Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 12



 

Trong lòng tôi trào dâng một dự cảm chẳng lành.

 

Tôi xoay người định trốn ngược vào trong phòng suite nhưng đã muộn. Chỉ nghe thấy Lệ Đông cao giọng, hỏi một câu đầy tính khiêu khích: “Chu Thế Khanh, mày lăng xăng chạy đến đây tìm người, còn nói Đường Nhu là bạn gái mày, có bằng chứng gì không?”

 

“Cô ấy vốn dĩ là bạn gái tao, cần gì bằng chứng.”

 

“Thế à? Vậy chi bằng mày tự mình hỏi em ấy xem có đúng là như vậy không.”

 

Lệ Đông nhướng mày, không chút do dự mà vạch trần vị trí của tôi: “Đường Nhu, đừng trốn nữa.”

 

Chu Thế Khanh quay đầu lại, sau khi nhìn thấy tôi thì gương mặt tràn đầy vui mừng khôn xiết.

 

“Tiểu Nhu, em không sao chứ? Kẻ bắt cóc em đã bị bắt rồi, đừng sợ, sau này anh sẽ bảo vệ em thật tốt, không để em chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Em theo anh về nhà đi có được không?”

 

Lệ Đông khẩy cười một tiếng: “Người cũng đâu phải do mày bắt, Chu thiếu gia giả vờ thâm tình, giả làm người tốt đúng là có một pho sách.”

 

“Thằng họ Lệ kia, mày câm miệng cho tao.”

 

“Mày bảo tao câm miệng là tao phải câm miệng à? Mày thực sự nghĩ mày sai khiến được tao chắc?”

 

“Tao đương nhiên không sai khiến được mày, bởi vì đến cả người thân của mình mà mày còn ra tay được, hại c.h.ế.t em trai, giam lỏng cha ruột. Mày thực sự tưởng người ta không dám động vào mày là vì nể mày lợi hại sao? Họ thấy mày có bệnh đấy!”

 

Lời vừa thốt ra, bầu không khí tại hiện trường lập tức đông cứng lại.

 

“Mày nói cái gì? Có giỏi thì nói lại lần nữa xem.”

 

Lệ Đông rũ mắt, mặt không cảm xúc nhưng sự âm u ấy khiến người ta phải khiếp sợ.

 

Tôi bỗng thấy hoảng hốt vô cớ, sợ rằng sẽ lại xảy ra chuyện gì náo loạn thêm nữa. Đành phải lên tiếng phá vỡ sự giằng co của hai người bọn họ: “Chu Thế Khanh, chúng ta đã chia tay rồi. Tôi không phải bạn gái anh, cũng không muốn có bất kỳ dây dưa nào với anh nữa, anh về đi.”

 

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

“Tại sao?” Chu Thế Khanh quay đầu, mắt đỏ hoe nhìn tôi: “Tiểu Nhu, có phải em vẫn còn giận anh không? Anh đã nói rồi, mọi chuyện trước kia đều là lỗi của anh, chỉ cần em tha thứ, bảo anh làm gì cũng được.”

 

“Vậy mày đi c.h.ế.t đi.” Thấy Chu Thế Khanh bị khước từ, áp suất thấp trên người Lệ Đông dịu đi đôi chút, hắn ta lạnh lùng bồi thêm một nhát d.a.o.

 

Tôi thở dài, nhìn thẳng vào Chu Thế Khanh.

 

“Tôi sẽ không tha thứ cho anh, anh cũng thực sự không cần thiết phải tiếp tục đeo bám nữa. Anh đi đi.”

 

Dường như sợ tôi lại bỏ đi, anh ta suy sụp nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi: “Tiểu Nhu, em đừng quậy nữa được không? Anh đã biết sai rồi, cũng đã xin lỗi em rồi, em còn muốn anh phải thế nào mới chịu tha thứ? Anh biết em đã phải chịu uất ức nhưng lúc đó anh thực sự không biết gì cả. Tại sao lúc đó em không giải thích với anh một câu? Em chẳng giải thích gì cả, bây giờ lại không chịu tha thứ, em không thấy mình có hơi quá đáng sao!”

 

“Ý anh là, tất cả chuyện này đều là lỗi của tôi?” Tôi nhìn vào mắt anh ta với vẻ không thể tin nổi.

 

“Anh không có ý đó, anh chỉ nói là em chẳng kể gì với anh, giờ lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu anh, thật sự có chút không công bằng…”

 

Công bằng?

 

Nỗi uất ức và giận dữ kìm nén bấy lâu nay rốt cuộc không thể áp chế được nữa.

 

“Anh bàn với tôi về công bằng sao? Chu Thế Khanh, anh còn biết liêm sỉ không? Lúc tôi lấy nước mắt rửa mặt trên núi, anh đang làm Chu thiếu gia của anh. Lúc tôi vì lao lực quá độ mà ngất xỉu, bị đưa đi cấp cứu vào lúc rạng sáng, anh lạnh lùng đứng nhìn, chẳng hề có chút ý định nói ra sự thật nào. Lúc tôi tưởng anh đã c.h.ế.t, buộc phải m.a.n.g t.h.a.i con của anh, mặc kệ mọi người phản đối mà gả cho anh trai anh thì anh cùng đám bạn của anh trốn trong câu lạc bộ, coi nỗi đau khổ của tôi là chuyện phiếm để bàn tán! Công bằng? Anh xứng đáng nói về cái thá gì gọi là công bằng! Con của tôi c.h.ế.t rồi, đó là một mạng người anh có biết không!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Để không làm những người xung quanh lo lắng, tôi đã phải kìm nén cảm xúc của mình, nói với họ rằng mọi chuyện vẫn ổn. Không ngờ diễn kịch quá lâu, suýt chút nữa đến chính mình cũng bị lừa.

 

Nhưng thực tế là tôi không ổn, tôi chẳng ổn chút nào cả! Những ngày đêm giày vò ấy, nỗi tuyệt vọng khi m.á.u thịt bị tước bỏ trên giường bệnh, chúng chưa từng ngừng hành hạ tôi dù chỉ một khắc.

 

Lời buộc tội dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng nói ra được, tôi lệ chảy đầy mặt, tầm nhìn nhòe đi. Khi định thần lại, chỉ nghe thấy tiếng xin lỗi nức nở của Chu Thế Khanh: “Xin lỗi, anh không biết, anh thực sự không biết…”

 

“Anh đương nhiên không biết, vì anh căn bản không muốn biết! Vì anh ích kỷ ngó lơ nỗi đau của tất cả mọi người. Nỗi khổ của người khác thì anh coi nhẹ như không, còn nỗi buồn của mình thì anh làm như trời sập. Chu Thế Khanh, anh nên biết rằng, trên thế giới này không phải mỗi câu xin lỗi đều đổi lại được sự tha thứ đâu. Có những chuyện đã xảy ra là đã xảy ra rồi, những tổn thương đó sẽ không bao giờ biến mất và tôi cũng sẽ mãi mãi hận anh!”

 

Cảm xúc quá khích khiến đầu óc tôi choáng váng. Ngay khoảnh khắc chuẩn bị ngã xuống, tôi được kéo vào một vòng tay mang theo hương bạc hà thanh mát.

Sau đó, tôi đã mơ một giấc mơ. Một giấc mơ về thời thơ ấu.

 

Trong mơ, tôi trở về căn nhà cũ từng ở ngày xưa. Khu phố cũ quy hoạch lạc hậu, ngõ nhỏ chằng chịt, đồ đạc vặt vãnh và sào phơi đồ chất đống trước cửa mỗi nhà chiếm dụng gần hết con ngõ vốn chẳng mấy rộng rãi. Những chiếc xe ba gác khó khăn lách qua, chốc chốc lại cất tiếng phàn nàn. Trẻ con thì chạy nhảy nô đùa trong những khúc quanh co ấy, đến giờ cơm lại như chim nhỏ bay về nhà.

 

Trên đường đi học về, tôi đeo cặp sách đi bộ. Đang mải ngắm nghía những tấm hình dán mới mua, tính toán lát nữa sẽ dán vào những quyển vở nào thì bỗng nghe thấy tiếng mắng c.h.ử.i và đ.ấ.m đá trong con hẻm rác tối tăm.

 

Vùng này thường có trẻ hư xuất hiện, mẹ bảo tôi ra ngoài phải cẩn thận, tuyệt đối chú ý an toàn, đừng lo chuyện bao đồng. Nhưng tôi thấy lạ, vì trong những tiếng đ.ấ.m đá ấy chỉ có tiếng c.h.ử.i bới, không có tiếng khóc hay tiếng kêu t.h.ả.m thiết nào.

 

Lúc mẹ phạt tôi, chỉ cần đ.á.n.h vào tay mấy cái tôi đã khóc đến mức hàng xóm láng giềng phải sang khuyên ngăn. Vậy mà người bị đ.á.n.h kia, thậm chí đến một tiếng rên rỉ kìm nén cũng không phát ra.

 

Tôi ghé sát vào con hẻm, nhìn trộm vào bên trong, vừa vặn đối diện với một khuôn mặt nhỏ nhắn mang đầy vẻ hận thù. Cậu bé bị ấn xuống đất, mở trừng mắt không chút cử động, những cú đ.ấ.m và gậy gỗ giáng xuống người cậu ta thô bạo, nhưng dù môi đã bị c.ắ.n đến chảy m.á.u, cậu ta vẫn im hơi lặng tiếng.

 

Hai tên du côn học cấp hai đang đ.á.n.h một cậu bé gầy gò như một con khỉ nhỏ. Một tên du côn nhận ra có gì đó không ổn, hỏi một câu: “Sao chẳng có tí động tĩnh gì thế này, thằng ranh này không phải bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi chứ?”

 

“Mẹ kiếp, đừng để xảy ra mạng người.”

 

Tên du côn còn lại vứt gậy gỗ, cúi người lật cậu bé lại để kiểm tra hơi thở. Nhưng người nằm trên đất dường như luôn chờ đợi cơ hội này, cậu bé đột ngột vồ lấy mặt tên du côn kia. Tên đó gào lên một tiếng đau đớn không chịu nổi, ra tay nặng hơn trước gấp bội.

 

Thân hình đơn bạc của cậu bé bị quăng vào tường, tôi thậm chí nghe thấy cả tiếng xương sườn gãy rạn nhưng cậu ta vẫn nhất quyết không nhả miệng. Tôi sợ hãi lùi lại mấy bước, rồi đi gọi người lớn đến.

 

Hiện trường một mảnh hỗn loạn. Cha mẹ của đứa trẻ kia được cảnh sát gọi đến, ôm lấy khuôn mặt bị c.ắ.n bị thương của con trai mình mà khóc lóc om sòm. Còn cậu bé bị mọi người ngó lơ kia, chỉ một mình co rụt vào góc tường, khắp người đầy vết thương, khóe môi còn dính m.á.u, ngay cả nhịp thở nơi l.ồ.ng n.g.ự.c dường như cũng ngày một yếu ớt.

 

Tôi không nỡ, bước về phía cậu ta hỏi: “Cậu có đau không?”

 

Cậu ta không nói gì, trừng mắt nhìn tôi như một con thú nhỏ.

 

Mãi đến khi mẹ tôi thấy tôi đi mãi không về nên ra tìm, mới phát hiện ra tôi và cậu ta ở rìa đám đông. Sau khi hỏi cảnh sát tình hình, biết được cậu ta là một đứa trẻ không ai quản lý, mẹ mới thốt lên một câu “tội nghiệp”, rồi bảo cha tôi đưa cậu ta đến bệnh viện điều trị. Sau đó, mẹ còn đích thân nộp đơn lên hội phụ nữ, hy vọng cộng đồng có thể cung cấp chút giúp đỡ cho đứa trẻ này.

 

“Nghe nói là sống với mẹ nhưng mẹ đi biền biệt mấy tháng không thấy về, nó tự nhặt rác đổi tiền, cái gì cũng ăn.”

 

“Chao ôi, đứa nhỏ này bằng tuổi con nhà mình, sao mà gầy đến mức này cơ chứ.”

 

Trên đường đến bệnh viện, cha mẹ tôi nói chuyện nhỏ nhẹ ở ghế trước. Tôi thì cứ nhìn chằm chằm vào cậu ta ở ghế sau.

 

Mặt cậu ta không có một chút m.á.u, dưới lớp áo phông rách nát, những chiếc xương sườn hiện rõ mồn một.

 

Chắc là cậu ta đói lắm.

 

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lấy hộp kẹo bạc hà mình lén giấu từ trong túi ra, nhét vào lòng bàn tay cậu ta.

 

Cậu ta khó khăn ngẩng đầu nhìn tôi, để lộ một đôi mắt phượng đen trắng rõ ràng.