Trong xe, máy lạnh vẫn chạy, nhiệt độ không hề thấp. Thế nhưng dù vậy, tay chân tôi vẫn cứ lạnh toát, chỉ cần nhắm mắt lại, tôi liền nhớ về những ngày cũ.
Anh từng dẫn tôi đi xem tuyết, dùng áo khoác bao bọc tôi trong lòng, từng chút một hà hơi ấm vào tay tôi, cười nói rằng sức khỏe tôi tệ quá, sau khi kết hôn, anh phải học nấu ăn để nuôi tôi béo lên một chút.
Nhưng khi mở mắt ra, chỉ còn lại người đàn ông đầy vẻ oán hận trên lầu lúc nãy.
Nhưng anh ta có tư cách gì? Anh ta dựa vào cái gì chứ!
Bây giờ tôi chỉ hận bản thân mình mắt mù, đem chân tình cho ch.ó gặm. Nghĩ đến nụ hôn trong thang máy kia, tôi cảm thấy buồn nôn đến mức muốn nôn thốc nôn tháo, chỉ hận không thể để anh ta c.h.ế.t ngay lập tức.
Đứa trẻ phải làm sao đây?
Tôi ôm lấy bụng dưới vẫn còn đang âm ỉ đau, trái tim cũng nhói lên từng hồi đau đớn.
Quẹt đi nước mắt, điện thoại bỗng nhiên reo lên, là Chu Chính.
Sau một hồi sững sờ, tôi vẫn bắt máy.
Sau một quãng im lặng ngắn ngủi, Chu Chính cuối cùng cũng lên tiếng: [“Xin lỗi, cô Đường.”]
Chu Chính biết chuyện này tôi cũng không lấy gì làm lạ, dù sao tài xế và quản gia đều là người của hắn, ước chừng ngay từ lúc tôi khởi hành đến câu lạc bộ, bên kia đã nhận được tin báo rồi.
[“Tôi không ngờ Thế Khanh lại hồ đồ đến mức đó, làm ra loại chuyện này. Tôi thay mặt nó xin lỗi em. Bất kể em đưa ra điều kiện gì, chỉ cần tôi làm được, tôi sẽ dốc hết sức để bù đắp tổn thất cho em. Thậm chí nếu bây giờ em muốn bỏ đứa trẻ và ly hôn, những bất động sản và cổ phần đó vẫn sẽ đứng tên em.”]
[“Hai anh em các người đúng là rất giống nhau, bất kể trong tình huống nào, điều đầu tiên nghĩ đến luôn là tiền.”]
[“Xin lỗi, thực sự rất xin lỗi.”] Giọng Chu Chính trầm thấp, ngữ khí đầy vẻ áy náy.
Tôi nhắm mắt lại, không lên tiếng nữa.
Thực ra trong lòng tôi hiểu rõ, Chu Chính không làm gì sai cả. Thông qua bản hợp đồng đó, hắn gần như đã giao ra phân nửa gia sản của mình. Nếu hắn sớm biết Chu Thế Khanh chỉ là giả c.h.ế.t, hắn không đời nào lại không để lại đường lui cho mình như vậy. Hắn cũng giống như tôi, đều bị che mắt.
Tất cả đều là lỗi của Chu Thế Khanh nhưng tôi thực sự không cách nào giữ thái độ bình tĩnh để đối diện với Chu Chính được nên chỉ đành cúp máy.
Tối đó tôi không về biệt thự mà tìm một khách sạn để ở lại.
Tài xế bận rộn chạy đôn chạy đáo giúp tôi mua sắm đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, sau đó túc trực ở phòng bên cạnh, dặn tôi có chuyện gì cứ gọi ông ấy bất cứ lúc nào. Chắc hẳn cũng là ý của Chu Chính.
Tôi nằm trên giường, nhìn trân trân vào chiếc đèn chùm trên trần khách sạn mà thẩn thờ. Một lúc lâu sau, tôi mới gọi vào số của mẹ. Gần như vừa mới đổ chuông, đầu dây bên kia đã bắt máy ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[“Alo, bé cưng, sao muộn thế này rồi mà con chưa ngủ? Có phải ở bên đó không thoải mái không? Hay là con về nhà ở đi, mẹ không ép con bỏ cái t.h.a.i nữa được không? Đứa bé đó nếu con thực sự muốn sinh ra, mẹ và cha sẽ nuôi giúp con.”]
Giọng mẹ tôi hơi khàn, chứa đựng cả niềm vui lẫn sự lo lắng truyền đến từ ống nghe. Chỉ hai câu nói thôi đã khiến người vốn đã nhẫn nhịn rất lâu như tôi vỡ òa. Nước mắt lăn dài trên gò má, tôi dùng tay bịt miệng, không dám để mẹ nghe thấy điểm bất thường.
Mất một lúc lâu sau, tôi mới nén được tiếng khóc.
[“Sao vậy bé cưng, sao không nói gì thế con? Có phải tín hiệu không tốt không?”]
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng mình trở lại bình thường rồi mới nói: [“Không có gì đâu ạ, chỉ là… Mẹ, đứa bé đó, con không muốn sinh nữa.”]
Nói xong câu này, đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Tôi cứ ngỡ mẹ sẽ truy hỏi nguyên nhân nhưng không ngờ bà chỉ nói: [“Được, khi nào con muốn đi bệnh viện thì mẹ đi cùng con. Nếu ở ngoài sống không vui thì về nhà ở, cha và mẹ đều đợi con ở nhà.”]
[“Không cần đâu mẹ, con ở bên này vẫn tốt, vài ngày nữa con sẽ về.”]
Tôi còn phải đi làm thủ tục ly hôn. Một khi đã quyết định thì phải nhanh ch.óng cắt đứt quan hệ với những thứ đó. Ở lại nhà họ Chu ngày nào là tôi thấy buồn nôn ngày đó. Thời gian chờ ly hôn cần ba mươi ngày nên đề xuất đơn sớm chừng nào tốt chừng nấy.
Tôi chưa kịp nói hết câu thì âm thanh hỗn tạp ở đầu dây bên kia đột ngột vang lên: [“Xin lỗi, làm ơn cho nhường đường một chút.”]
[“Bác ơi, trong bệnh viện không được hút t.h.u.ố.c đâu ạ.”]
Tôi sững lại một chút mới hỏi: [“Mẹ, mẹ đang ở bệnh viện sao? Có chuyện gì vậy?”]
[“Không có gì đâu, chỉ là cha con có chút bệnh vặt, qua đây khám thôi.”]
[“Bệnh gì ạ? Sao hai người không nói với con?”]
[“Chỉ là vấn đề nhỏ thôi, truyền dịch vài ngày là khỏe, cha con nói không cần làm con lo lắng.”]
[“Mẹ, rốt cuộc là bệnh gì, từ khi nào vậy ạ?”]
[“Thì từ thời gian trước...”]
Mẹ tôi nói năng ấp úng nhưng tôi hiểu rất rõ, chắc chắn là vào khoảng thời gian sau khi Chu Thế Khanh gặp “tai nạn”. Lúc đó tôi bỏ mặc công việc, phát điên chạy lên núi tìm anh ta, đi một mạch suốt hai tháng trời.
Khi tôi màn trời chiếu đất trên núi, người tôi muốn tìm lại đang trốn trong câu lạc bộ cao cấp tận hưởng cuộc đời. Còn cha mẹ tôi sinh bệnh cũng chỉ có thể lén lút đi bệnh viện, không người chăm sóc đã đành, lại còn phải lo lắng cho tâm trạng của con gái, hao tâm tổn trí.
Cho đến khi cuộc gọi kết thúc, tôi mới nhận ra mình đã khóc ướt đẫm mặt từ lúc nào.
Đây là lần đầu tiên tôi hận một người đến như vậy.