Bạn Thân Cực Phẩm

Chương 5



Một bạn nữ hét lên với chất giọng the thé.



Tôi lần theo giọng nói quay lại nhìn, chỉ thấy sắc mặt Trần Thư tái nhợt, chiếc khay inox cậu ta cầm trên tay nghiêng sang bên, đồ ăn vương vãi khắp người bạn nữ áo vàng.



"Tớ xin lỗi, tơ không cố ý."



Trong mắt Trần Thư chất chứa những giọt nước mắt long lanh, nhìn có vẻ như đang thành tâm xin lỗi, nhưng tôi có thể nhìn ra trong mắt cậu ta tràn đầy căm ghét đối với bạn nữ kia.



Bạn nữ áo vàng càng tức giận hơn: "Cậu giả vờ cái gì, tưởng tôi không biết là cậu đang cố tình hay gì?"



"Phòng ăn lớn như vậy, mà cậu chỉ đụng phải tôi, còn không phải là do hôm qua tôi nói tôi ghét bỏ bộ dạng trà xanh trà đào của cậu sao!"



Thân ảnh cầm khay của Trần Thư khẽ run, từng giọt nước mắt rơi xuống.



Xung quanh có không ít bạn nam tính bước tới khuyên can, nhưng lại bị một bạn nam khác cản lại. 



Tôi biết bạn nam đó, chính là Mậu Hàn, người hôm trước đã mắng Trần Thư ở trong phòng chứa đồ.



"Tớ xin lỗi, tớ, chỉ là tối qua tớ ngủ không ngon nên mất tập trung, tớ thực sự không cố ý."



Mặt bạn nữ áo vàng đầy vẻ mỉa mai: "Tối qua cậu ngủ không ngon là vì suy nghĩ xem hôm nay đụng tôi rồi đổ thức ăn lên người tôi như thế nào chứ gì?"



Trần Thư đột nhiên bày ra dáng vẻ yếu đuối nhìn về phía tôi: "Không, không có, tớ chỉ là không kịp đỡ khay."



Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta, cũng không trả lời bằng bất cứ biểu cảm nào.



Trần Thư từ từ cúi đầu xuống, trông thất vọng lại còn mỏng manh dễ vỡ.



Trước kia cậu ta đã làm như thế này để gây khó dễ cho tôi, cho dù cậu ta có làm cái gì đi chăng nữa, chỉ cần biểu lộ ra cái vẻ mặt đó thì tôi sẽ đứng về phía cậu ta vô điều kiện.



Chỉ vì tôi cảm thấy làm bạn với nhau, tôi không giúp cậu ta thì ai sẽ giúp cậu ta.



Nhưng bây giờ, tôi lạnh nhạt bước đến chỗ bạn nữ áo vàng.



"Quên đi, đừng nói nữa."



Bạn nữ quay lại nhìn tôi, không nói nên lời: "Cậu còn nói giúp cậu ta."



Tôi tủi thân, cố gắng bĩu môi: "Tớ chỉ sợ tớ đối xử với cậu ấy tốt như vậy, mà cậu ấy còn lấy oán báo ân. Nếu cậu cũng như vậy, cậu ấy sẽ ghi hận lên người cậu thì làm thế nào."



Bạn nữ nhìn Trần Thư rồi suy nghĩ một lúc, sau đó chán ghét kéo dài khoảng cách với cậu ta: "Quả thật, từ lúc nhập học Tống Chiêu đã giúp đỡ cậu chỗ này chỗ kia, cậu còn muốn đ.á.n.h cậu ấy. Nếu người đó là tôi thì không biết cậu đã nghĩ ra bao nhiêu ý đồ xấu rồi."



Tôi nhìn sắc mặt Trần Thư từ trắng chuyển sang xanh, các đốt ngón tay cầm khay cơm cũng trắng bệch vì kìm nén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Trong lòng tôi sung sướng không thôi.



Sự tẩy chay và đau khổ tôi đã từng nhận được, cậu cũng chịu đựng cho tốt vào.

Bạn nữ áo vàng đó tên là Thái Tuyền. Thật ra từ lúc nghe chuyện về Trần Thư, cậu ấy đã không ưa Trần Thư rồi.



Không ngờ Trần Thư lại được chuyển đến lớp của họ, cho nên đương nhiên cậu ấy sẽ nói móc Trần Thư không ít. Mỗi lần như vậy, Trần Thư cũng chỉ im lặng, sau đó quay lại kể khổ với những người khác trong lớp.



Sau khi nghe cậu ấy nói xong, tôi liền cười khúc khích.



"Tớ nghĩ chắc chắn cậu ấy đã kể là trước đó các bạn cùng lớp đã bắt nạt cậu ấy như thế nào nhỉ."



Thái Tuyền ngạc nhiên trong phút chốc, sau đó đụng vai tôi hóng hớt: "Chắc cậu biết không ít nhỉ."



Tôi mỉm cười tự giễu, làm sao tôi không biết được chứ.



Năm lớp 10, cậu ta nói Đường Quyên ngồi cùng bàn đã bắt nạt cậu ta, cấu véo cậu ta trong giờ học, đ.á.n.h cậu ta sau giờ học. Tôi tức giận nên đã tranh cãi lớn với bạn cùng bàn của cậu ta, thậm chí còn xin cho cậu ta ngồi cạnh tôi.



Năm lớp 11, cậu ta nói có một bạn nam mặt dày đang theo đuổi cậu ta, thế là tôi đã đến tận nhà của bạn nam kia tranh luận phải trái, cuối cùng còn yêu cầu không được đến quấy rối bạn cùng lớp nữa.



Nhưng thực tế thì, bạn nữ kia không hề cấu véo cậu ta, cậu ấy chỉ không cho Trần Thư xem bài thi của mình trong kỳ thi tháng mà thôi.



Người bạn nam kia theo đuổi cũng không phải cậu ta, cậu ấy chỉ nhờ cậu ta đưa giúp một lá thư cho tôi thôi.



Thái Tuyền nghe mà vẻ mặt đầy khiếp sợ, liên tục hỏi tôi làm sao biết.



Tôi cười khổ không thôi, những điều này đều do chính Trần Thư nói ra khi tôi ở trạng thái thực vật.



Nhưng tôi không thể nói thật với Thái Tuyền, chỉ có thể nói mình cũng nghe được từ người khác có lòng tốt nhắc nhở.



Sau khi nói xong những lời này, tôi thoải mái nói với Thái Tuyền: "Thành thật mà nói thì cậu ấy chưa bao giờ bị bắt nạt, nhưng nếu cậu ấy đã nói mình thê t.h.ả.m như vậy, sao không để cậu ấy được thể nghiệm việc đó một chút."



Bố của Thái Tuyền là một doanh nhân bất động sản có tiếng ở thành phố chúng tôi, đi lên từ chủ thầu.



Cho nên đã nuôi dưỡng được một Thái Tuyền tính cách kiêu ngạo nhưng cũng có khả năng phán đoán tình hình.



Thái Tuyền nhìn tôi với vẻ mặt đã hiểu, trước khi rời đi còn giơ tay ra hiệu OK với tôi.



Quả nhiên không đến hai ngày, tôi đã nghe Đường Quyên mới chuyển sang ngồi cạnh tôi, nói với tôi: "Cậu không biết đâu, Trần Thư lại đi khắp nơi nói mình bị bạn cùng lớp bắt nạt."



"Cậu nói xem, sao cậu ấy không học chút thủ đoạn mới đi chứ."