Tạ Huyên “xì” một tiếng, đặt lên đầu ta ướm thử:
“Đeo trực tiếp thì quả thật không đẹp, nhưng nếu khảm lên phượng quan của nàng thì……”
Nói đến đây, cả hai đều giật mình.
Tim ta đập thình thịch, vội vã dời ánh mắt đi, trong lòng lại vô cớ dâng lên một luồng nóng rực.
Thuộc hạ vào bẩm báo, hình trượng đã xong.
Bạch Cảnh Niên được người dìu đỡ, mới miễn cưỡng đứng vững.
Lúc này, ta chợt nhớ ra một chuyện quan trọng khác, vội nói:
“Đại nhân, nô tỳ có thể ra ngoài một chuyến không……”
Tay Tạ Huyên cầm viên dạ minh châu khựng lại giữa không trung.
Rất lâu sau, y mới khó khăn thốt ra mấy chữ:
“Nàng đi đi.”
Ta đi quá vội, không để ý đến ánh mắt trầm xuống và vẻ thất vọng trên gương mặt Tạ Huyên.
11
Khi Bạch Cảnh Niên được người ta đỡ về đến nhà, hắn đã đau đến mức không đi nổi nữa.
Ta chạy tới trước cổng Bạch gia, hướng về phía hắn hét lớn:
“Bạch Cảnh Niên, trả tiền!”
Thân hình hắn khựng lại, một tay che cái m.ô.n.g bị đ.á.n.h nát, chậm rãi quay đầu.
Sự nghi hoặc trong mắt rất nhanh hóa thành một tia mừng rỡ:
“Tiểu Cẩm?!”
“Nàng đi đâu thế? Ta sai người tìm khắp nơi cũng không thấy nàng, nàng…”
Hắn rất nhanh kịp phản ứng, nhíu mày:
“Nàng thật sự ở trong phủ quận thủ đại nhân sao?”
Ta ưỡn thẳng lưng, cằm ngẩng cao:
“Không liên quan đến ngươi, ta đến đòi tiền, rốt cuộc khi nào ngươi trả?”
Tên này là đồ quỵt nợ chính hiệu, những lần đòi tiền thất bại trước đây đã khiến ta không còn thuần khiết như xưa.
Nhân lúc hắn bị thương, ta chớp đúng thời cơ, hung hăng ép hắn vào tường, nhấc chân định đá thẳng vào m.ô.n.g hắn:
“Hoặc là trả tiền cho ta, hoặc là ta đá cú này xuống, m.ô.n.g ngươi sẽ nát thật sự!”
Gia đinh định xông lên cứu.
Ta nhe nanh đe dọa:
“Ta làm việc trong phủ quận thủ đại nhân, được đại nhân hết sức coi trọng, các ngươi thử động vào ta một cái xem?”
Mượn oai hùm, quả nhiên rất hiệu nghiệm.
Bạch Cảnh Niên đã đau đến không chịu nổi, trán toát đầy mồ hôi lạnh:
“Đi lấy tiền, mau đưa tiền cho nàng!”
Ta được đà lấn tới:
“Giờ không giống trước nữa, phải tính cả tiền lãi.”
Bạch Cảnh Niên đau đớn rên rỉ:
“Bao nhiêu cũng được, Tiểu Cẩm, sao giờ nàng khỏe thế?”
Phòng thu chi mang tới mười lạng bạc, ta không muốn chiếm tiện nghi, áng chừng lấy sáu lạng, vô cùng mãn nguyện.
Đang chuẩn bị quay về Tạ phủ.
Bạch Cảnh Niên chợt túm c.h.ặ.t cổ tay ta:
“Tô Tiểu Cẩm, nàng lại muốn đi đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Buông ra!”
“Ta không buông!”
Bạch Cảnh Niên mặc kệ vết thương, đau đến hít hà vẫn cố chấp:
“Nàng là người của Bạch gia, chúng ta từ nhỏ đã có hôn ước, nếu nàng không muốn làm thiếp, ta cưới nàng làm chính thê, kiệu tám người khiêng rước nàng vào cửa!”
Ta cười khẩy một tiếng:
“Dạ minh châu đã đem cho người khác, hai bản hôn thư cũng bị ngươi đốt rồi, Bạch Cảnh Niên, giữa chúng ta còn hôn ước kiểu gì nữa?”
Sắc mặt Bạch Cảnh Niên tái nhợt:
“Nàng… nàng đều biết rồi…”
Mây đen kéo đến, bỗng một tiếng sấm vang lên.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Trời Giang Châu nói mưa là mưa, những hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống.
Ta không giãy ra được, hắn cũng không chịu buông tay.
Cuối cùng là Tiểu Lan, bạn trực đêm năm xưa của ta, tới khuyên can:
“Công t.ử, vết thương này phải bôi t.h.u.ố.c gấp, dính nước là không ổn đâu!”
“Tô di nương… à không, Tiểu Cẩm, công t.ử tìm cô hơn một tháng nay, đêm không ngủ được, cơm cũng ăn không vào, xin cô, trước hết ở lại đi, ít nhất để công t.ử vào trong bôi t.h.u.ố.c đã.”
“Lát nữa cô muốn đi, nô tỳ tuyệt đối không dám cản.”
Ta không muốn làm nàng khó xử, đành gật đầu.
Đợi Bạch Cảnh Niên bôi t.h.u.ố.c xong, mưa đã nặng hạt, trời cũng sầm tối.
Hắn nằm sấp trên giường, ánh mắt dính c.h.ặ.t lên người ta như cao da ch.ó:
“Tiểu Cẩm, nàng xem, ông trời cũng đang giữ nàng lại.”
“Ta thật sự rất nhớ nàng, sau khi nàng đi, trà người khác pha ta uống không quen, hầu hạ chỗ nào cũng không thoải mái bằng nàng.”
Ta “hừ hừ” hai tiếng, trợn cho hắn một cái:
“Vậy là ngươi quá lắm bệnh.”
“Bạc thì một đồng cũng không cho, yêu cầu thì cả đống, làm bộ làm tịch đến c.h.ế.t, tưởng mình là thiên vương lão t.ử chắc?”
12
Bạch Cảnh Niên bị ta nói cho khó chịu, nhíu mày lại:
“Chẳng phải nàng chỉ muốn làm chính thất thôi sao? Được, ta chiều nàng là được.”
“Nàng ký khế ước bán thân ở phủ Tạ bao lâu rồi? Ta cho người đi chuộc nàng về, hít——”
Không cẩn thận chạm vào vết thương, hắn hít một ngụm khí lạnh, hơi đổi tư thế một chút, rồi trịnh trọng dò hỏi ta:
“Tạ đại nhân hình như không vừa mắt ta lắm, hắn đối với người khác cũng như vậy sao? Hay là ta có chỗ nào phạm vào điều kiêng kỵ của hắn?”
Ta khoanh tay trước n.g.ự.c, hả hê nói:
“Không biết, nhưng quận thủ đại nhân đối với ta rất tốt, mỗi tháng cho ba trăm đồng tiền, chưa bao giờ khất nợ.”
“Ta ở phủ Tạ rất ổn, không cần chuộc thân, về sau cũng sẽ không bước chân vào Bạch gia thêm một bước nào nữa.”
Bạch Cảnh Niên khó tin trừng to mắt:
“Tô Tiểu Cẩm, đầu óc nàng hỏng rồi à!”
“Không chịu làm chủ mẫu Bạch gia ta, lại đi làm nha hoàn cho người khác?”
“Quận thủ kia là người từ chiến trường đi ra, nàng cũng thấy rồi đấy, tính tình âm dương thất thường, nóng nảy bạo ngược, lỡ có ngày nào đó đ.á.n.h c.h.ế.t nàng, đến người thu xác cũng không có!”
Lòng ta không gợn sóng, chỉ lo lắng ngước nhìn bầu trời.
Cơn mưa này, e là đêm nay cũng không tạnh.
Bạch Cảnh Niên dịu giọng lại:
“Nàng quay về đi, được không? Sau này ta nhất định sẽ đối xử với nàng tốt gấp trăm gấp nghìn lần.”