim đã náo loạn thành ra thế này.

“Mọi người đang làm gì thế?”

“Đạo diễn, chú đến rồi à, mau nếm thử đồ nướng đi.” Mạc Sơ thấy đạo diễn đang nghiêm mặt, vội vàng nhét cho ông một xiên thịt cừu nướng mà bản thân còn chưa kịp ăn.

Xiên thịt cừu có cả nạc lẫn mỡ được nướng thơm phức, không ai có thể từ chối một xiên thịt như vậy. Sau khi đạo diễn thuận miệng c.ắ.n một miếng, hương vị bên ngoài cháy cạnh bên trong mềm ngọt khiến ông không thể dừng lại được.

Mạc Sơ nhân cơ hội giải thích một tiếng, nói vì tình cờ thấy quầy đồ nướng nên đã gọi vào để mời mọi người cùng ăn.

Những ngày qua chạy tiến độ đúng là rất bận rộn, mọi người đều chưa được nghỉ ngơi hẳn hoi. Đạo diễn ăn xiên thịt cừu cảm thấy vị giác như được đ.á.n.h thức, chợt nhận ra mùa hè năm nay mình còn chưa được ăn một bữa đồ nướng nào ra trò, thế là ông nói: “Nếu đã vậy thì hôm nay nghỉ không quay nữa, mọi người cứ ăn uống cho thoải mái, ăn xong ngày mai quay tiếp.”

Ông nói xong lại bồi thêm: “Ăn đồ nướng sao có thể thiếu rượu, ai đó đi mua ít bia và nước ngọt về đây.”

“Đạo diễn muôn năm!”

Nghe tin tối nay không phải tăng ca quay phim, lại còn được tận hưởng đồ nướng thỏa thích, bất kể là diễn viên hay nhân viên đoàn phim đều reo hò vui sướng.

Có đạo diễn ở đó, mọi người không còn tranh giành nhau như lúc nãy nữa mà đường hoàng bê bàn ra, đợi đồ nướng chín rồi đặt lên bàn cùng ăn.

Mộc Thiêm thấy họ chuẩn bị liên hoan, không cần ai giục cũng tự giác đẩy nhanh tốc độ nướng.

“Ông chủ, tôi bao trọn toàn bộ nguyên liệu nhà anh, có thể miễn giải đề không?” Mạc Sơ cảm thấy mua hết mà còn phải giải đề thì hơi rắc rối, cố gắng thương lượng với cậu.

Dĩ nhiên Mộc Thiêm không đồng ý.

Trong đoàn có người không hiểu chuyện, nhịn không được phàn nàn vài câu, bảo ông chủ không biết linh hoạt. Nhưng may mắn là có người hiểu biết đã vội lên tiếng ngăn lại: “Thôi đừng nói nữa, người ta thật sự không thiếu khách đâu. Hơn nữa, nếu không phải vì anh ấy trốn du khách thì hôm nay chúng ta chắc chắn không có cửa ăn được đồ nướng nhà anh ấy đâu.”

“Có đến mức phóng đại vậy không?”

“Tự cậu xem đi, trên mạng đầy người đang lùng sục hàng đồ nướng của anh ấy kìa…”

Đồ nướng nhà Mộc Thiêm vốn đã ngon, giờ lại thấy trên mạng có bao nhiêu người thèm mà không được ăn, người trong đoàn phim bỗng chốc dâng lên một cảm giác ưu việt, đi giải đề hay thực hiện thử thách ngẫu nhiên đều hăng hái hơn hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ai chưa giải đề thì nhanh chân lên đi, làm nhanh lên, cố gắng đặt hết đơn này đến đơn khác.”

Truyện của -Gió-

“Đúng đúng, quầy đồ nướng này bình thường không ăn được đâu, chúng ta phải trân trọng cơ hội này.”

Mọi người rầm rộ đặt đơn, Mộc Thiêm thoăn thoắt nướng đồ, chẳng mấy chốc trên bàn đã bày đầy móng giò nướng, sườn cừu nướng, sườn nướng, chân vịt nướng, chân gà nướng, thịt ba chỉ nướng...

Đủ loại mùi thơm của các loại thịt hòa quyện vào nhau, tạo thành một hương thơm vô cùng bá đạo, chưa nói đến việc ăn, chỉ riêng ngửi thôi cũng đủ làm người ta thèm nhỏ dãi.

“Mọi người đừng chỉ gọi thịt không thế, gọi thêm ít đồ chay đi chứ.”

“Tôi có gọi cà tím nướng đây.”

Vì đã trở thành buổi liên hoan tập thể của đoàn phim nên những đơn đặt hàng về sau mọi người đều tự giác chọn cùng một loại nguyên liệu. Đặt đơn như vậy Mộc Thiêm nướng cũng tiện hơn, tốc độ tương đối sẽ nhanh hơn.

Những quả cà tím tươi được nướng vài vòng trên bếp, sau khi hơi rút bớt nước, cậu cầm con d.a.o nhỏ lướt nhanh chia đôi quả cà, trải rộng lên vỉ nướng. Hương thơm nồng nàn của cà tím quyện cùng mùi khói than tỏa ra, đối với những người mê cà tím, mùi hương này quả thực làm say đắm lòng người.

Đợi đến khi cà tím được quét sốt, vị tỏi băm và vị cay hòa lẫn với hương thanh tao vốn có của cà tím, mùi thơm lập tức trở nên đa tầng hơn.

Cà tím nướng vừa lên bàn, mọi người đã không thể đợi được mà cầm đũa bắt đầu ăn. Miếng cà tím vừa mềm vừa nóng hổi thơm đến mức suýt chút nữa khiến người ta c.ắ.n phải lưỡi: “Ngon quá, thịt cà mềm mướt thấm vị đã đành, ngay cả vỏ cà tím cũng không bị nướng cháy đen, ăn vào vừa giòn vừa thơm.”

“Hừm, tay nghề ông chủ tốt quá đi mất, chả trách bao nhiêu người cứ tranh nhau mua đồ nướng nhà anh ấy.”

“Đúng là đỉnh thật, sao có thể nướng cà tím ngon đến vậy cơ chứ, cảm thấy còn ngon hơn cả thịt, mà ăn lại chẳng hề thấy dầu mỡ chút nào.”

Mười đĩa cà tím nướng vừa lên bàn, chưa đầy vài phút đã bị quét sạch, tốc độ nướng của Mộc Thiêm hoàn toàn không theo kịp tốc độ ăn của họ.

Khang Khang ban đầu chơi ở bên cạnh, sau đó chắc là do không có việc gì làm nên giúp Mộc Thiêm lấy nguyên liệu một lát, rồi lại chạy đi giúp bưng đồ nướng.

Vốn dĩ mọi người trong đoàn phim không ai biết tình trạng của Khang Khang thế nào, có người còn thấy anh trông hơi lạ, nhưng sau khi lên mạng tìm kiếm thông tin về Thi Mới Nướng, sẵn tiện biết được anh là người mắc hội chứng Down, thái độ của mọi người lập tức trở nên khách sáo hơn hẳn, ai cũng không muốn mang tiếng là bắt nạt người bệnh.

“Cảm ơn nhé.”

Thấy Khang Khang bưng món bánh gạo nướng vừa ra lò đến, có người nói lời cảm ơn, cũng có người lấy nước ngọt cho anh uống. Khang Khang nhận được nước thì rất vui, vừa uống vừa cười hớn hở.

Phía quầy đồ nướng, Mạc Sơ thấy ông chủ bận rộn không lúc nào ngơi tay, cũng lấy một chai nước ngọt mang qua, bảo cậu uống miếng nước nghỉ ngơi một chút.