Bạn Thân Cực Phẩm

Chương 10



Tôi nằm dưới đất viết một tờ giấy hòa giải, không nhịn được hỏi tổ điều tra.



"Thư hòa giải này có tác dụng không?"



Tổ điều tra nhìn phía hai người đứng ngoài lan can: "Có chút tác dụng, nhưng."



Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh ta: "Nhưng kẻ chủ mưu Vương Húc vẫn bị kết án sao?"



Vương Húc nghe vậy, cũng không kiềm chế được nữa, gỡ tay Trần Thư ra muốn bò vào: "Tôi nói, tôi nói, đừng bắt nhốt tôi."



Trần Thư nhìn anh ta chỉ hận rèn sắt không thành thép, sau đó cậu ta giống như đưa ra quyết định, kéo Vương Húc nhảy xuống sông.



Ngay lập tức hai bên vang lên tiếng thét kinh hãi.



Người của tổ điều tra cũng muốn nhảy xuống sông cứu người nhưng nước vừa mới được xả, chảy xiết, ngay lập tức khiến hai người bị cuốn xuống vài mét.



Không còn cách nào khác, họ đành phải chạy thật nhanh về phía hạ lưu, nhân tiện cầm lấy cành trúc bên cạnh bờ sông tiến hành cứu viện.



Trần Thư đang muốn nắm lấy cành trúc, lại bị một bàn tay kéo trở lại.



Vương Húc dù sao cũng là đàn ông, so với lúc Trần Thư lôi kéo tôi thì khỏe hơn rất nhiều.



Chẳng bao lâu sau, họ đã biến mất khỏi tầm nhìn.



Tuy nhiên, trước đó tổ điều tra đã bố trí một chiếc thuyền ở hạ lưu, cho nên người trên thuyền vẫn vớt được hai người lên.

 

"Thi tốt nhé!"



Tống Thanh đưa cho tôi một bát mì cùng hai quả trứng, trên khuôn mặt là lời chúc chân thành.



Bố mẹ cũng nắm tay nhau nhìn về phía chúng tôi, ánh mắt đầy vẻ tán thành.



Sau khi trải qua chuyện của Trần Thư, bố mẹ đã giao lại phần lớn công ty cho Tống Thanh xử lý, bởi vì họ tin tưởng Tống Thanh nhất định sẽ bảo vệ tôi thật tốt.



Mà tôi cũng thuê được bảy, tám gia sư đến dạy tại nhà, chỉ để học bù những bài học tôi đã bỏ lỡ.



Tôi vừa kêu trời kêu đất vừa cố gắng giải đề.



Những trải nghiệm về cuộc sống đại học mà kiếp trước tôi chưa từng trải qua, những phong cảnh tôi chưa từng thấy, tất cả đều trở thành động lực của tôi.



Sau khi thi xong, Tống Thanh mỉm cười đưa cho tôi một tập tài liệu.



Bên trong là phán quyết của tòa án đối với Trần Minh, Trần Thư và Vương Húc.



Nhưng Trần Thư không có cách nào để chấp hành bản án. Bởi vì cậu ta cũng giống như tôi kiếp trước, bị mắc kẹt trong cơ thể trở thành một người thực vật.



Chỉ là trước đó cậu ta đã hoàn toàn đắc tội với Trương Tuệ, còn Trần Minh và người đã từng giúp đỡ cậu ta - Vương Húc lại vào tù nên không có ai bằng lòng chăm sóc cậu ta.



Tổ điều tra không còn cách nào khác, đành phải chuyển cậu ta đến trại trẻ mồ côi.



Những chuyện sau đó, tôi không muốn tìm hiểu thêm nữa.



Dù sao thì tôi cũng từng làm người thực vật nhiều năm như vậy, nên tôi đương nhiên biết người thực vật sẽ được đối xử như thế nào.

NGOẠI TRUYỆN



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tên tôi là Tống Thanh, tôi còn có một cô em gái tên là Tống Chiêu.



Ba năm trước, bởi vì chuyện tình cảm mà con bé đã nhảy sông và trở thành người thực vật. 



Sau chuyện này, bố mẹ và tôi đều rất hối hận không thôi, mẹ tôi không có đêm nào ngủ được.



Nhưng cũng may có Trần Thư luôn ở bên cạnh bà.



Tôi nhìn Trần Thư thay quần áo, đổi tã lót cho Tống Chiêu, trong lòng rất biết ơn người này.



Vì thế khi đối mặt với lời tỏ tình của em ấy, tôi đã suy nghĩ một chút rồi đồng ý.



Thay vì tìm một người vợ không thương Tống Chiêu, coi con bé như gánh nặng, không bằng đồng ý với Trần Thư dịu dàng quan tâm trước mặt còn hơn.



Nhưng sau khi cưới được hai năm, tôi phát hiện ra có gì đó không đúng.



Đầu tiên, Trần Thư bí mật chuyển hai khoản tiền ra ngoài, tuy số tiền không nhiều nhưng tài khoản được chuyển đều không phải là người quen.



Sau này hộ lý nói cho tôi biết, mỗi lần Trần Thư đến thăm Tống Chiêu, nhịp tim của Tống Chiêu đều sẽ thay đổi.



Đầu óc tôi quay cuồng, cuối cùng tôi quyết định lắp đặt hệ thống giám sát ở phòng bệnh của Tống Chiêu.



Ai ngờ không bao lâu đã nghe thấy lời Trần Thư nói với Tống Chiêu.



"Hôm nay có một người bạn học đã nói với tôi về cậu, buồn cười muốn c.h.ế.t."



"Cậu cũng không biết cậu ấy nói bao nhiêu lời khó nghe đâu."



"Còn không phải là lỗi của cậu sao, ngày ngày giúp tôi cái này cái kia, làm mọi người đều biết điều kiện gia đình tôi không tốt."



"Kết quả hiện tại như thế nào? Còn không phải chỉ có thể nằm ở chỗ này."



Tôi càng nghe trong lòng càng nguội lạnh, cũng không biết móng tay đã cắm vào da thịt từ lúc nào.



Nhưng tôi biết một điều, Tống Chiêu, em gái của tôi, em ấy nhất định đã phải chịu uất ức rất lớn.



Trần Thư không biết tôi đã phát hiện ra chuyện này, sau khi trở về nhà vẫn mỉm cười kể cho tôi nghe về tình hình hiện tại của Tống Chiêu.



Tôi lắng nghe như thường lệ, nhưng trước khi cô ta đi ngủ, tôi đã lấy cớ rời đi.



Sau một thời gian dài, cô ta dường như phát giác ra có gì đó không đúng.



Cô ta lại chạy đến "Hỏi thăm sức khỏe" Tống Chiêu.



"Tống Chiêu, không phải anh trai cậu ngoại tình đấy chứ."



"Không, anh ấy sẽ không ngoại tình."



"Anh ấy vẫn không yên tâm về cậu. Nếu cậu c.h.ế.t, thì anh ấy chắc chắn sẽ cùng tôi sinh một đứa con."



"Cậu nói xem, mạng cậu lớn thật đấy, ta đã đạp cậu như vậy rồi, vậy mà cậu vẫn còn sống sót.



Tôi không biết mình đã nghe phần còn lại của đoạn ghi âm như thế nào, hóa ra Trần Thư không phải là bạn thân của em ấy, hóa ra Trần Thư mới là người gây tổn thương sâu sắc nhất cho em ấy.