Tôi che miệng cười thầm.
Ai cũng từng nghe qua câu chuyện về cậu bé chăn cừu. Đương nhiên sẽ biết, sau nhiều lần nói dối thì mọi người sẽ không tin cậu bé nữa, cho dù là có ch.ó sói đến thật.
Chỉ là tôi không ngờ tới chỉ một tuần sau, Trần Thư đã không thể chịu đựng được nữa, trực tiếp đến chặn tôi bên ngoài tiểu khu.
"Cậu có biết Thái Tuyền đã làm gì với tớ không? Cậu ta bắt tớ uống nước trong bồn cầu, bắt tớ quỳ xuống xin lỗi từng người một. Cậu ta còn đổ mực lên tất cả sách của tớ khiến tớ không thể đọc được một chữ nào."
"Không chỉ có như vậy, nếu có ai nói giúp tớ một câu, cậu ta sẽ hỏi họ có phải thích tớ hay không."
"Tớ biết chuyện này ít nhiều gì cũng có chút liên quan tới cậu, Tống Chiêu, sao cậu lại tàn nhẫn với tớ như vậy?"
Tôi nghiêm túc gật đầu: "Đúng, tôi hận cậu."
Trần Thư tựa hồ có chút không hiểu: "Chỉ vì chuyện tớ nhảy cầu lúc đó? Cậu cũng biết tớ thật sự không có lựa chọn nào khác mà."
Tôi tránh cái kéo tay của cậu ta: "Cậu sờ vào lương tâm mình rồi hỏi nó xem, chỉ có như vậy thôi sao?"
Trần Thư hoảng sợ trong chốc lát: "Tớ quả thực có nỗi khổ bất đắc dĩ, nhưng ý định ban đầu của tớ không phải là xấu, tớ chỉ sợ cậu không coi tớ là bạn, không giúp đỡ tớ nữa."
Tôi lại lùi về sau hai bước, giữ khoảng cách với cậu ta: "Ý định ban đầu của cậu là gì? Cậu có dám nói không?"
Hai mắt Trần Thư đỏ lên: "Bố tớ nói nếu không có cách nào khác thì sẽ bán tớ đến Hồng Lâu. Ông ấy nói làm như vậy thì sẽ có tiền."
"Tớ không dám nói sự thật cho cậu biết, bởi vì dù sao ông ấy cũng là bố tớ."
Tôi sờ vào chiếc máy ghi âm trong túi áo để xác nhận nó đã được bật: "Vậy tại sao cậu không báo cảnh sát? Tại sao cậu không nói sự thật với người bên công tác xã hội? Tại sao luôn áp đặt đạo đức lên tôi nhiều lần như vậy?"
"Cậu cũng đã đọc qua nhiều sách vở, không có lý do gì mà không biết những chuyện đó. Cậu làm như vậy, nói nhiều như vậy cũng chỉ vì cảm thấy tôi dễ bị bắt chẹt thôi."
Trần Thư thấy tôi như vậy, bộ dạng thê t.h.ả.m vừa rồi liền biến mất sạch sẽ.
"Tống Chiêu, cậu trở nên thông minh hơn rồi."
"Cho nên địa chỉ của bố tôi cũng là do cậu tiết lộ ra ngoài."
Tôi không trả lời cậu ta, chỉ nhìn bác Thẩm cách đó không xa, xác định bác ấy có thể chạy đến cạnh tôi nhanh nhất có thể.
Trần Thư xuôi theo ánh mắt tôi nhìn về phía bác Thẩm, ngay sau đó chế nhạo.
"Nhưng cậu cũng không thông minh lắm đâu."
"Tống Chiêu, cậu cho rằng không có người khác thì tôi không thể làm được gì sao?"
Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta, nhìn cậu ta tự nói tự trả lời, nhìn cậu ta kiêu ngạo.
Đến câu cuối cùng, cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi.
"Tống Chiêu, cậu nên biết, trên thế giới này cũng không phải chỉ có mỗi cậu là người có tiền."
Bác Thẩm cầm cặp sách của tôi, hơi ngạc nhiên nhìn tôi.
"Tiểu thư, cô đây là muốn làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nhìn bóng lưng Trần Thư rời đi, mỉm cười xoa xoa cánh tay mình.
"Đương nhiên là, đi đ.á.n.h anh trai cháu."
Mấy ngày nay, câu ta vẫn luôn lén hỏi thăm thời gian anh trai tôi ở nhà.
Vốn tưởng rằng đã nói bóng nói gió với Tống Thanh nhiều như vậy, anh ấy sẽ không ngu ngốc đến mức đó chứ.
Nhưng nhìn vẻ mặt vừa rồi của Trần Thư, chắc chắn là cậu ta đã vơ vét được thứ gì đó trên người anh trai tôi.
"Chiêu Chiêu về rồi à?"
Tống Thanh hôm nay có chút khác thường, anh ấy không mặc quần áo ở nhà nữa, thay vào đó là mặc vest và thắt cà vạt.
Tôi nhíu mày hỏi anh ấy: "Anh, anh ăn mặc như vậy, không phải là để cho Trần Thư nhìn đấy chứ?"
Tống Thanh không phủ định gật đầu.
Tôi tức giận bước tới đ.á.n.h anh ta một phát, anh cũng không trốn tránh.
"Chiêu Chiêu, anh xin lỗi."
Trong đầu tôi đầy rẫy những câu hỏi: "Anh? Anh bị người khác đoạt x.á.c à?"
Tống Thanh xoa ngón tay của tôi như thể tôi mới là người vừa bị đ.á.n.h.
"Chiều nay có người giao hàng đến đưa văn kiện cho em, anh sợ có chuyện gì không hay nên mở ra xem."
Trong lòng tôi đã sáng tỏ, nhưng vẫn mở miệng hỏi: "Bên trong có cái gì?"
Bàn tay Tống Thanh nhẹ nhàng bao trùm lấy mu bàn tay của tôi.
"Là chứng cớ Trần Thư tự biên tự diễn. Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ được em."
Tôi nhìn hàng mi đang run lên của Tống Thanh, nhẹ giọng hỏi anh: "Anh cũng nhìn thấy tài liệu về Trần Minh và những gì em viết rồi?"
Tống Thanh gật đầu, đôi mắt tràn đầy đau lòng dành cho tôi.
"Chiêu Chiêu, nếu có thể, anh tình nguyện giúp em chắn gió cả đời, để cho em cả đời ngây thơ vui vẻ."
Sau đó anh trầm mặc một lát: "Nhưng anh biết trong lòng em vẫn còn hận ý, cho nên lúc Trần Thư gõ cửa đi vào, anh đã cho em ấy một lời cam kết."
"Không phải em ấy nói muốn vay tiền vì mẹ kế nhận sính lễ sao?"
"Anh liền nói với em ấy, nếu ba ngày sau em ấy có thể đưa người nhà đến gặp anh để cam đoan, anh sẽ đưa số tiền đó cho em ấy."
Tôi nhìn kỹ rồi mở miệng: "Anh, là vì ngày kia cậu ta sẽ đủ 18 tuổi, phải không?"
Tống Thanh gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Trong căn phòng im lặng một lúc lâu, tôi do dự mở miệng: "Anh, nếu có một ngày em trở thành người thực vật, mà người anh yêu là đầu sỏ làm tổn thương em, anh sẽ vì cô ấy mà vứt bỏ em sao?"