Cậu ta còn nói giọng nói và biểu cảm trong video đã được biên tập qua, số tiền này thực chất là tiền ngậm miệng do nhà họ Tống đưa.
Đoạn video đã gây ra phản ứng mạnh mẽ, nhiều cư dân mạng từ những nơi khác không biết về sự việc đã bắt đầu phản đối.
Nhưng cũng không ít người phát hiện ra sự mâu thuẫn trong lời nói của cậu ta.
"Nếu cô ấy thực sự bị bắt nạt đến mức này, thì sao có thể dùng vẻ mặt đó nhìn Tống Thanh?"
"Biểu hiện của cô ấy rõ ràng là ngượng ngùng, lúc nhận tiền cũng không hề do dự chút nào."
Rõ ràng là Trần Thư rất hoảng sợ, lại đăng một video bắt đầu khóc lóc kể lể rằng bố mình bị lừa, làm ăn thua lỗ. Vì để trả lương cho công nhân cho nên bố cậu ta mới nhận số tiền trái với lương tâm của mình, dùng nó để trả nợ.
Nhưng rất nhanh có một người biết chuyện đã tiết lộ rằng, cái gọi là Trần Minh làm ăn thua lỗ, thực chất đều là do đ.á.n.h c.ờ b.ạ.c thua mà ra.
Cư dân mạng bị hoang mang bởi thông tin mẫu thuẫn từ hai phía, tổ điều tra cũng đang gặp khó khăn vì không tìm thấy Trần Minh.
Nhưng đoạn video tiếp theo do Tống Thanh tung ra đã trực tiếp tát thẳng vào mặt Trần Thư.
Chỉ thấy có một bác gái khoảng ngoài năm mươi tuổi ngồi trước ống kính kể lại việc Trần Thư nhảy xuống sông.
"Con bé nói khi xong việc sẽ cho tôi hai nghìn tệ, còn nói người tên Chiêu Chiêu kia rất giàu, bảo tôi đi tìm người tên Chiêu Chiêu đó đòi tiền."
"Ai biết con bé thực sự nhảy xuống chứ."
"Chú này, chuyện này tôi thực sự không biết gì hết, hơn nữa tôi còn chưa lấy được tiền của con bé đấy mà."
Hình ảnh chuyển sang mấy người bạn học của tôi. Họ đều giơ ngón tay lên và nói rằng tôi tuyệt đối không thể nào có những hành động bắt nạt được. Ngược lại, tôi còn luôn trợ giúp Trần Thư cái này cái kia, là do Trần Thư không biết đủ mà thôi.
Ngay sau đó chính là hình ảnh từ camera giám sát khi Trần Thư nhảy xuống sông.
Hình ảnh kết thúc vào lúc tôi cảm thấy hoảng sợ sau khi cậu ta nhảy.
Tôi biết, đây là Tống Thanh đang bảo vệ tôi.
Đối mặt với sự thật đanh thép này, tôi muốn chờ xem Trần Thư còn có thể nói được cái gì nữa; nhưng bác Thẩm đột ngột bước vào.
"Trần Thư và anh họ của cô ấy đang đi về phía này."
Trần Thư lại đứng trên cây cầu đó lần nữa, nhưng khác với lần trước là lần này cậu ta bị mọi người bao vậy cả hai phía.
Cậu ta kích động kéo Vương Húc đến cạnh thành cầu: "Không được phép qua đây, nếu không tôi sẽ kéo anh ta nhảy xuống sông."
Ban đầu Vương Húc cực kỳ phản kháng, nhưng sau khi Trần Thư nói mấy câu, anh ta liền bình tĩnh lại.
Khi tổ điều tra chạy đến thì chỉ biết nhìn nhau, không dám tùy tiện bước về phía trước, dù sao con sông này vừa mới xả nước, so với trước đây thì nguy hiểm hơn rất nhiều.
"Gọi Chiêu Chiêu tới đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Thanh nắm tay tôi lắc đầu, tôi buồn cười kéo lại tay anh: "Anh, lần này em sẽ không để mình rơi vào tình thế nguy hiểm nữa đâu."
Trần Thư nhìn thấy tôi đứng ở phía xa, mãi không qua đây.
Cậu ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Vương Húc hơn: "Nếu mấy người không gọi Tống Chiêu tới, tôi sẽ cùng Vương Húc nhảy xuống sông."
Vương Húc cũng cứng cổ hét lên với tổ điều tra đang xông tới: "Còn không gọi người đã bắt nạt em họ tôi tới, mấy người muốn trơ mắt nhìn con bé c.h.ế.t à?"
Người trong tổ điều tra không còn cách nào khác, chỉ đành gọi tôi đến hỏi lần nữa.
Tống Thanh nhìn về phía camera cách đó không xa, kéo tôi lại phía sau chuẩn bị tự mình bước qua.
Tôi kéo tay áo anh ấy lại.
"Anh, để em qua đó."
Bởi vì trước đó đã cự tuyệt Trần một lần, cho nên bây giờ cả Trần Thư và Vương Húc đều đứng rất gần thành cầu để ép tôi.
Tôi từ từ bước đến cách bọn họ một mét.
Trần Thư hét lên bảo tôi tiếp tục tiến lên trước, nhưng tôi không di chuyển, chỉ dùng giọng nói vừa đủ để nói với Vương Húc.
"Người đăng tin đồn thất thiệt gây ra phản ứng rộng rãi sẽ bị truy cứu trách nhiệm. Trong lòng anh cũng biết rõ mấy lời từ miệng Trần Thư có bao nhiêu lời là thật. Bây giờ anh đứng ở đây thì chính là đồng phạm của Trần Thư."
Vương Húc d.a.o động, âm thầm muốn tránh xa Trần Thư lại bị cậu ta kéo lại.
"Chuyện này đều là ý tưởng anh đưa ra. Nếu em bị bắt thì anh cũng chẳng khá hơn đâu."
Ngay sau đó Trần Thư trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi: "Tôi hi vọng cậu viết cho chúng tôi một lá thư hòa giải, nếu không tôi sẽ nhảy xuống để cho cậu bất an cả đời."
Tôi nhìn Vương Húc với vẻ mặt đưa đám, giọng nói cũng ngày càng nhỏ: "Anh có biết không? Trần Thư biết bơi, cho nên nếu anh và cậu ấy cùng ngã xuống, không chừng người c.h.ế.t chỉ có mình anh."
"Đến lúc đó anh c.h.ế.t rồi, nhà họ Tống sẽ không truy cứu vụ việc của Trần Thư nữa."
Vương Húc sợ hãi nhìn về phía Trần Thư, ý muốn trốn thoát của anh ta càng ngày càng rõ ràng.
Tôi bổ sung thêm: "Nhưng tôi cũng không muốn phát triển thành t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t người như vậy."
Sau đó tôi hét lên với tổ điều tra ở phía bên kia: "Mang giấy b.út tới đây, tôi đồng ý viết thư hòa giải."
Giọng nói rất lớn đến mức giới truyền thông ở bên kia cầu cũng có thể nghe rõ.
Trần Thư phát hiện ra suy nghĩ nhỏ nhặt của tôi, nhưng hiện tại cậu ta không có bất kỳ năng lực nào để có thể thay đổi, chỉ có thể siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trơ mắt nhìn tôi.