“Thiệu Phi Vũ, bảo mày xem bệnh chứ không bảo mày phát bệnh, mày lại nói nhăng nói cuội cái gì đấy.”
Lệ Đông bước vào phòng ngủ, chắc là vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn vương hơi nước, đôi môi bị hơi nóng hun đến đỏ rực, càng làm nổi bật nước da trắng lạnh của hắn ta.
“Nói bậy, tao đâu có giống mày, độc thân một mình vui vẻ thanh tịnh, tao mà không trù lão già bất t.ử kia mau đi sớm thì tao sắp bị phiền c.h.ế.t rồi đây.”
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!
“Được rồi, cút xuống lầu uống rượu đi.”
“Mày không đi à?”
“Tao thay quần áo.”
“Em gái Tiểu Đường à, tôi đi trước nhé, cô nghỉ ngơi cho tốt, mười lăm phút nữa sẽ có người vào rút kim tiêm cho cô.”
Người đàn ông tên Thiệu Phi Vũ đứng dậy, trước khi rời đi cũng không quên dặn dò tôi.
Cánh cửa căn hộ suite đóng lại, Lệ Đông mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc sơ mi mới màu đen. Lúc lục tìm đồ đạc tôi đã thấy rồi, trong tủ của hắn ta chỉ toàn sơ mi đen. Nhưng ngay khi tôi còn đang thắc mắc hắn ta định đi đâu thay đồ thì thấy hắn ta trực tiếp cởi áo choàng tắm ra. Một khuôn n.g.ự.c trần trụi cứ thế đập vào mắt tôi một cách bất ngờ, cũng may hắn ta chưa đến mức tồi tệ quá, ít nhất còn mặc quần.
Tôi khẽ kêu lên một tiếng rồi vội lệch tầm mắt đi chỗ khác. Nhưng những vết sẹo chằng chịt trên khắp cơ thể hắn ta vẫn in đậm trong tâm trí tôi.
Hắn ta “hừ” một tiếng: “Thiệu Phi Vũ bảo cơ thể em yếu, cần tĩnh dưỡng nhưng tôi thấy em khỏe lắm mà, tiếng hét còn vang thế cơ mà.”
Tôi rốt cuộc không nhịn được, hỏi hắn ta: “Khi nào tôi có thể đi? Tôi cần mua điện thoại để báo bình an cho gia đình.”
“Sao em cứ luôn nghĩ là tôi sẽ thả em đi nhỉ? Hơn nữa lần này là chính em đã đồng ý ở lại mà.”
“Lệ Đông, tước đoạt tự do bất chấp ý muốn của đối phương, anh đây là giam giữ người trái pháp luật.”
“Giam giữ trái pháp luật?” Hắn ta khẽ lặp lại bốn chữ đó: “Vậy phải làm thế nào em mới tự nguyện ở lại đây? Em nói xem, nếu đón cả cha mẹ em qua đây thì có tốt hơn không nhỉ? Nhưng nếu thế thì chỗ câu lạc bộ này hơi nhỏ quá. Sức khỏe cha em không tốt, Thiệu Phi Vũ có thể chăm sóc, còn mẹ em sau khi nghỉ hưu có thói quen trồng hoa nên chắc là phải cần một mảnh đất mới được.”
Nghe Lệ Đông nói ra từng thói quen của cha mẹ mình, sắc mặt tôi càng lúc càng trắng bệch: “Sao anh lại biết những chuyện này?”
Hắn ta lại cười, môi đỏ răng trắng trông như một ác quỷ: “Đường Nhu, những chuyện liên quan đến em, không có gì là tôi không biết cả. Thế nào, giờ tôi vẫn là giam giữ trái pháp luật sao?”
Tôi rốt cuộc phải thỏa hiệp. Đồng thời tôi cũng nhận ra suy nghĩ trước đây của mình thật ngây thơ. Tôi vốn tưởng nửa đời trước của hắn ta vất vả, gian nan nên hắn ta tìm thấy tôi, cứu tôi là để giữ lại chút thiện ý duy nhất từng chạm đến hắn ta. Nhưng thực tế là, dù quá khứ của hắn ta có đáng thương đến mức nào, hắn ta vẫn là một gã điên không từ thủ đoạn, tâm cơ thâm độc và có thù tất báo. Bị loại người này quấn lấy, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rơi xuống vực thẳm…
Sau khi Lệ Đông đi thì không quay lại nữa. Mười lăm phút sau có người vào rút kim tiêm và mang cháo cho tôi. Nơi này cửa không thể khóa, tôi vốn vẫn luôn bất an nên đã đặt bình hoa lên ghế, chặn ngay trước cửa. Như vậy chỉ cần có người đẩy cửa vào, bình hoa sẽ rơi vỡ.
Nhưng cho đến khi tôi ngủ dậy, bình hoa vẫn đặt nguyên vẹn trên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mở cửa phòng ra, trên t.h.ả.m cửa có đặt một chiếc hộp, bên trong là chiếc điện thoại đời mới nhất, cùng với xác chiếc điện thoại cũ đã vỡ nát của tôi.
Tôi không biết Lệ Đông làm cách nào mà tìm thấy nó. Tuy chiếc điện thoại đó không dùng được nữa nhưng thẻ sim không bị hỏng. Tôi lắp sim vào điện thoại mới, cuối cùng cũng liên lạc được với bên ngoài.
Đầu tiên tôi báo bình an cho cha mẹ và Trình Độ, sau đó gọi điện xin lỗi Chu Chính và lùi ngày làm thủ tục ly hôn.
Những ngày tiếp theo, Lệ Đông ít khi lộ diện. Tuy miệng nói không cho tôi đi nhưng thực tế hắn ta không hạn chế tự do cá nhân của tôi là mấy. Hắn ta cho phép tôi ngồi xe ra ngoài mua nguyên liệu, d.a.o khắc, cũng cho phép Trình Độ đến câu lạc bộ tìm tôi. Điều duy nhất không được phép là tôi rời đi riêng lẻ khỏi tầm mắt của hắn ta.
Và tôi cũng chấp nhận sự sắp xếp này, thậm chí đôi khi cảm thấy thế này lại hay hơn. Đó là bởi vì Chu Thế Khanh mấy ngày qua vẫn luôn tìm tôi. Anh ta đã trở mặt với Lệ Đông, không dám bước chân qua cửa câu lạc bộ nên cứ đứng dưới cửa sổ phòng tôi ở, đứng canh cả ngày trời.
Anh ta không la hét, không ăn không uống. Ai khuyên cũng không nghe, vô cùng cố chấp.
Mãi đến khi Chu Chính biết chuyện, thấy quá mất mặt mới sai người cưỡng ép bắt anh ta về nhà.
“Xin lỗi cô Đường, tôi sẽ nói chuyện hẳn hoi với nó, bảo nó đừng làm phiền em nữa.” Bước ra khỏi Cục Dân chính, Chu Chính áy náy nói.
“Cảm ơn anh.” Tôi gửi lời cảm ơn tới anh, đồng thời lắc nhẹ cuốn sổ chứng nhận ly hôn trên tay: “Còn cái này nữa, làm phiền anh đã đặc biệt dành thời gian đi làm thủ tục với tôi.”
“Không, đây vốn là bổn phận của tôi, vốn dĩ là hai anh em chúng tôi đã gây rắc rối cho em rồi.”
Thấy anh như vậy, tôi thu lại nụ cười: “Anh Chu, thực ra tôi muốn nói thêm một câu. Anh và Chu Thế Khanh là hai cá thể độc lập. Dù vụ t.a.i n.ạ.n năm đó và sự ra đi của cha mẹ gây đòn tâm lý rất lớn cho anh ta nhưng đó không phải lỗi của anh. Anh gánh vác sự nghiệp gia đình, chăm sóc em trai, anh đã nỗ lực rất nhiều rồi. Thực sự không cần phải ôm nỗi áy náy mà sống cả đời đâu. Sai lầm của Chu Thế Khanh phải do chính anh ta gánh chịu, anh không cần phải coi anh ta như đứa trẻ rồi dùng lỗi lầm của anh ta để trừng phạt chính mình.”
Người đàn ông trên xe lăn im lặng. Tôi chợt thấy hơi hối hận, có lẽ mình không nên lo chuyện bao đồng. Nhưng Chu Chính thực sự là một người tốt.
Về đầu đuôi vụ t.a.i n.ạ.n đó, tôi cũng có nghe nói. Năm Chu Chính 21 tuổi cầm lái chở cha mẹ đi đón em trai, kết quả bị một tài xế say rượu tông vào, cả ba người đều gặp nạn.
Cha mẹ Chu Chính ngồi ghế sau cấp cứu không kịp đã qua đời tại chỗ, chỉ có mình Chu Chính sống sót. Nhưng đó là may mắn cũng là bất hạnh, hắn còn sống nhưng mất đi đôi chân, cả đời này không thể đứng lên được nữa. Rõ ràng không phải lỗi của hắn, vậy mà hắn vẫn để mặc cho Chu Thế Khanh chất vấn sự tắc trách của mình, thành tâm áy náy suốt gần mười năm trời.
Hắn thực sự là quá lương thiện.
Trước đây khi tôi bỏ đứa bé để dưỡng sức, dù bận rộn công việc hắn vẫn luôn để tâm dặn người chăm sóc tôi chu đáo.
Thân phận tôi lúc đó rất khó xử nhưng khi ở nhà họ Chu đầy rẫy kẻ ra người vào, tôi chưa từng nghe thấy một lời đàm tiếu nào, đủ thấy sự tận tâm của hắn. Cho nên tôi không đành lòng nhìn hắn cứ dùng cuộc đời mình để dọn dẹp hậu quả cho em trai.
Giữa lúc tôi đang thấp thỏm, không ngờ Chu Chính ngẩng đầu lên, hốc mắt hơi đỏ nhìn tôi: “Cô Đường, em là người đầu tiên trong ngần ấy năm nói rằng chuyện năm xưa không phải lỗi của tôi. Cảm ơn em.”
Sau khi nói câu đó, dường như hắn cũng nhẹ lòng đi nhiều, dường như đã buông bỏ được một chấp niệm nào đó.