Khi tỉnh lại lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường trong phòng ngủ của căn hộ suite. Trên giá treo đầu giường là một bình nước biển đang truyền dở.
Không rõ tình hình hiện tại thế nào, tôi nhìn cây kim truyền trên cổ tay mà nhíu mày.
Bên cạnh có người lên tiếng giải thích: “Chỉ là hạ đường huyết thôi. Cô vừa mới phẫu thuật xong, cơ thể vốn đã yếu hơn bình thường, lại quá lâu không ăn không uống, cộng thêm cảm xúc kích động mạnh dẫn đến choáng váng ngất xỉu. Truyền hết bình này chắc là sẽ không sao nữa.”
Lúc này tôi mới nhìn thấy người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng trước giường. Anh ta có mái tóc đen ngắn, đeo kính gọng đen, dáng vẻ của một bác sĩ.
“Vâng, cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Anh ta tiến lại gần tôi với vẻ đầy hứng thú nói: “Hóa ra cô chính là Đường Nhu à? Nghe Lệ Đông nhắc đến mấy lần rồi, đây mới là lần đầu gặp mặt. Nghe nói lần cuối hai người gặp nhau, cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Chẳng lẽ cô không tò mò làm thế nào mà cậu ta lại trở thành Lệ thiếu gia sao?”
Tôi bỗng có một linh cảm mãnh liệt rằng người này là một kẻ “lắm lời”, dù tôi không hỏi thì anh ta cũng sẽ chủ động kể thôi. Quả nhiên, giây tiếp theo anh ta đã tiếp tục mở miệng: “Lệ Đông từng ngồi tù vì g.i.ế.c người, cô biết chứ?”
Tôi không lên tiếng nhưng nhịp thở nhanh hơn vài phần.
Khả năng quan sát của người này nhạy bén đến đáng sợ, anh ta cười nói: “Hóa ra cô đã nghe qua rồi.”
Sau đó, mặc cho tôi không nói lời nào, người này vẫn như đang diễn kịch độc thoại, kể cho tôi nghe chuyện gì đã thực sự xảy ra sau khi Lệ Đông rời khỏi khu phố cũ.
Lệ Đông là con riêng. Mẹ hắn ta làm việc trong đoàn múa và quen biết Lệ Việt Bình, là tổng giám đốc của Lệ thị lúc bấy giờ, cũng chính là cha của Lệ Đông. Thế nhưng sau khi Lệ Đông chào đời, mẹ hắn ta lại bị vợ chính thức của ông ta đuổi ra khỏi nhà.
Lệ Việt Bình và vợ chính thức là hôn nhân thương mại, thân ai nấy lo, bên ngoài có “cờ hoa” rực rỡ thế nào cũng không sao nhưng quy tắc sắt đá duy nhất là không được có con riêng.
Nhìn đứa bé còn quấn tã lúc đó, người vợ chính thức đã đưa cho mẹ Lệ Đông hai lựa chọn. Một là tự tay bóp c.h.ế.t đứa trẻ, tiếp tục đi theo Lệ Việt Bình hưởng vinh hoa phú quý. Hai là giao đứa trẻ cho người của bà ta xử lý.
Nhìn qua thì có vẻ là hai lựa chọn nhưng thực tế chỉ có một con đường sống.
Mẹ Lệ Đông vì muốn giữ mạng cho con trai đã dẫn hắn ta bỏ trốn, ẩn náu suốt mười năm trời. Không ngờ sau đó, hành tung của hai mẹ con vẫn bị phát hiện.
Người vợ chính thức xuất thân hào môn, đã chứng kiến quá nhiều mầm họa từ con riêng, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn. Để quét sạch mọi chướng ngại trên con đường thừa kế của con trai mình, bà ta đã tìm đến mẹ Lệ Đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đứa trẻ đã nuôi lớn rồi, ra tay trực tiếp thì rất rắc rối. Người vợ chính thức chỉ muốn hắn ta không thể cạnh tranh tài sản chứ không nhất thiết phải bắt hắn ta c.h.ế.t, vì vậy bà ta đưa ra điều kiện chỉ cần Lệ Đông tự hủy dung mạo và phế đi một chân thì bà ta sẽ tha cho hai mẹ con.
Mẹ Lệ Đông không đồng ý, thậm chí đã tự sát ngay tại chỗ, dùng cái c.h.ế.t của mình để vĩnh viễn che giấu tung tích của Lệ Đông.
Lệ Đông lúc đó trốn sau cửa nhìn thấy cảnh này, bị tiếng thét thê lương của mẹ làm cho khiếp sợ không dám bước vào nhà nữa.
Người vợ chính thức chưa từng thấy mặt Lệ Đông khi lớn, càng không thể bắt tất cả những đứa trẻ cùng lứa về xét nghiệm DNA, cộng thêm việc nghĩ rằng một đứa nhóc mười mấy tuổi không ai chăm sóc chắc chẳng sống nổi qua một mùa đông. Bà ta yên tâm rời đi, bảo thuộc hạ dọn dẹp hiện trường.
Thế là người phụ nữ xinh đẹp đã thay tên đổi họ mười năm vì con trai mình, cứ thế bị mang tiếng “bỏ rơi con để đi theo đại gia” và không bao giờ trở lại nữa.
Không ai nhớ đến chuyện này, chỉ có đứa trẻ khó khăn lắm mới sống sót kia.
Vào năm 17 tuổi, hắn ta đã lái mô tô tông thẳng vào đứa con độc nhất của Lệ Việt Bình, cũng là đứa con duy nhất của người vợ chính thức đó.
Con trai độc nhất của Lệ Việt Bình c.h.ế.t ngay tại chỗ, người vợ chính thức bị kích động quá lớn rồi đổ bệnh liệt giường, còn Lệ Đông thì bị tống vào tù.
Không ngờ tạo hóa trêu ngươi, Lệ Việt Bình già rồi, mất khả năng sinh sản và cũng không còn người thừa kế. Những đứa con nuôi chỉ biết ăn chơi trác táng, là loại “bùn nhão không trát nổi tường”.
Ngành kinh doanh hội sở và khách sạn giải trí vốn chằng chịt rắc rối, đứa con nuôi bị người ta lừa gạt làm tiêu tán không ít gia sản khiến ông ta lại phải đích thân vớt Lệ Đông ra khỏi tù để tiếp quản việc kinh doanh.
Lệ Đông đồng ý. Hắn ta dùng thủ đoạn sấm sét tiếp quản sản nghiệp, trừng trị những thuộc hạ có ý đồ riêng. Và bằng những chiêu trò thâm độc, hắn ta đã lấy lại được công ty giải trí vốn bị đứa em trai phế vật dâng cho người khác.
Nhưng không ai ngờ rằng, sau khi nắm quyền, việc đầu tiên hắn ta làm là tống Lệ Việt Bình vào viện dưỡng lão và cắt đứt mọi liên lạc của ông ta với thế giới bên ngoài. Nói là tĩnh dưỡng, thực chất là giam lỏng.
“Vậy anh nói với tôi những điều này làm gì? Để cho tôi thấy anh ta rất đáng thương sao?”
Tôi nhíu mày, nhìn người đàn ông đang khoanh chân ngồi thản nhiên trên sofa kia.
Anh ta lại ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Đáng thương? Cô không thấy ngưỡng mộ sao? Từ ngày quen biết thằng nhóc này, chưa có giây phút nào tôi không mong lão già súc sinh nhà tôi cũng sớm ngỏm quách đi cho rồi, để thả tự do cho tôi và mẹ tôi đấy.”
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!