Sau khi Lệ Đông mắng tôi yếu đuối, hai chúng tôi vốn dĩ đã chia tay trong không vui.
Nhưng lạ là không biết vì sao mà sau đó hắn ta lại bắt đầu ở cạnh tôi thường xuyên hơn.
Khi tôi tra cứu tài liệu dự án, hắn ta thu mình trên ghế sofa bên cạnh để ngủ. Khi tôi điêu khắc nguyên liệu, hắn ta ở bên cạnh quan sát, tự mình hí hoáy với mấy miếng gỗ thừa tôi bỏ lại. Khi tôi điêu khắc xong và bắt đầu đ.á.n.h bóng, hắn ta vừa phàn nàn bụi bẩn quá nhiều hại sức khỏe nhưng lại nhất quyết không chịu rời đi.
Đến lúc tô màu, hắn ta lại bắt đầu rục rịch muốn thử tay nghề. Kết quả là “trình còi mà nghiện nặng”, hắn ta phun màu sai vùng khiến tôi phải mài đi lớp sơn lót để tô lại từ đầu. Công việc tự dưng tăng thêm ba tiếng đồng hồ khiến tôi bốc hỏa.
Lúc này hắn ta mới chịu ngoan ngoãn ngồi im, không ho một tiếng, im như thóc xem tôi phun sơn.
Mãi đến khi mặt trời lặn, tôi mới đặt đạo cụ sắp hoàn thành xuống, đứng dậy xoa bóp cái cổ cứng đờ. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi phát hiện Chu Thế Khanh vẫn còn ở dưới lầu.
Anh ta gầy đi một vòng lớn, mặc bộ quần áo mỏng manh đứng trong gió, mặc cho người qua đường chỉ trỏ trông vừa t.h.ả.m hại vừa hèn mọn. Chẳng còn chút khí thế hăm hở như ngày xưa nữa.
“Sao thế, xót rồi à?”
Lệ Đông tung một viên kẹo bạc hà lên rồi dùng miệng bắt lấy, sau đó hỏi với giọng đầy châm chọc.
Tôi không nói gì, trong lòng chỉ thấy phiền muộn. Sự thâm tình đến muộn màng còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác. Lúc tôi đau khổ đến c.h.ế.t đi sống lại, lấy nước mắt rửa mặt thì anh ta không xuất hiện, vậy nên bây giờ những màn níu kéo si tình này không còn là cảm động nữa mà là gánh nặng.
Dường như nhận ra sự thiếu kiên nhẫn của tôi, Lệ Đông nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm hỏi một câu: “Em có muốn anh ta biến mất hoàn toàn, không bao giờ làm phiền em nữa không?”
Đường Nhu: “?”
“Anh lại muốn đi ngồi tù à?”
“Sao, không nỡ à?”
“Không có, chỉ là cầu còn không được.” Tôi không hề d.a.o động: “Cầu cho anh mau tìm cái nhà tù nào đó mà ngồi vào.”
“Em đúng là không có lương tâm chút nào, uổng công tôi đối xử tốt với em như vậy.” Hắn ta toe toét miệng cười, vẻ mặt vô lo vô nghĩ: “Nhưng lần này em phải thất vọng rồi, tôi có cách hay hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi hỏi là cách gì nhưng hắn ta không nói.
Nhưng khoảng một tuần sau, Chu Thế Khanh thực sự biến mất và từ đó không thấy xuất hiện nữa. Đến ngày thứ bảy, tôi cuối cùng không nhịn được tò mò, hỏi Lệ Đông: “Rốt cuộc anh đã làm gì? Không lẽ thật sự…”
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!
Hắn ta đang dùng s.ú.n.g phun sơn của tôi để tô màu cho cái ốp điện thoại, khổ nỗi không kiểm soát được lực tay, màu phun ra không đều nên cứ phải dặm đi dặm lại hết lần này đến lần khác.
Thấy hắn ta không phản ứng, tôi thúc giục lần nữa: “Lệ Đông.”
Lúc này hắn ta mới mở miệng: “Tôi chưa có bản lĩnh đến mức có thể khiến nhị thiếu gia nhà họ Chu biến mất không dấu vết mà không bị bắt đâu…”
“Vậy thì…”
Hắn ta đứng thẳng người dưới ánh mặt trời, nheo mắt ngắm nghía cái ốp điện thoại bị phun màu hỗn loạn của mình, biểu cảm tự hào như thể đang nhìn một kiệt tác.
Nửa ngày sau hắn ta mới hài lòng gật đầu nói: “Tối nay em đi với tôi đến một nơi, sau đó tôi sẽ thả em đi.”
“Được.”
Tôi tùy tiện đáp ứng, dù sao loại người như hắn ta đã không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua, yêu cầu hắn ta đưa ra tôi vốn chẳng có đường để phản kháng. Nhưng một lúc sau tôi mới sực nhận ra hắn ta vừa nói gì.
Tôi trố mắt nhìn hắn ta: “Anh nói thả tôi đi là ý gì? Anh đồng ý để tôi dọn ra khỏi đây rồi sao?”
“Sao, không nỡ à?”
Câu “sói đến rồi” bị lặp lại quá nhiều lần khiến tôi thậm chí không dám tin đây là sự thật, mặt đầy vẻ nghi ngờ: “Tại sao? Anh sẽ không tìm cha mẹ tôi gây rắc rối nữa chứ?”
Lông mày hắn ta nhếch lên đầy vẻ nguy hiểm: “Em mà còn hỏi tiếp là tôi đổi ý đấy.”
“Không, không hỏi nữa, tôi đi thu dọn hành lý ngay đây.”
Tôi nhanh ch.óng rút lui, không dám chọc vào vận đen của hắn ta nữa.
Tuy Lệ Đông vui buồn thất thường, khó lòng nắm bắt nhưng điểm cộng duy nhất còn sót lại là nói được làm được. Hắn ta đã dùng thái độ này để nói thả tôi đi thì chắc sẽ không dễ dàng nuốt lời.