Bán Niên Khế

Chương 7



Ta đang định lắc đầu, Bạch Cảnh Niên đã nhanh ch.óng tung mồi nhử:

 

“Nếu cô nương chịu gật đầu, sau này y phục của cô nương đều do xưởng dệt Bạch gia bao hết.”

 

Ta chợt nhớ, hắn còn nợ ta năm lạng ba tiền bạc.

 

Lấy của hắn mấy bộ y phục thì đã sao?

 

Ta khẽ gật đầu trong lòng Tạ Huyên.

 

Trên sân khấu đang hát khúc “Tường đầu mã thượng”, đúng đoạn “hậu viên tàng thê”, giọng đào hát uyển chuyển, quấn quýt da diết, dẫn tới một tràng reo hò tán thưởng.

 

Ta tựa vào người Tạ Huyên, lại có thể cảm nhận rõ ràng l.ồ.ng n.g.ự.c y chấn động và hơi thở ấm nóng.

 

Y không để ta đứng dậy, tay vẫn đặt trên lưng ta, ta không dám nhúc nhích.

 

Rất lâu sau, ta mới dè dặt hỏi:

 

“Hắn đi rồi sao?”

 

“Ừ.”

 

Yết hầu Tạ Huyên khẽ lăn, trong giọng nói mang theo chút khàn:

 

“Nhưng hắn vẫn ở phòng bên cạnh, chúng ta cũng phải diễn thêm một chút.”

 

“Ồ, được.”

 

Tuồng hát ê a ngân nga rất lâu.

 

Lời ca phong nguyệt từng tiếng lọt vào tai, dường như mang thêm một tầng hương vị khác lạ.

 

Đêm đó, nửa tỉnh nửa mê, ta nghe thấy âm thanh binh khí xé gió.

 

Tạ Huyên lại đang luyện kiếm trong viện.

 

Sân viện đủ rộng, để không đ.á.n.h thức ta, y sang tận đầu kia của viện.

 

Ta chẳng buồn ngủ, dứt khoát khoác áo đứng dậy, hé cửa sổ một chút, mượn ánh trăng nhìn y luyện kiếm.

 

Trên người Tạ Huyên chỉ mặc trung y trắng, y cao ráo chân dài, khi múa kiếm còn gọn gàng đẹp mắt hơn cả võ sinh trên sân khấu.

 

Không lâu sau, có lẽ thấy nóng, y cởi áo ngoài buộc ở eo, lộ ra thân trên rắn rỏi.

 

Ta bất giác trợn to mắt, miệng hơi hé, nhìn đến ngây người.

 

Bờ vai rộng, eo bụng khỏe khoắn, tỏa ra sức sống bừng bừng.

 

Nghĩ đến ban ngày bị y ôm vào lòng, giữa ta và l.ồ.ng n.g.ự.c y chỉ cách một lớp áo mỏng, mặt ta bỗng nóng lên.

 

Rốt cuộc là làm sao thế này?

 

Rõ ràng trước kia ta cũng từng thấy thân trên của Bạch Cảnh Niên.

 

Bạch Cảnh Niên gầy hơn một chút, trước mặt hắn, trong đầu ta chưa từng nảy sinh dù chỉ một tia tạp niệm.

 

Trên lưng Tạ Huyên có hai vết sẹo dữ tợn, trông rất sâu.

 

Chợt nghĩ, từ kẻ không nơi nương tựa trở thành quận thủ đại nhân, trên chiến trường vào sinh ra t.ử, y hẳn đã chịu không ít khổ sở.

 

Người tốt như vậy, sau này ta nhất định phải đối xử với y tốt hơn nữa.

 

“Ta làm nàng tỉnh giấc sao?”

 

Ta nghĩ ngợi quá nhập tâm, vừa ngẩng đầu đã phát hiện Tạ Huyên không biết từ lúc nào đã đi tới trước cửa sổ, cười tươi nhìn ta.

 

Ta đang quỳ trên chiếc ghế trước cửa sổ, m.ô.n.g chổng lên, chống vào mép dưới của khung cửa sổ nhìn ra ngoài, trông chẳng khác nào một tên lưu manh rình trộm đang động xuân tâm.

 

Nhất là bờ vai rộng và vòng eo thon lộ ra ngoài của y, về mặt thị giác quả thực quá mức kích thích.

 

Mặt ta “xoẹt” một cái đỏ bừng.

 

10

 

Ngày Bạch Cảnh Niên đến tận cửa bái phỏng, Tạ Huyên bày đủ uy quan.

 

Trước tiên bắt hắn đứng chờ ngoài cổng trong gió lạnh suốt ba canh giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại lấy cớ công vụ bận rộn, để hắn đợi ở tiền sảnh nửa ngày, đến cả trà nước cũng không cho uống.

 

Trong lòng ta hiểu rõ, Tạ Huyên biết những năm đó ta ở Bạch gia chịu bao ánh mắt lạnh lùng, đây là đang thay ta trút giận.

 

Ta trốn sau tấm bình phong.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Bạch Cảnh Niên ngày thường cao cao tại thượng, tinh xảo kén chọn, lúc này cũng trở nên rụt rè khúm núm.

 

Vì để quận thủ đại nhân chịu nhận lễ vật hắn dày công chuẩn bị, hắn nói đủ mọi lời đẹp đẽ.

 

Ta bỗng cảm thấy, hắn cũng chỉ có vậy mà thôi.

 

Ta làm người quang minh chính đại, đứng thẳng ngồi ngay, có thể đường đường chính chính đứng giữa trời đất, cớ gì phải né tránh hắn?

 

Ta đã là nha hoàn của Tạ phủ rồi, hắn còn có thể bắt ta quay về sao?

 

Vị trí của Tạ Huyên vừa nhìn thấy Bạch Cảnh Niên, cũng có thể liếc thấy ta phía sau bình phong.

 

Ngoài dự liệu, y lại nhận viên dạ minh châu kia.

 

“Nhưng bản quan không nhận không đồ của ngươi.”

 

Tạ Huyên thần sắc thản nhiên:

 

“Bản quan sẽ tính theo giá thị trường mà trả cho ngươi, sai người đem bạc đưa tới phủ ngươi.”

 

Đến lúc này Bạch Cảnh Niên cuối cùng cũng hiểu ra, cũng hoàn toàn tuyệt vọng.

 

Vị quận thủ đại nhân này làm quan thanh liêm, muốn dựa vào quan phủ để kiếm thêm lợi lộc, e là khó như lên trời.

 

Tạ Huyên không khách khí hạ lệnh tiễn khách:

 

“Còn chưa đi?”

 

Bạch Cảnh Niên lại ngó đông nhìn tây, như kẻ ngây dại.

 

Lúc thì nói hoa cỏ ngoài sân có dáng vẻ quen thuộc, lúc lại nói hoa văn trên rèm giống do người quen thêu, thậm chí còn cảm thấy kiểu tóc b.úi của quận thủ đại nhân cũng giống như xuất từ tay người ấy.

 

Tạ Huyên xoa cằm, đang lo không có cớ chỉnh hắn:

 

“Họ Bạch kia, ngươi đến phủ bản quan gây sự à?”

 

Bạch Cảnh Niên cầu khẩn:

 

“Đại nhân, tại hạ có một tiểu thiếp, đã mất tích hơn một tháng, tìm khắp Giang Châu vẫn không thấy tung tích.”

 

“Không biết trong phủ đại nhân có cô nương nào khoảng mười chín tuổi không, những thứ này rất giống đồ nàng từng làm qua!”

 

“Càn rỡ!” 

 

Tạ Huyên đập mạnh xuống bàn: 

 

“Ý ngươi là bản quan giấu tiểu thiếp của ngươi trong phủ sao?”

 

“Dân thường không dám!”

 

“Vu oan thanh danh bản quan, mưu đồ hối lộ, kéo xuống, đ.á.n.h trượng hai mươi!”

 

Bên ngoài vang lên từng hồi tiếng gậy, xen lẫn những tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Có lẽ đến c.h.ế.t Bạch Cảnh Niên cũng không hiểu nổi, cung cung kính kính mang lễ đến, sao lại bị đ.á.n.h?

 

Tạ Huyên đặt viên dạ minh châu vào tay ta:

 

“Cho nàng.”

 

“?”

 

“Vừa rồi nàng nhìn nó mấy lần, ta tưởng nàng thích.”

 

Vì thế mới từ tay Bạch Cảnh Niên mua lại, tặng cho ta.

 

Ta dĩ nhiên không dám nhận:

 

“Nô tỳ sao xứng với vật tốt như vậy, thứ này mà đội trên đầu nô tỳ thì như trứng ngỗng, làm sao đẹp được?”