Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 15



 

Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã nhận ra chấp niệm mà Chu Chính buông bỏ rốt cuộc là gì.

 

Chu Chính không còn buồn dọn dẹp hậu quả cho Chu Thế Khanh nữa, cũng lười chẳng buồn quản anh ta. Mà điều này cũng đồng nghĩa với việc, Chu Thế Khanh lại bắt đầu cả ngày đứng dưới lầu câu lạc bộ, cầu xin tôi tha thứ cho anh ta.

 

Một ngày nọ, cô tiểu thư nhà giàu tên Giang Nguyệt đã tìm đến tôi.

 

Lúc đó tôi vừa nhận một đơn hàng, mua vật liệu từ bên ngoài về, đang cẩn thận tránh né tầm mắt của Chu Thế Khanh để vào câu lạc bộ thì bị chặn lại ngay đại sảnh tầng một.

 

Cô gái đó vẫn trang điểm tinh xảo, đẹp một cách ngang ngược, chỉ là khi nhìn tôi, đáy mắt cô ta cuộn trào hận thù.

 

“Đường Nhu, mày có chút lương tâm nào không vậy? Sao mày nỡ để anh Thế Khanh vì mày mà biến thành thế này! Tự tay hủy hoại một người yêu mày sâu đậm như vậy, mày thấy vui lắm sao?”

 

“Cô Giang, hy vọng cô làm rõ một việc. Tôi và Chu Thế Khanh đã chia tay từ lâu, chúng tôi giờ không còn bất kỳ quan hệ nào cả. Anh ta thế nào là lựa chọn của anh ta, không liên quan đến tôi.”

 

“Mày nói láo! Chẳng phải tại con tiện nhân như mày từng bước ép anh Thế Khanh đến nước này sao? Nếu không phải mày trơ trẽn, vừa mồi chài Chu Chính, lại vừa câu dẫn thằng điên họ Lệ kia thì sao anh ấy có thể đau khổ đến thế!”

 

Chiếc túi xách của cô ta đập thẳng vào mặt tôi, tôi đưa tay ra đỡ rồi trực tiếp hất văng chiếc túi hiệu đầy đinh tán đó đi.

 

Lòng bàn tay bị cứa rách, đau rát. Tôi không muốn tỏ ra yếu thế, giấu bàn tay ra sau lưng.

 

“Thẳng thắn mà nói, cô tên Giang Nguyệt phải không? Từ lâu Chu Thế Khanh đã biết cô thích anh ta nhưng anh ta giả vờ như không biết, duy trì mối quan hệ mập mờ với cô nhưng không bao giờ cho cô một câu trả lời chính xác. Điều đó chứng tỏ anh ta chỉ muốn hưởng thụ sự quan tâm của cô mà không muốn đưa ra bất kỳ lời cam kết nào. Rõ ràng anh ta là một kẻ tồi, chẳng lẽ cô thực sự nghĩ rằng chỉ cần cô đ.â.m chọc, đuổi khéo mọi người phụ nữ bên cạnh anh ta thì anh ta sẽ t.ử tế ở bên cô sao?”

 

Lời nói của tôi có lẽ đã chạm vào nỗi đau của cô ta khiến cô ta không còn giữ nổi vẻ kiêu ngạo nữa: “Câm miệng, đồ tiện nhân!”

 

Dứt lời, cô ta đưa tay định tát tôi.

 

Cú tát đã đến rất gần, tôi không kịp né tránh, chỉ đành chờ đợi cơn đau. Nhưng Giang Nguyệt đột nhiên hét lên một tiếng, mất trọng tâm ngã ngửa ra sau.

 

Mở mắt ra tôi mới thấy không biết Lệ Đông đã đến từ lúc nào. Hắn ta túm tóc Giang Nguyệt, lôi cô ta đến trước mặt, rồi dùng con d.a.o gọt hoa quả trên tay kề vào cổ cô ta.

 

“Cô Giang, tôi đã nói rồi đúng không? Nếu cô còn dám đến địa bàn của tôi gây chuyện, tôi thực sự sẽ g.i.ế.c cô đấy.”

 

Nghe thấy giọng của Lệ Đông, Giang Nguyệt run b.ắ.n người, gần như đứng không vững, lắp bắp xin lỗi: “Anh... Anh Lệ, xin... Xin lỗi, tôi sai rồi. Tha cho tôi lần này thôi, đừng g.i.ế.c tôi, tôi đi ngay đây…”

 

“Nhưng nếu thế thì chẳng phải chứng tỏ tôi là người nói mà không giữ lời sao?”

 

Lưỡi d.a.o sắc bén ép lên cái cổ trắng ngần của cô ta, để lại một vệt m.á.u đỏ.

 

Giang Nguyệt sợ phát khóc, toàn thân run rẩy cầu xin: “Xin lỗi, thực sự xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai thật rồi…”

 

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tôi đứng hình mất vài giây. Sau khi hoàn hồn, tôi vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Lệ Đông, anh đang làm cái gì thế!”

 

“Không nhìn ra sao? Đòi nợ giúp em.”

 

“Tôi không bảo anh làm như vậy!”

 

“Tôi biết nhưng tôi tự nguyện.”

 

Ánh mắt Lệ Đông lạnh lẽo, khi nhìn Giang Nguyệt cứ như đang nhìn một vật c.h.ế.t.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tim tôi chùng xuống, một ý nghĩ đáng sợ lóe lên, hắn ta không hề nói đùa mà thực sự muốn g.i.ế.c cô ta.

 

“Lệ Đông, dừng tay lại đi! Chẳng lẽ anh thực sự muốn làm một thằng điên không màng người thân sao?”

 

“Tôi vốn dĩ chẳng có người thân nào cả.”

 

“Vậy còn mẹ anh thì sao? Bà ấy vì anh mà c.h.ế.t, không phải để nhìn thấy anh biến thành thế này!”

 

Nghe thấy câu này, khuôn mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng của Lệ Đông cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

 

“Sao em lại biết những chuyện này?”

 

Hắn ta hạ con d.a.o xuống, buông tay tiến về phía tôi.

 

Giang Nguyệt thoát khỏi sự khống chế, ngồi bệt xuống đất, nhanh ch.óng được những người quen của cô ta đỡ dậy và dìu ra khỏi câu lạc bộ.

 

Tôi lùi từng bước cho đến khi lưng dán c.h.ặ.t vào tường, không còn đường lui.

 

“Nói đi, ai kể cho em nghe những chuyện đó?” Giọng hắn ta không một chút gợn sóng, máy móc đến đáng sợ.

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

 

“Lệ Đông, anh... Anh bình tĩnh lại một chút có được không?”

 

Hắn ta chỉ nhìn trân trân vào tôi, lặng lẽ lặp lại câu hỏi đó. Tôi hết cách đành phải lên tiếng: “Lúc anh gặp ác mộng, tôi đã nghe thấy.”

 

Hắn ta khựng lại tại chỗ ngay tức khắc.

 

Thực ra từ rất lâu trước đây, tôi đã biết chuyện này rồi.

 

Cái ngày đầu tiên bị hắn ta đưa đến câu lạc bộ, tôi vào nhà vệ sinh thay quần áo. Có lẽ hắn ta rất mệt nên đã cuộn mình trên sofa ngủ thiếp đi. Lúc đó trong nhà vệ sinh tôi nghe thấy hắn ta đột nhiên thốt lên tiếng, tôi giật cả mình, nhưng hóa ra là hắn ta đang gặp ác mộng và cứ liên tục gọi “mẹ”.

 

Hắn ta nói hắn ta đã thấy rồi, thấy mẹ mình c.h.ế.t trong nhà. Hắn ta chưa từng kể với ai rằng mẹ hắn ta bị những người đó hại c.h.ế.t. Kết hợp những tin đồn năm xưa với phản ứng của hắn ta, tôi đã đoán ra sự thật từ trước cả khi Thiệu Phi Vũ kể cho tôi nghe.

 

“Vậy nên em cũng cảm thấy tôi là một thằng điên, một kẻ g.i.ế.c người, cảm thấy tôi nên đi c.h.ế.t đi sao?”

 

Lưng tôi áp sát vào tường, cảm giác lạnh lẽo khiến tôi nổi da gà. Nhưng tôi vẫn ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của hắn ta: “Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng chẳng phải vừa rồi anh đã không ra tay đó sao? Lệ Đông, anh đã trưởng thành rồi. Muốn bảo vệ một người có rất nhiều cách, không cần thiết phải đ.á.n.h đổi cả cuộc đời mình vào đó.”

 

Lệ Đông nghe xong ngẩn người, vậy mà dần dần bình tĩnh lại. Hắn ta khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, mặt không cảm xúc nhìn tôi.

 

“Thật khiến người ta buồn lòng, tôi rõ ràng chỉ muốn báo thù cho em, không ngờ em lại chẳng biết ơn chút nào.”

 

“Tôi không cần anh báo thù giúp.”

 

“Tại sao? Chẳng lẽ cô ta đối xử với em như vậy, em không giận, em không hận cô ta sao?”

 

Tôi im lặng. Bị vu oan vô cớ, tôi đương nhiên là giận nhưng tôi chỉ cảm thấy Giang Nguyệt cũng là nhất thời hồ đồ, tội không đáng c.h.ế.t.

 

“Yếu đuối.”

 

Hắn ta khẩy cười một tiếng, ném lại hai chữ đó rồi bỏ đi.