Kể từ ngày đó, tôi bắt đầu tìm kiếm người tra rõ chân tướng năm đó.
Đồng thời, tôi bắt đầu đối xử thất thường với Trần Thư.
Đôi khi tôi sẽ mua cho cô ta một bó hoa và đợi cô ta tan sở, đôi khi sẽ vì một câu nói của cô ta mà nổi trận lôi đình.
Sau nửa năm dày vò, tôi tìm thấy t.h.u.ố.c chống trầm cảm trên tủ đầu giường của cô ta.
Nhưng những thứ này vẫn chưa đủ.
Tôi bắt đầu nói với cô ta rằng cô ta không xứng với tôi, thậm chí tôi còn liên tục bới móc chuyện cô ta từng có bạn trai trước đây.
Nhìn cô ta hèn mọn cầu xin, quỳ xuống dập đầu hết lần này đến lần khác, nhưng nỗi căm hận trong lòng tôi không cách nào vơi bớt.
Cô ta hại em gái tôi phải nằm liệt giường ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, những gì cô ta đang chịu đựng đều là báo ứng phải nhận.
Gần đây bố mẹ hỏi tôi dự định khi nào có con. Tôi từ chối vì em gái vẫn còn cần người chăm sóc, cho nên tạm thời tôi không có ý định nào cho việc này.
Có thể thấy rằng, họ thực sự đã buông bỏ rồi.
Nhưng tôi không thể bỏ được.
Người em gái sẽ ngọt ngào gọi tôi là anh trai, sẽ tặng tôi hoa bằng số tiền tiêu vặt giấu kín của mình, sẽ khóc như một chú mèo con mỗi khi tôi bị thương.
Bất luận như thế nào, tôi phải thay em ấy trả thù.
Có lẽ bởi vì lần trước tôi nói không muốn có con nên gần đây Trần Thư đã yên tĩnh một thời gian.
Nhưng không bao lâu tôi đã hối hận, tôi hối hận vì đã không trực tiếp g.i.ế.t c.h.ế.t cô ta.
Trần Thư thừa dịp tôi ngồi máy bay đi châu Âu, đã gọi điện cho anh họ của cô ta đến vấy bẩn em gái tôi.
Tim tôi như bị d.a.o cắt, chỉ hận không thể cầm d.a.o g.i.ế.t c.h.ế.t cô ta ngay lập tức.
Khi tôi trở về, những vệ sĩ mà tôi sắp xếp đã thường trực ở hành lang bệnh viện.
Tôi cũng giả vờ chấp nhận hòa giải với Trần Thư, cùng cô ta uống rất nhiều rượu.
Cô ta say, say như vũng bùn.
Tôi đã gọi cho anh họ của cô ta.
Một người bị hạ t.h.u.ố.c, còn người kia say rượu.
Hai người cứ như vậy l.à.m t.ì.n.h với nhau trong căn phòng chứa đồ bẩn thỉu.
Không lâu sau, Trần Thư vui vẻ thông báo với tôi rằng cô ta đã mang thai.
Thấy tôi gật đầu, cô ta vui vẻ nói rằng sẽ báo cho bố mẹ biết.
Ngay khi cô ta vừa nói hết câu thì cảnh sát đã ập vào, đè cô ta xuống đất.
Trần Thư nhìn tôi với vẻ khó tin, hai tay vẫn bảo vệ bụng mình c.h.ặ.t chẽ.
"Trần Thư, chúng tôi nghi ngờ cô có hành vi l.ừ.a đ.ả.o và r.ử.a t.i.ề.n, có lời gì muốn nói, thì đến cục cảnh sát chúng tôi rồi nói."
Trần Thư liều mạng bám c.h.ặ.t vào bàn không chịu đi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
"Tống Thanh! Anh không thể đối xử với em như vậy! Em đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con của anh!!"
Tôi ngồi tại chỗ, giơ tay bật TV.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hình ảnh Trần Thư và anh họ cô ta đang k.h.ỏ.a t.h.â.n xuất hiện trên màn hình lớn.
Âm thanh khoái lạc của cô ta càng lúc càng lớn, hơn chục người trưởng thành có mặt không khỏi xấu hổ.
"A!!"
Cô ta giống như phát điên muốn đập nát TV, nhưng như vậy thì có ích gì? Bộ dạng của cô ta đều đã bị những có mặt nhìn thấy.
Tôi đệ đơn ly hôn với lý do Trần Thư đã ngoại tình.
Trước khi truy tố anh họ của cô ta về tội h.i.ế.p d.â.m, tôi đã âm thầm nhờ người tiêm t.h.u.ố.c vô sinh cho anh ta, cho dù anh ta có ra tù thì đời này cũng chỉ có thể làm kẻ vô dụng.
Về phần bố cô ta, cảnh sát sẽ truy tố Trần Thư và bố ruột của cô ta, có lẽ thời gian tuyên án của cả hai sẽ không quá ngắn.
Thứ cô ta mong muốn nhất là thể diện, danh dự và địa vị.
Chỉ trong một buổi sáng đã bị tôi giẫm nát thành từng mảnh.
Nghe nói Trần Thư còn chưa bị xét xử, thì đã bị điên rồi.
Tôi cầm toàn bộ hồ sơ vụ án đi tìm Tống Chiêu, muốn nói cho em ấy biết tôi đã trả thù cho em ấy rồi.
Nhưng bác sĩ đã chặn tôi ngoài cửa.
"Ngài Tống, tình huống của Tống tiểu thư có chút phức tạp."
Không! Không thể nào, em ấy còn chưa nhìn thấy kết quả của những người đó, sao em ấy có thể c.h.ế.t được.
KHÔNG! KHÔNG!
Tôi điên cuồng đ.â.m vào cửa phòng phẫu thuật, muốn nói cho em ấy rằng em ấy đừng sợ.
Vừa mở cửa ra, tôi bị ch.ói mắt bởi một ánh sáng mạnh. Mở mắt ra, tôi thấy mình đang mặc bộ vest lịch lãm ngồi trong phòng khách.
Trong mắt Trần Thư trẻ tuổi ứa ra từng hàng nước mắt trong suốt.
"Anh Tống Thanh, em có chút chuyện muốn xin anh."
Tôi xoay đồng hồ đeo tay của mình lại, rất tốt, kiếp này, cô sẽ c.h.ế.t thê t.h.ả.m hơn.
(~ HẾT VEO ~)
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Từ nhỏ đến lớn, đàn ông bên cạnh tôi đều thích Thẩm Châu.
Bất kể là thiếu gia ngạo mạn hay đàn anh tri thức lễ nghĩa.
Sau đó, trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi, tiểu thiếu gia bị mù còn đàn anh thì bị khuyết tật.
Thẩm Châu bỏ chạy, nhờ tôi chăm sóc bọn họ.
Bọn họ lại cho rằng, là tôi bức ép Thẩm Châu đi, gây trăm loại khó dễ với tôi.
Tôi im lặng và chịu đựng vì khoản phí bảo mẫu khổng lồ.
Ngày tôi có thể tự do tài chính, tôi đã lật ngược cả bàn cờ.
"Không cần mấy người làm cho tức ch.ết, tôi từ chức!"
Thiếu gia bị mù trong nháy mắt mở mắt nhìn tôi chằm chằm.
Đàn anh khuyết tật bước đi như bay đóng cửa lại.
Tên truyện: Tôi Bên Cạnh Hai Nam Thần